Nữ tử nhìn những con sâu trắng đáng sợ liên tục bò ra điên loạn la hét, vùng vẫy muốn tránh thoát nhưng không được, bị binh lính phía sau giữ chặt, cả người bị ghì đến bất động.
Nhìn Thực Cốt Trùng sau khi rơi vào chậu đồng liền bò núc nhúc, bắt đầu tự cắn xé lẫn nhau, Hàn Băng khẽ nhíu mày lại.
Trong đầu càng thêm nhận định một số chuyện.
Đơn giản quấn băng vải bịt chặt miệng vết thương trên tay nữ tử đó lại, Hàn Băng đi trở lại chỗ ngồi, tỉ mỉ lau dao găm của nàng, rút khăn ra lau tay.
“Không! Tại sao lại như vậy?! Ta… ta tại sao lại biến thành như vậy?” Nữ tử cúi đầu xuống, nước mắt dàn giụa.
Chín người còn lại vẻ mặt lộ ra sự hoang mang đau lòng, tuyệt vọng cùng hối hận.
Một nam tử chững chạc nhất quỳ “phịch” một tiếng, khẩn cầu nhìn về phía Hàn Băng, liên tục dập đầu.
“Thần y, đại nhân, cầu xin ngài hãy cứu mọi người! Cầu xin ngài cứu lấy mọi người, ngài muốn tôi làm gì cũng được, muốn tôi nói gì cũng được! Chuyện này là lỗi do tôi, tất cả người khác đều là oan uổng!”
“Đinh Tráng!”
“Đinh thúc!”
Mọi người đồng loạt quay qua nhìn nam tử chững chạc Đinh Tráng kia, có đau lòng cũng có lo lắng.
“Kể đi! Càng kỹ lưỡng càng tốt!” Hàn Băng cho người đi mang cháo thuốc mà nàng dặn trước lên, cho mỗi người uống một bát, cuối cùng mới chống tay lên bàn, tựa cằm vào nhìn hắn.
“Chuyện này phải bắt đầu từ một năm trước đây! Lúc đó làng của chúng tôi…”
Trong không gian yên tĩnh như hiện tại, giọng của Đinh Tráng vang lên lại cực kỳ rõ ràng.
Một năm trước, làng của bọn họ có một du sĩ ghé qua. Du sĩ nói là có duyên với mọi người trong làng, nguyện ý xem bói không thu tiền với tất cả thôn dân.
Lúc đầu cũng không có ai tin, dù sao bọn họ cũng là người làm nông làm mướn, chữ nghĩa cũng chẳng học được bao nhiêu, xem bói cũng vô nghĩa chẳng được gì lại mất thời gian, có khi thật sự tin lời thầy bói mất cả tiền của!
Du sĩ cũng chẳng tỏ vẻ gì, cứ dựng lều ở gần ngoài cổng làng, ban ngày thì vào làng xin cơm ăn, nhiều lúc cũng sẽ bỏ ít đồng bạc vụn mua gà mua khoai của thôn dân, buổi tối thì trở về lều mà ngủ.
Bỗng một ngày kia, bọn trẻ con trong thôn nghịch ngợm quá mức, rủ nhau trèo lên cây hái quả dại, đứa trẻ con nhà Hoa thẩm bị té ngã, dập đầu chảy máu hôn mê không chịu tỉnh.
Hoa thẩm nhìn thấy con trai mình bị thương nặng như vậy liền lập tức nháo nhào muốn gom tiền đi vào thành tìm khám đại phu, lúc đi qua cổng liền bị du sĩ cản lại, nói rằng hắn ta có thể chữa khỏi cho con trai thẩm ấy.
Hoa thẩm bán tín bán nghi, vốn không định để du sĩ khám cho con mình nhưng vì hơi thở con trai ngày càng yếu ớt, liền đánh bậy làm liều, để cho du sĩ chữa trị.
Du sĩ chữa trị cho Bình Tòa_con trai Hoa thẩm, không lâu sau tiểu tử liền tỉnh lại, vẫn chạy nhảy như thường, vô cùng khỏe mạnh năng động.
Chứng kiến sự huyền diệu này, thôn dân liền xem du sĩ như bồ tát sống mà cung phụng, mỗi ngày đều có người đưa đồ ăn tới cho hắn ta.
Du sĩ ở lại làng gần hai tháng. Trong khoảng thời gian hai tháng đó, ai trong thôn làng bị ốm bị bệnh bị thương đều sẽ tìm đến vị du sĩ y thuật cao minh đức độ này.
Vào một ngày âm u mưa phùn nhỏ, du sĩ vào trong làng nói muốn tìm vài người đến thử thuốc của hắn chế ra, tổng cộng cần có mười người để thử.
Vì từng chịu ơn của du sĩ, rất nhiều dân làng tình nguyện đi theo hắn, chấp nhận làm người thử thuốc, một lòng nghĩ đến báo ân.
Du sĩ từ trong những người đó chọn ra mười người khỏe mạnh có nam có nữ, có béo có gầy đi theo hắn trở về lều ngoài cổng làng.
Sau khi đến nơi, du sĩ đưa cho bọn họ mười viên thuốc hình tròn nhỏ màu nâu, yêu cầu bọn họ uống vào. Lúc đó, Đinh Tráng vẫn nhớ rõ du sĩ kia nói những gì.
“Sau khi uống viên thuốc này xuống, mọi người trong tương lai không xa sẽ không cần phải lo lắng về việc ăn uống, sức khỏe, thậm trí không lo về đau ốm bệnh tật! Nhưng mà sẽ có những lúc mọi người sẽ cảm thấy vô cùng đói, nhưng đừng lo, cảm giác đó về sau sẽ dần biến mất!”