– Chúng ta đi.
– Đừng đi vội như vậy chứ? Đã đến không bằng lưu lại uống một chén. Sao lại đi gấp như vậy? Chẳng lẽ ngươi sợ ta hay sao?
Khấu Văn Lam lấy ra khăn tay, che miệng cười nói.
– Ta mà sợ tên ẻo lả nhà ngươi sao? Chẳng lẽ ngươi còn dám hạ độc với lão tử?
Hạ Hầu Long Thành nhanh chóng đáp, lại quay đầu chỉ về phía Từ mụ mụ và Tuyết Linh Lung:
– Hôm nay khu Tây thành cấm đi lại ban đêm, tất cả thương gia cấm đi ra ngoài. Các ngươi còn chưa cút trở về sao?
Ý tứ của hắn vô cùng rõ ràng, là muốn cho bên này không được vui vẻ.
Từ mụ mụ và Tuyết Linh Lung im lặng, đụng phải loại người không biết nói đạo lý này bọn họ cũng không có biện pháp. Nhưng mà đây cũng không phải là ngày đầu tiên bọn họ biết kẻ này, cho nên chỉ đành dùng ánh mắt cầu cứu nhìn về phía Khấu Văn Lam, hy vọng Khấu Văn Lam không có làm khó bọn họ. Không có tỏ thái độ chính là đồng ý. Từ mụ mụ nhanh chóng kéo gánh hát Thiên Hương lâu rời đi.
Mà Hạ Hầu Long Thành cứ như vậy bị Khấu Văn Lam bắt cóc, nhưng mà trước khi đi, Khấu Văn Lam quay lại truyền âm với thủ hạ một phen.
Đợi tới khi bọn họ biến mất, Từ Đường Nhiên với kéo Miêu Nghị sang một bên, nói:
– Thống lĩnh đại nhân lên tiếng. Nói Khu Đông thành mất mặt nhất định phải lấy lại. Bảo chúng ta ăn miếng trả miếng, chỉ đích danh tên ta và ngươi đi phủ thống lĩnh khu Tây thành nện một trận.
Không phải chứ? Miêu Nghị khiếp sợ.
Từ Đường Nhiên không quản nhiều như vậy, hắn để mọi người tiếp tục ở đây ăn uống, bản thân thì kéo Miêu Nghị chạy đi.
Hai người rời khỏi Đông Hoa viên, lúc rời đi thay đổi cách ăn mặc, thuận tiện lại lấy một khối đá cực lớn, thừa dịp ban đêm đi tới bên ngoài phủ thống lĩnh khu Tây thành.
Nấp ở dưới chân tường, hai người vì chuyện ném đá mà đùn đẩy không ngừng. Miêu Nghị bất đắc dĩ ra vẻ khiêm tốn nói:
– Tiểu đệ mới tới, trách nhiệm như vậy một khi thất thủ chỉ sợ thẹn với thống lĩnh đại nhân. Làm không tốt còn liên lụy tới Từ huynh, vẫn là Từ huynh động thủ thì tốt hơn.
Từ Đường Nhiên lại đẩy về phía Miêu Nghị, nói:
– Thống lĩnh đại nhân nói, bảo ngươi tự mình động thủ, đây là đầu danh trạng gia nhập khu Đông thành.
Có quỷ mới biết có phải là lời của Khấu Văn Lam hay không, Miêu Nghị vụng trộm chửi thề. Thế nhưng hắn không thể không theo. Dưới tình huống bất đắc dĩ, hắn thi pháp ném tảng đá lớn bên cạnh ra ngoài. Sau đó hai người nhanh chóng chạy đi, còn cố vểnh tai nghe ngóng tiếng vang phía sau. Còn có tiếng mắng chửi tràn ngập giận dữ, còn có chút kinh ngạc của người phủ thống lĩnh khu Tây thành.
Hai người nhanh chóng lui về phía Đông Hoa viên, bỏ lớp ngụy trang, trở lại tiệc rượu tiếp tục giả vờ như không có việc gì ăn uống một phen.
Rất nhanh Hạ Hầu Long Thành biết được tin tức, hắn giận dữ, kéo người vọt tới Đông Hoa viên, vung đao gầm lên:
– Phủ thống lĩnh của lão tử là ai nện?
Lời này vừa nói ra tất cả mọi người đang ngồi ngạc nhiên? Không ít người vừa rồi cũng thấy Đường Từ Nhiên và Miêu Nghị lặng lẽ rời đi, trong lòng đương nhiên hiểu rõ.
Miêu Nghị nhìn Khấu Văn Lam cũng chạy tới theo, trong lòng thầm mắng tên ẻo lả này quả thực đủ thâm hiểm. Bên này ngăn Hạ Hầu Long Thành không về được, sau lưng lại phân phó người đi nện hang ổ của Hạ Hầu Long Thành.
Từ Đường Nhiên đứng lên đáp lời:
– Hạ Hầu thống lĩnh sao lại nói ra lời này? Chúng ta luôn ăn uống ở nơi này, còn chưa rời đi. Sao lại nện phủ thống lĩnh của ngươi được? Không tin ngươi có thể hỏi mọi người xem.
Mọi người lập tức lên tiếng trả lời:
– Hạ Hầu thống lĩnh hiểu lầm chúng ta rồi. Chúng ta chưa từng rời đi.
Khấu Văn Lam giữ cánh tay Hạ Hầu Long Thành, cười tủm tỉm nói:
– Ta thấy ngươi hiểu lầm rồi. Thủ hạ của ta làm sao có thể làm ra chuyện ném đá lên đình như trước đó được chứ? Đây là hành động của kẻ hèn hạ, vô sỉ, hạ lưu, vương bát đản nha.