Nếu đám phù văn này đồng thời bạo liệt thì cho dù hắn có mình đồng da sắt cũng tuyệt đối không thể ngăn cản.
Sắc mặt Hàn Lập khẽ biến, hít sâu một hơi.
Nguyên Dao ở bên ngoài pháp trận nhìn thấy cảnh này thì sắc mặt cũng trở lên biến đổi, ánh mắt nhìn Hàn Lập không khỏi lộ ra vẻ lo lắng.
Tám cây cự phiên bắt đầy quay tròn, từ trên mặt lá cờ đồng thời bắn ra tám đạo quang trụ to bằng cái bát ăn cơm lên thẳng trên trời, thoáng chốc đã biến mất không thấy bóng dáng.
Nhất thời đạo bạch ngân trên không trung bùng lên tỏa ánh sáng rực rỡ mạnh hơn lúc trước đến mấy lần.
Lão giả thấy vậy thì phất một tay lên không trung.
Pháp trận trên không vang lên từng tràng âm thanh trầm thấp, thanh quang chói mắt. Một cây thanh sắc kiếm quang hiện ra.
“Trảm!” Vẻ mặt lão giả không chút thay đổi, quát lên một tiếng chói tai. Hai ngón tay hướng về phía kiếm quang khẽ điểm.
Thanh sắc kiếm quang thoáng chốc nhắm thẳng đạo bạch ngân trên bầu trời chém lên.
Không trung gần đó bỗng nhiên nổ vang, ông ông không dứt. Dường như thiên địa nguyên khí gần đó đều bị một kiếm này hút sạch.
Thanh sắc cự kiếm trong lúc chém tới đã không ngừng lớn lên như một thanh kình thiên thần binh che kín hơn nửa thiên không.
“Xoạt!” một tiếng, giây phút này dường như vang vọng trong khắp thiên không.
Thanh sắc cự kiếm chém mở đạo bạch ngân.
Ở trong bạch ngân hiện ra một khe nhỏ màu đen.
Một tay lão giả vung lên, cự kiếm lập tức tiêu thất.
Cùng lúc đó, tại phụ cận khe nứt màu đen đó hiện ra tám đạo phù văn thật lớn, mỗi đạo đều to bằng cả một gian nhà, kim quang chói mắt không ngừng chuyển động.
Hàn Lập chỉ cảm thấy không khí bốn phía căng lên, phù văn dưới chân cũng đồng thời bay lên trên người hắn.
Trong lòng đang kinh hãi, phù văn lại lập tức biến thành hà quang đủ mọi màu sắc vây kín Hàn Lập rồi bắt đầu xoay chuyển.
Hàn Lập cảm thấy trời đất bốn phía như đang xoay chuyển.
Sau một tiếng rít quái dị, một đạo ngũ sắc quang trụ từ trung tâm pháp trận phóng lên lao thẳng vào vết nứt màu đen biến mất không thấy bóng dáng.
Cùng thời gian đó, quang mang trên pháp trận cũng chợt tắt, đình chỉ vận hành.
Trong pháp trận trống rỗng, không hề thấy bóng dáng Hàn Lập.
“Sư phụ, Hàn huynh đã ra ngoài rồi sao?” Nguyên Dao tuy quan sát hết thảy nhưng lúc này cũng không tiếp tục che dấu sự quan tâm của mình, trục tiếp hỏi lão giả.
“Dao nhi không cần lo lắng, thi pháp đã thành công. Hiện tại hẳn là hắn đã về tới Linh giới. Nếu như có duyên thì ngắn thì mấy trăm năm lâu là hơn ngàn năm hắn tất nhiên sẽ trở lại Minh Hà chi địa. Bản thân con sẽ còn cơ hội gặp lại.” Lão giả họ Khương ha ha cười nói.
Xem ra ông ta cũng đã nhìn thấu một số điều nên trong lời nói có vài phần trêu chọc! Vẻ mặt Nguyên Dao hồng lên, không khỏi đưa mắt nhìn về không trung.
Chỉ thấy vết nứt màu đen kia đã gần khép lại như cũ, một lần nữa hóa thành một đạo bạch ngân, sau đó dần dần trở nên mơ hồ.
“Sư muội, chúng ta trở về thôi. Khương tiền bối nói không sai, có duyên tất gặp lại. Đừng nhìn tu vị thần thông của sư muội hiện tại không bằng Hàn đạo hữu, có Khương tiền bối chỉ dẫn, tin tưởng sau trăm năm tu vị cảnh giới của sư muội nhất định không dưới hắn.” Nghiên Lệ bước tới khẽ đặt tay lên vai Nguyên Dao, mỉm cười nói.
“Hắc hắc, nha đầu kia nói không sai, cho dù Hàn tiểu tử không đơn giản chút nào nhưng lão phu tự mình ra tay trợ giúp Dao nhi thì việc tiến vào Luyện Hư kỳ là nắm chắc. Ngay cả việc giúp ngươi tiến vào cảnh giới Hợp Thể lão phu cũng có bốn thành nắm chắc.” Khương lão giả tỏ ra vô cùng tự tin nói.
“Để đền đáp đại ân của sư phụ, Dao nhi sẽ tận tâm tu luyện!” Nguyên Dao dù sao cũng không phải nữ tử yếu mềm, nghe vậy liền điều chỉnh tâm tình, quay về phía lão giả thi lễ.
Ngay tại lúc Hàn Lập được lão giả họ Khương phá toái hư không đưa ra khỏi Minh Hà chi địa thì cách hôi bạch sắc sơn mạch không biết bao nhiêu ngàn dặm, tại một phiến hoang nguyên mênh mông, Lục Túc, mỹ phụ đầu bạc, huyết bào nhân cùng với tử huyết khôi lỗi đang khổ sở chống đỡ một phiến trùng hải.
Vô luận là trên không hay dưới đất đều có một loại quái trùng giống như con rết nhưng trên lưng lại có một đôi cánh, phần đuôi có một cái móc câu – bọn chúng che kín đất trời vây công đám yêu vương này.
Quái trùng này lớn độ ba bốn thước, vô cùng dỡ tợn, hung hãn không sợ chết.
Lúc này Lục Túc cũng đã hóa thân thành một hắc sắc cự trùng, trên người bắn ra vô số đạo hắc sắc tiêm mang xuyên thủng thân thể đám quái trùng xông tới.
Tử huyết khôi lỗi dưới sự thôi động của huyết bào nhân cũng nhanh chóng biến lớn đến nghìn lần, trên người kim hồ lượn lờ, sáu mắt không ngừng phóng ra huyết sắc quang trụ.
Mỹ phụ đầu bạc cũng đã mặc vào hắc sắc chiến giáp, không ngừng thôi động quái chùy trên đỉnh đầu, hơn nữa toàn thân mỹ phụ cũng được bao phủ trong một biển lửa lục sắc ngăn cản đám quái trùng ở bên ngoài.
Đám người Lục Túc tuy đang chiếm thượng phong nhưng vẻ mặt cả ba lại âu sầu vô cùng.
Bởi vì vô luận bọn họ tiêu diệt nhiều ít bao nhiêu thì quái trùng bốn phía vẫn không ngừng lao tới, dường như vô cùng vô tận.
Ở cách chiến đoàn hơn mười dặm, có một con quái trùng thân thể giống bọ ngựa nhưng mang một bộ mặt người đang đứng giữa hư không, hai mắt nó lạnh như băng nhìn tới chiến đoàn chỗ đám người Lục Túc, vẻ âm hàn trong mắt không ngừng chớp động.
Mà tại phía trên con quái trùng này lại là một vật thể hình quạt rộng đến trăm trượng đang lơ lửng phía trên, ngân quang chói lọi, vô số quái trùng từ đó tuôn ra liên tục lao tới đám người Lục Túc phía kia.