Trong mật thất, những người khác đều đã ra ngoài trấn an những đệ tử còn sống của Chiến Thiên Minh, truyền đạt mệnh lệnh của Dương Khai, chỉ còn hai ngươi Dương Khai cùng Lương Vĩnh.
– Nhà kho của Chiến Thiên Minh ở đâu? Đưa ta đi xem xét. Dương Khai hướng về phía Lương Vĩnh ra lệnh một câu.
– Tông chủ xin mời đi theo ta. Lương Vĩnh đương nhiên không dám có bất kỳ cự tuyệt gì, vội vàng đi trước dẫn đường.
Là một tông môn đứng sừng sững ở U Ám Tinh hơn mấy ngàn vạn năm, tài phú tích lũy đương nhiên là vô cùng to lớn, khó có thể tưởng tượng.
Nhất là Chiến Thiên Mình còn có một Chiến Thiên Thành!
Nhưng giờ này, những thứ này đều trở thành tài sản của Dương Khai.
Ước chừng mất hai ngày, Dương Khai mới sửa soạn xong hết những thứ trong kho của Chiến Thiên Minh, tất cả thu vào trong nhẫn không gian.
Mất hai ngày, đám người Lương Vĩnh cũng nhanh chóng quét sạch tất cả những người dám phản đối mình, thanh trừ thân tín của Khúc Tranh cùng Mạc Tiếu Sinh, nắm chắc những võ giả Chiến Thiên Minh còn sống trong lòng bàn tay.
Mà tin tức trận chiến này cũng sớm được truyền ra, ngàn vạn võ giả trước đó đã rút khỏi Chiến Thiên Thành cũng đã quay trở về trong thành, tuy một quái vật lớn trên U Ám Tinh sụp đổ, nhưng cũng không ảnh hưởng quá nhiều đến bọn họ.
Chiến hạm của Lăng Tiêu Tông không gây hư hại ngoại thành, những người này chỉ cần mang hàng hóa quay trở lại chỗ này, có thể khai trương buôn bán trở lại, chỉ có điều ngày sau đối tượng bọn họ cần phải nộp lên vốn là Chiến Thiên Minh giờ đổi thành Lăng Tiêu Tông.
Không có nhiều người dám tin sẽ có kết quả như thế này.
Chiến Thiên Minh không ngờ cứ như vậy không còn nữa, Lăng Tiêu Tông chỉ dựa vào một chiến hạm nhỏ nhoi liền khiến quái vật lớn sụp đổ.
Mạnh mẽ của chiến hạm cấp Hư Vương, ghi dấu trong lòng người.
Năm ngày sau, chiến hạm đen như mực ra khỏi Chiến Thiên Thành, lái về phía thiên tế. Trên quảng trường trong thành, Lương Vĩnh cùng các võ giả nguyên là võ giả cấp cao của Chiến Thiên Minh cung kính đưa tiễn, âm thầm thở dài một hơi.
Bọn họ tuy rằng đã tỏ vẻ thần phục, Dương Khai cũng không còn có ý sẽ ra tay với bọn họ, nhưng Dương Khai một ngày không đi, bọn họ sẽ một ngày không an lòng. Sợ Dương Khai qua cầu rút ván, cho tới giờ khắc này, trái tim mới yên ổn trong lồng ngực.
Dương Khai khiến Cát Thất lưu lại trong Chiến Thiên Thành, đảm nhiệm chức phó thành chủ!
Danh nghĩa là phụ trợ Lương Vĩnh, nhưng mục đích thực sự ai cũng hiểu rõ, đơn giản chính là giám thị mà thôi.
Lương Vĩnh dám phản bội, đánh nén Khúc Tranh, vì tính mạnh của mình mà quỳ gối, tiểu nhân như vậy Dương Khai đương nhiên phải đề phòng, bằng không khó đảm bảo hắn sẽ không sinh ra dị tâm gì đó.
Người khác ở đây Dương Khai không yên tâm, nhưng Cát Thất thì không giống.
Cát Thất mặc dù cũng chỉ có tu vi Phản Hư nhất tầng cảnh, nhưng hắn là do Diệp Tích Quân thu nuôi trưởng thành, cùng Diệp Tích Quân có quan hệ mật thiết.
Chỉ cần Diệp Tích Quân còn lại một ngày, Lương Vĩnh cũng không dám ra tay với Cát Thất, để lại Cát Thất cũng là chút nhắc nhở đối với Lương Vĩnh, như vậy hắn chắn chắn sẽ không có ý đồ không nên có, cúng nộp định kì mỗi năm đều sẽ nộp đủ cho Lăng Tiêu Tông, không dám đứng giữa bỏ túi kiếm lời.
Chiến hạm rời đi, không chỉ đám người Lương Vĩnh đưa tiễn, cả ngoại thành, vô số võ giả đều đang không ngừng hoan hô, hướng về phía chiếm hạm vẫy tay gào thét, biểu hiện cực kỳ vui sướng.
Chiến Thiên Minh bị diệt, khiến những võ giả trước đây bị bóc lột và coi thường bớt đi một gánh nặng, trong lòng vui sướng, hơn nữa Lương Vĩnh hạ lệnh, giảm bớt thuế thu nhập đối với toàn thành, đương nhiên khiến bọn họ vui sướng.
Xét từ điểm này, Lương Vĩnh vẫn là có chút tài năng, biết Chiến Thiên Thành đổi chủ, chính là lúc thu mua lòng người, vì vậy khi Dương Khai mới bắt đầu, cũng là thay hắn ban ân huệ rộng lớn.
Bên trong chiến hạm, chư vị trưởng lão Phản Hư Cảnh của Lăng Tiêu Tông thời khắc này không chút giữ hình tượng, hoặc là vẻ mặt gian giảo, hoặc là ôm bụng cười thoải mái, đều đang kiểm đếm thu hoạch của mình.
Thứ trong kho Chiến Thiên Minh, Dương Khai toàn bộ cất vào trong nhẫn không gian của mình, chuẩn bị mang về sung vào kho của Lăng Tiêu Tông.
Nhưng chiến lợi phẩm đám người Thường Khởi chém chết kẻ địch có được, lại do chính bọn họ giữ lại.
Những người này mỗi người đều giết vô số kẻ địch, chiến lợi phẩm đâu thiếu chứ.
Ngay cả hai người Tiền Thông và Phí Chi Đồ, đều khoanh chân ngồi dưới đất, không ngừng đổ các nhẫn không gian kia ra, tìm vật liệu bản thân cần, vứt bỏ vật liệu không cần sang một bên.
Dương Khai bật cười khanh khách, ngay cả Diệp Tích Quân ở bên cạnh cũng mỉm cười.
– Tông chủ, trong Chiến Thiên Thành trì hoãn 5 ngày, Lôi Đài Tông bên kia có lẽ sớm đã có được tin tức, e rằng phòng thủ sẽ càng nghiêm mật.
Bỗng nhiên, Diệp Tích Quân lên tiếng nhắc nhở một câu.
– Đúng vậy. Dương Khai nhẹ nhàng gật đầu, thật ra hắn cũng biết đạo lý binh quý thần tốc, nhưng trước đó trong Chiến Thiên Thành lại là không thể không trì hoãn, dù sao sản nghiệp lớn như vậy, Dương Khai cũng không muốn bỏ qua, giờ này đệ tử Lăng Tiêu Tông thưa thớt, quả thật không cần nhiều vật tư như vậy, nhưng sau này thì sao?
Dương Khai không thể không tính toán về lâu về dài.
– Không sao, Chiến Thiên Minh nếu không ngăn được, Lôi Đài Tông cũng không ngăn nổi, dù bọn họ phòng thế nào, chỉ cần phá không nổi phòng ngự của chiến hạm là vô dụng.
– Dù nói vậy, tông chủ vẫn là nên cẩn thận! Diệp Tích Quân lại nhắc lại, tuy rằng tuổi nàng lớn hơn Dương Khai nhiều, kinh nghiệm lớn hơn nhiều, nhưng tông chủ của Lăng Tiêu Tông dù sao cũng là Dương Khai, trên rất nhiều chuyện nàng đều không thể qua mặt.
– Khiến các đệ tử tăng tốc thêm chút đi, nghe nói Lôi Phong Hạp Cốc cách đây cũng không gần! Dương Khai ra lệnh.
Một lát sau, chiến hạm vốn nhanh như tia điện, lại tăng tốc độ nhanh thêm một cấp.
Lôi Phong Hạp Cốc, linh khí dồi dào, nằm ở khu vực núi non trùng điệp, chiếm diện tích vô cùng rộng lớn.
Nó là sở tổng chỉ huy của Lôi Đài Tông, không giống Chiến Thiên Minh thiết trí sở tổng chỉ huy tại thành nội, sở tổng chỉ huy của Lôi Đài Tông cách xa chỗ tụ tập đông người, có linh khí nơi này cung ứng, lại có dãy núi ở gần có thể cung cấp cho các đệ tử môi trường rèn luyện, có thể nói là địa linh nhân kiệt.