Lo lắng có những người khác cho nên nàng không có biểu hiện quá mức thân mật. Dù sao Miêu Nghị đã nói hai người không nên công khai quan hệ ở Đại thế giới.
Miêu Nghị gật đầu, cau mày nói:
– Sao nàng lại tới đây?
Thấy quả thực chỉ có một mình hắn, Vân Tri Thu lập tức mỉm cười đi tới. Nhào vào trong ngực hắn, ôm lấy cổ hắn, cười tươi như hoa:
– Thiếp nhớ chàng. Đưa tin cho chàng thì chàng luôn nói có việc cho nên thiếp đành phải tới thăm chàng. Nhìn xem rốt cuộc chàng bận chuyện gì mà ngay cả lão bà cũng không quan tâm.
Miêu Nghị đẩy nàng ra, nắm tay nàng nói:
– Có chuyện gì lên lầu nói.
Vân Tri Thu đành chịu, buông hắn ra, nói:
– Người ta từ xa chạy tới, chân cũng đã đau, không đi được nữa. Chàng ôm thiếp đi.
Miêu Nghị lắc đầu, rất bất đắc dĩ, tiến lên ôm nàng vào trong ngực rồi đi lên lầu. Vân Tri Thu dường như rất hưởng thụ chuyện này, nàng vui vẻ cười, chủ động hôn một cái lên mặt hắn.
Lên lầu, tiến vào trong một căn phòng tương đối yên tĩnh. Hai người rời ra, Vân Tri Thu nhìn kim giáp trên người hắn, kỳ quái nói:
– Sao chàng lại ăn mặc như vậy?
Miêu Nghị thở dài:
– Ta đã gia nhập Thiên đình, hiện tại là Tam tiết tiểu tướng được Thiên đình sắc phong.
– Ồ? Đã là đại quan Thiên đình rồi sao?
Vân Tri Thu trêu chọc hắn:
– Đây là chuyện tốt, cần gì phải rầu rĩ không vui như vậy? Không phải nhìn thấy thiếp không vui đó chứ? Thành thật khai báo đi, có phải chàng vụng trộm sau lưng thiếp, sợ thiếp phát hiện ra hay sao?
Quả thực Vân Tri Thu nói lung tung cũng trúng khiến cho Miêu Nghị chột dạ không thôi. Nhưng mà tự nhiên Miêu Nghị sẽ không thừa nhận, hắn chuyển chủ đề, nói:
– Đại quan cái rắm, tam tiết tiểu tướng trong Thiên đình quá nhiều. Nàng có biết chức đại quan này sao ta lại có không? Là dùng hai thành cổ phần Chính Khí tạp hóa phô đổi lấy đó.
Lời này vừa nói ra, Vân Tri Thu nhíu mày, tức giận nói:
– Ngưu Nhị, chàng uống nhầm thuốc rồi sao? Một năm được bao nhiêu bổng lộng mà chàng lại cầm hai thành cổ phần Chính Khí tạp hóa phô đi đổi? Không phải chàng không rõ tương lai Chính Khí tạp hóa phô sẽ kiếm được bao nhiêu tiền. Hành động phá sản như vậy, trong nhà còn nuôi một đám nữ nhân chúng thiếp. Sao chàng lại làm chuyện hồ đồ như vậy?
Miêu Nghị xùy một tiếng, nói:
– Ta chưa nói muốn thành hôn, là nàng tự chủ trương.
Vân Tri Thu lập tức cãi lại, đôi mắt sáng trợn lên:
– Ngưu Nhị, chàng nói rõ một chút xem nào, khi ngủ với người ta sao không nói những lời này? Hiện tại lại nói lão nương tự mình chủ trương, chàng còn có một chút lương tâm nào không?
Nàng theo thói quen, nhấc váy lên, nhấc chân muốn đạp hắn một cước.
Kết quả đá khiến cho mình nhe răng nhăn mặt. Nàng đã quên trên người Miêu Nghị có mặc khôi giáp, khi đá lại không có thi pháp cho nên đầu ngón chân nàng lúc này cảm thấy đau đớn.
Nhắm trúng Miêu Nghị, Vân Tri Thu giận dữ, lúc này nhào lên liều mạng với hắn.
Hiện tại tu vi hai người không kém nhiều, tốc độ ra tay của Miêu Nghị lại nhanh hơn nàng. Hắn nắm hai tay nàng, nhanh chóng giải thích:
– Đừng có làm rộn như vậy. Ta đang vì chuyện này mà đau đầu đây. Nàng cho rằng ta muốn đem hai thành cổ phần kia đưa ra sao? Ta cũng bị buộc bất đắc dĩ mới làm vậy. Nếu như không giao ra, ta sợ rằng ngay cả còn sống rời khỏi Thiên nhai cũng không làm được.
Nghe xong chuyện nghiêm trọng như vậy, Vân Tri Thu rút tay, vẻ mặt lo lắng nói:
– Xảy ra chuyện gì vậy?
Lúc này Miêu Nghị mới đem tình huống đại khái nói qua một lần, hắn nghe nàng nghiến răng nghiến lợi nói:
– Huyết Yêu, tiện nhân Hoàng Phủ kia.
Chợt nàng lại ôm cánh tay Miêu Nghị an ủi:
– Không có việc gì. Thiên kim mất hết còn có thể kiếm lại, đường đường là đại nam nhân sao có thể vì một chút chuyện này mà cau mày, băn khoăn mãi được? Phú quý là do con người làm ra, chỉ cần người còn, những thứ mất đi sớm muộn gì cũng có thể kiếm trở về. Chàng nghĩ rộng một chút, vì một chút tiền tài mà hỡn dỗi không nên, không có việc gì.
Miêu Nghị lắc đầu:
– Tổn thất thảm trọng, thịt đau.
Thân thể thơm ngát của Vân Tri Thu lập tức ghé sát vào hắn, ghé vào lỗ tai hắn nỉ non nói:
– Không phải còn có khối thịt như thiếp ở bên cạnh chàng sao? Thiếp không sợ thịt đau, tùy ý để chàng giày vò.