Hành động xuất binh chiến tranh tự nhiên chấm dứt, các quốc gia đều ra sức mở rộng điều tra, xem trong quốc nội mình đến tột cùng cất giấu một thế lực đáng sợ nào, chính là Lãng Nguyệt Quốc cũng bị kinh động, phái ra cao thủ trợ giúp điều tra.
Tuy rằng Chu Hằng chắc chắc rằng Chu Định Hải an toàn, ba tấm Ảnh Độn Phù đủ để giữ được ba lần tánh mạng, nhưng một ngày chưa nhìn thấy người hoặc là nhận được tin tức xác thực, thì một ngày Chu Hằng không thể yên lòng, càng chờ đợi càng sốt ruột.
Hai ngày này hắn không còn tâm trí để tu luyện, thân nhân là vảy ngược của hắn, mà phụ thân lại là người hắn quan tâm nhất.
Hắn đã nhờ Tiêu Họa Thủy phát động lực lượng của Tiêu gia, dò xét ở chung quanh đế đô, chỉ cần Chu Định Hải vừa đến liền lập tức dẫn tới chỗ ở của hắn, chỉ là thời gian từng ngày từng ngày trôi qua, Chu Định Hải vẫn lần lữa không thấy bóng dáng, cũng không thấy An Nhược Trần phái người đưa tin tức lại đây.
Mỗi ngày Chu Hằng đều ngồi ở trong sân chờ tin tức, có một loại kích động muốn giết người.
Hắn phát thề, chỉ cần hắn biết vị trí của của thế lực thần bí kia, thì nhất định sẽ giết tới cửa, quấy đảo long trời lỡ đất!
“Ầm!” Đột nhiên cửa chính bị đá văng ra, đi vào một thanh niên tuấn mỹ, hoa phục cẩm y, phong độ ung dung, chính là Ứng Băng Phong.[CHARGE=3]Trong Thiên Bảo Các không thể ra tay, quy củ này ngay cả hắn đều không dám phá hư, nhưng hắn không thể nhịn được khẩu khí này. Chỉ có điều là mấy ngày hôm trước Mai Di Hương luôn chạy đến tìm Chu Hằng làm cho hắn không có biện pháp xuống tay, hôm nay hắn dùng một kế điều Mai Di Hương đi nơi khác, chính là muốn tới giết Chu Hằng.
– Tiện chủng! Mai Di Hương không phải ngươi có thể nhúng chàm, ngay cả nghĩ tới cũng là tội chết! Ứng Băng Phong lạnh lùng nhìn Chu Hằng, nói. Hắn đối với Mai Di Hương nhất định phải được, nhưng Mai Di Hương đối với hắn lại luôn lạnh lùng như băng giá!
Hắn ghen tị với Chu Hằng! Cho dù là Mai Di Hương vốn cũng không có động tâm với Chu Hằng, nhưng một tên dân đen của quốc gia hạ đẳng không ngờ còn nhận được đãi ngộ cao hơn so với hắn, đây là điều hắn không thể nhẫn nhịn!
Bởi vậy, Chu Hằng nhất thiết phải chết!
– Ngươi coi như chết rồi! Ứng Băng Phong lạnh lùng tuyên án, giống như Hoàng đế cao cao tại thượng.
Chu Hằng tâm tình đang cực độ hỏng bét, hắn lạnh lùng nhìn lướt qua Ứng Băng Phong một cái, nói: – Cút!
– Hừ! Khẩu khí thật lớn! Người không biết còn tưởng rằng ngươi là Ích Địa Cảnh, ta là Sơ Phân Cảnh đấy! Ứng Băng Phong thật sự không biết Chu Hằng ở đâu ra sức lực, tiểu tử này quả thực rất yêu nghiệt, có thể chiến một trận với Ích Địa Cảnh, nhưng cũng chỉ hạn chế ở Ích Địa Cảnh bình thường mà thôi.
Ứng Băng Phong xem như là thế hệ trẻ trọng điểm bồi dưỡng của Ứng gia, tư chất của hắn sao có thể bình thường được!
Hắn có được không gian đan điền gấp năm lần so với Ích Địa Cảnh bình thường!
– Như thế nào nhiều lời vô nghĩa như vậy! Chu Hằng nhíu mày, từ dưới đất đứng lên, ngoắc ngón tay: – Vừa lúc, ta đang muốn tìm người đánh một trận, vậy cứ dùng tên ngu ngốc ngươi đi!
– Cái gì, ngu ngốc? Ứng Băng Phong sắc mặt tối sầm, hắn còn chưa từng bị người mắng ngu ngốc.
– Đến chiến đi! Chu Hằng gào to một tiếng, chủ động phát ra công kích.
– Đúng là muốn chết! Ứng Băng Phong giận không kiềm được, con kiến đê tiện này lại dám giành trước ra tay với hắn, quả thực chính là không thể tha thứ! Hai tay hắn lật lại vỗ tới Chu Hằng, kình khí hóa thành ba con Phong Lang, mở ra cái miệng sắc bén rít gào.
Hắn căn bản không cần vận dụng võ kỹ gì, dưới lực lượng tuyệt đối nghiền ép, đủ để quét sạch hết thảy.
Chu Hằng hừ nhẹ một tiếng, triển khai Tấn Vân Lưu Quang Bộ, hắn lách mình qua ba con Phong Lang, xuất hiện ở bên trái Ứng Băng Phong, chém ra tay phải, một đóa hoa sen tám màu nhanh chóng hình thành ném về hướng Ứng Băng Phong.
Ứng Băng Phong đồng dạng hừ lạnh một tiếng, hắn tuyệt đối sẽ không thèm tránh né công kích của một con kiến. Mà hắn tràn đầy tin tưởng đối với mình, hắn có lực lượng gấp năm lần so với Ích Địa nhất trọng thiên bình thường, tức tương đương với Ích Địa nhị trọng thiên!
Hắn đẩy tiếp ra một chưởng, nghênh đón hoa sen tám màu.
– Băng! Chu Hằng lộ ánh mắt lãnh liệt, tay trái chém ra phát động võ kỹ huyết mạch, lập tức Ứng Băng Phong bị một lớp băng bao phủ.
– Ồ! Ứng Băng Phong lộ vẻ mặt kinh ngạc, nhưng toàn thân rung lên, trong nháy mắt lớp băng rạn nứt, hắn vội vàng xuất chưởng, đánh vào hoa sen tám màu.
Một tiếng nổ vang nặng nề, cuốn ra kình phong cuồn cuộn, trong nháy mắt toàn bộ đình viện bị phá hủy, tro bụi tạo thành một nấm mây thẳng hướng lên trời cao.
Ứng Băng Phong lui ra phía sau ba trượng, hai tay chắp sau lưng, trong ánh mắt hiện lên một tia hoang mang.
Võ kỹ huyết mạch cùng võ kỹ bình thường là không có cách nào phân biệt, nhưng hắn lại biết trước đó mấy ngày Chu Hằng đã thu vào tay Cửu U Băng Thiên Quyết, nên đại khái suy đoán ra hiệu quả của Chu Hằng ra tay vừa rồi là cùng một dạng.
Điều này không khỏi làm cho người ta liên tưởng, Chu Hằng sử dụng đúng là Cửu U Băng Thiên Quyết!
Nhưng điều này làm sao có khả năng!
Chu Hằng là kim, hỏa song linh thể, đây là sớm đã được mọi người xác thực, thì sao hắn có thể tu luyện võ kỹ huyết mạch thuộc tính thủy?
Chẳng lẽ hắn có huyết mạch lực thứ ba?
Buồn cười, trên đời làm sao có thể có người có được ba loại huyết mạch lực!
Chẳng lẽ tiểu tử này đã tu luyện một môn võ kỹ tương tự nào đó từ trước? Nhưng dạng võ kỹ này thì sao có thể có tác dụng với hắn? Hắn chính là Ích Địa Cảnh, nếu dưới võ kỹ của một con kiến Sơ Phân Cảnh mà có thể sinh ra uy hiếp đối với hắn, như vậy ít nhất phải là võ kỹ Thiên cấp mới được!
Võ kỹ Thiên cấp?
Trong ánh mắt của Ứng Băng Phong hiện lên vẻ tham lam nóng bỏng, dù là Ứng gia cũng chỉ có võ kỹ Thiên cấp hạ phẩm, hơn nữa chỉ hạn chế ở giới quyền lực trung tâm chân chính tiến vào Ứng gia, hoặc giả là tộc nhân cấp bậc hạch tâm bồi dưỡng mới có tư cách tu luyện!
Hắn đúng là tộc nhân trọng điểm bồi dưỡng của gia tộc, nhưng còn không được gọi là cấp bậc hạch tâm.
Nếu có thể từ trong tay Chu Hằng nhận được võ kỹ Thiên cấp này, cho dù chỉ là hạ phẩm cũng có thể giúp cho thực lực của hắn tăng lên gấp bội, còn nếu là Thiên cấp trung phẩm, thượng phẩm, thì hiến lên cho gia tộc khẳng định là một công lớn, đủ để hắn tiến vào trung tâm quyền lực của Ứng gia!
– Ha ha ha! Vận khí của dân đen ngươi không tệ, đáng tiếc hết thảy của ngươi đều sẽ về ta tất cả! Ứng Băng Phong cười to, lại vươn tay vỗ tới hướng Chu Hằng. Nhưng lần này lại là hắn dùng ra toàn lực, một chưởng chụp ra hóa thành một bàn tay xám nâu khổng lồ, giống như nham thạch hung hăng chụp tới phía Chu Hằng.
Hắn không ngại chụp đánh cho Chu Hằng bị thương tàn phế, chỉ cần chừa lại một hơi thở để bức cung là được…
– – – – – oOo- – – – –
Home » Story » kiếm động cửu thiên » Chương 151: Thế lực thần bí