Trong một khoảnh khắc, hắn có ý nghĩ muốn bóp chết nàng, nhân lúc Thần tộc còn chưa trưởng thành, giết chết nàng ngay từ khi còn nhỏ.
Thế nhưng hắn thấy nàng cố gắng bảo hộ Công Dã Tịch Vô như vậy, đột nhiên nhớ lại bản thân năm đó chết đi khi còn là một người phàm.
Lửa thiêu lớn đến thế, dường như đốt trụi cả tòa thành. Người người vỗ tay vui mừng, không một ai bảo vệ hắn, bầu bạn với hắn.
Thời gian trôi qua nhiều năm, một lần nữa Đạm Đài Tẫn cảm nhận được cảm giảc oán hận cùng ghen ghét kia.
Hắn không giết Tô Tô, nhìn nàng hồi lâu, chính mình cũng không biết rõ, rốt cuộc muốn nhìn thấy cái gì từ trên người nàng.
*
Mười năm nữa lại trôi qua.
Lâu đến mức Đạm Đài Tẫn sắp quên mất chuyện này, ngày đó, thuộc hạ nói, bên trong đám tu sĩ có một tên phản đồ, bắt được tu sĩ trời sinh linh thể muốn hiến cho hắn.
Lần nữa hắn gặp lại nữ hài kia.
Nàng bị một tên đồng môn phản bội đang chạy trốn lừa khỏi tông môn, dẫn đến trước mặt Đạm Đài Tẫn.
Kinh Diệt ấn tay Tô Tô lên Linh Hồn Thạch.
Linh Hồn Thạch phát sáng, chỉ linh hồn sạch sẽ thuần túy mới có thể khiến Linh Hồn Thạch tỏa sáng.
Kinh Diệt thể hiện sự tán thưởng, tên phản đồ vô cùng vui mừng.
Cung điện Ma vương máu tươi cuồn cuộn, u ám mờ mịt, Đạm Đài Tẫn ngồi trên vương tọa, quanh thân quanh quẩn khói đen.
Áo choàng màu đen bao bọc thân thể, chỉ lộ ra một đôi mắt không cảm xúc.
Hắn lạnh lùng đánh giá mọi thứ trong Ma cung, kể cả thân ảnh nhỏ bé màu trắng kia.
Nữ hài bị đám yêu quái xung quanh trêu đùa, hai tay nàng kết ấn, ý muốn đánh lại bọn họ, hung dữ thì rất hung dữ, nhưng đáng tiếc đây là lần đầu tiên trải qua chuyện như vậy, tuổi tác còn nhỏ, nàng làm sao có thể đánh thắng được đám người Kinh Diệt ?
Tô Tô có ý muốn ngự kiếm bay ra ngoài, bị ma tộc ngoài cổng một tát đánh bay trở về.
Ma tộc đều là nhân tinh, thấy Ma thần trên vương tọa không nói gì, chỉ nhìn bọn hắn trêu đùa nữ hài, hiển nhiên là âm thầm chấp nhận cách làm của bọn hắn, thế là được nước lấn tới.
Váy trắng của Tô Tô bị bẩn, nàng lăn vài vòng trên mặt đất, bất luận lăn thế nào cũng không thoát ra được.
Cuối cùng Tô Tô gấp đến độ hóa lại nguyên hình, dùng cánh che lại hai má, khóc to oa oa.
Đèn trong Ma Cung cháy vang lên tiếng “tanh tách”.
Dưới ánh đèn càng làm làn da Đạm Đài Tẫn nổi bật vẻ nhợt nhạt, hắn chống cằm liếc nhìn nàng.
Tiểu Tô Tô khóc thút thít đến mức nấc cụt.
Phản đồ chỉ vào Tô Tô, lấy lòng nói: “Ta đến là để nương nhờ Ma tôn, đây là lễ vật ta dâng cho Ma tôn.”
Một khắc sau đó, phản đồ trừng to mắt, trong cổ họng phát ra tiếng “hư hư”, dòng máu uốn lượn chảy ra từ khóe miệng hắn.
Phản đồ cứ như vậy chết đi một cách dễ dàng.
Tất cả mọi người trầm mặc, xem xét kỹ càng mới sợ hãi nhận ra Ma thần dường như không vui vẻ.
Đạm Đài Tẫn đột nhiên duỗi ngón tay tái nhợt, xách nàng lên.
Trong mắt Tô Tô ngập nước, Đạm Đài Tẫn thấy nàng nghẹn đến đỏ mặt, cho là nàng muốn nói gì đó rất hay ho, nhưng nàng đột nhiên nói: “Ta không sợ ngươi đâu!”
Khóe môi giấu dưới áo choàng của Đạm Đài Tẫn cong cong, tầm mắt quét hai cái đùi đang run của nàng.
Đệm thịt ở bàn chân tiểu Phượng Hoàng chưa trưởng thành trắng mịn lại mềm mại.
Phượng Hoàng tộc trưởng thành có thể đốt cháy Thượng cổ Bất Chu Sơn, nghiệp hỏa rơi ra từ xích vũ có thể thiêu trụi hết thảy tội ác của thế gian.
Không biết… Có hay không một ngày, thiêu cháy một kẻ tội ác như hắn?
Hắn nhìn vào đôi mắt trong sáng lại sạch sẽ.
Thượng cổ biến mất nên cho đến bây giờ, thuộc về thế giới thượng cổ chỉ còn lại vị thần cuối cùng này, cùng hắn – loại ma vật sinh ra vì cô độc.
Hắn khẽ chạm nhúm lông màu chu sa giữa ấn đường của nàng, đột nhiên nhấc tay, ném nàng trở về Hành Dương tông.
Tự Anh chạy đến cau mày nói: “Ma thần đại nhân, ngài cứ tha cho nàng như vậy sao?”
Giọng hắn lạnh lùng nói: “Bằng không thì?”
“Nàng là tu sĩ.” Sắc mặt Tự Anh phức tạp “Tại sao ngài lại bỏ qua cho tu sĩ?”
Con ngươi đen như mực của hắn dò xét lông vũ Phượng Hoàng rơi trong lòng bàn tay: “Tự Anh, ngươi có tin vào túc mệnh không?”
(Túc mệnh: vận mệnh đã được định sẵn).
Tự Anh kinh ngạc, hồi lâu không nói.
Thượng cổ Ma thần cũng từng hỏi nàng vấn đề này.
Sau đó không lâu, Thượng cổ Ma thần với thân thể bất tử bị chúng thần bao vây tiêu diệt, bị Yêu vương phản bội, tan biến giữa đất trời.
*
Ma Thần có liên quan tới năng lực dự báo về bản thân.
Đây là chuyện không ai biết.
Thượng cổ Ma thần dự đoán được cảnh tượng mình sẽ chết, thế là tìm kiếm phương pháp phá giải, bồi nên Đồng Bi đạo, ý đồ tránh khỏi đạo trời, thoát khỏi túc mệnh, nhưng đáng tiếc hắn đã thất bại.
Điều buồn cười nhất chính là, Thượng cổ Ma thần lại chết ngay tại Đồng Bi đạo.
Năng lực dự báo của Đạm Đài Tẫn, ngay lúc hắn thoát khỏi thân thể phàm nhân, một khắc khi trở thành Ma Thần ấy, hắn nhìn thấy mình sẽ chết.
Thân thể dung nhập cùng Đồng Bi đạo, vĩnh viễn chìm vào bóng tối, cô độc và lạnh lẽo.
Ma Đô ích kỷ, Đạm Đài Tẫn cũng không ngoại lệ.
Hắn chỉ yêu thích chính mình.
Cho dù lục giới hóa thành mây bụi thì mắt hắn cũng không buồn nháy một lần.
Cho nên khi Tự Anh và Kinh Diệt khẩn cầu hắn mở Đồng Bi đạo, hắn chỉ chơi đùa mấy viên thần châu, mỉm cười không nói.
Bọn họ sai rồi, Đạm Đài Tẫn, hắn, vĩnh viễn sẽ không hi sinh bản thân vì người khác.
Hắn thà phụ người trong thiên hạ.
Người cuối cùng Thần tộc a, Đạm Đài Tẫn nghĩ, thần trời vốn đã yêu chúng sinh, vậy có thể cứu vớt tên yêu ma thấp hèn như hắn hay không?
Hắn chơi đùa lông vũ trong lòng bàn tay, đột nhiên cười cười, nảy ra một ý nghĩ to gan.
Vết xe đổ của Thượng cổ trước đây vẫn còn đó, chuyện khởi động Đồng Bi đạo là không thể nào, vậy chi bằng cược một trận thật sảng khoái.
Lông vũ trong tay hắn nhẹ nhàng bay về phía không trung theo bốn viên thần châu.
Thần châu xoay tròn theo ngón tay tái nhợt của hắn, tập hợp vào một chỗ rồi hóa thành một khối lưu ly trong suốt, bao bọc lông vũ của Phượng Hoàng.
Một giọt máu bắn ra từ đầu ngón tay hắn, trao sức mạnh cho tượng thần lưu ly.
Dần dần, hình dáng của lưu ly hiện rõ.
Thiếu nữ mãnh khảnh, làn váy bay bay, gương mặt thánh khiết dần xuất hiện, cuối cùng là ấn đường của nàng có một nốt chu sa.
Nàng trên không trung, ánh mắt kiên nghị trong trẻo, thẳng lưng cầm kiếm.
Nụ cười trêu tức cứng đờ trên khóe môi của Đạm Đài Tẫn, hắn ngẩn ra nhìn nàng. Trong cuộc đời này của hắn, đây là lần đầu tiên hắn trông mong một người.
Trong lòng giống như có một bàn tay, nhẹ nhàng khuấy động, khiến hắn nảy sinh đôi chút cảm giác kỳ diệu.
Đó chính là hình dáng khi trưởng thành của tiểu Phượng Hoàng.
Cứ như vậy xuất hiện ở trước mặt hắn khi hắn không kịp phòng bị.
Đạm Đài Tẫn vươn tay ta, tượng nữ thần rơi vào lòng bàn tay hắn.
Như lạnh lùng, như cao không với tới, cho dù hắn ở rất gần nàng, nhưng vẫn có cảm giác xa cách như cũ.
Hắn nhìn nàng bằng ánh mắt cổ quái, sắc mặt có chút vặn vẹo.
Đột nhiên Đạm Đài Tẫn nhớ tới cái người không chịu từ bỏ, to gan lớn mật đến trộm thi thể Công Dã Tịch Vô, muốn để cho sư huynh ra đi một cách đàng hoàng kia.
“Lê Tô Tô sao?”
Ma Thần không có tơ tình, hắn không biết cảm giác kỳ quá trong lòng là cái gì, chỉ vọn vẹn một pho tượng nữ thần mang hình dáng nàng sau khi trưởng thành, không thể làm vỡ kế hoạch vốn có của hắn.
Đạm Đài Tẫn không dùng bốn viên thần châu để mở Đồng Bi đạo*, mà dùng thần châu tạo thành tượng nữ thần lưu ly, đưa về thời không trong quá khứ, để bên cạnh mình khi còn nhỏ.
Biết được tiên môn dự định đưa Tô Tô trở lại năm trăm năm trước, toàn bộ các tộc yêu ma lâm vào thế rối loạn.
“Ma Thần đại nhân, làm sao bây giờ? Chúng ta phải ngăn cản bọn họ!”
Đạm Đài Tẫn phất tay áo một cái, thủy kính trong không trung hiện ra cảnh tượng của tiên giới.
Hắn không hề kinh ngạc hay hoảng sợ, bởi vì tất cả, vốn là bố cục mà hắn sắp đặt sẵn, không muốn túc mệnh đã định sẵn xảy ra, hắn bèn đánh cược một trận cùng chúng sinh lục giới.
Nếu như thua, hắn sẽ chấp nhận chết theo túc mệnh. Nhưng nếu thắng, hắn thoát khỏi túc mệnh, lục giới phải trải đường cho hắn.
Thiếu nữ Tô Tô ngồi trong pháp trận, hai tay kết ấn, thần khí Quá Khứ kính coi như chấp vá lành lặn ở trước mặt .
Quá Khứ kính rọi ra dáng dấp của nàng, không khác biệt mấy so với tượng nữ thần mà hắn từng gửi đi.
“Muốn đi năm trăm năm trước rút tà cốt của ta sao?” Hắn chống cằm, nhìn cảnh tượng bên trong thủy kính, đột nhiên có vài phần chờ mong kỳ lạ, “Muốn rút được tà cốt phải khiến ta động tình, vậy thì một ngày nào đó, nàng cũng sẽ bảo hộ hắn giống như bảo hộ ta sao?”
Hắn đột nhiên cười, khẽ nói với thiếu nữ bên trong thủy kính: “Có bản lĩnh thì làm cho ta thích nàng. Nếu không, trận cược lấy vận mệnh lục giới ra thế chấp này, nàng chắc chắn sẽ thua.”
Khi đó, Ma thần oai phong dữ dội không cảm thấy mình sẽ thua, hắn chỉ muốn lợi dụng thần nữ để thay đổi túc mệnh của mình.
Nhưng hắn mãi mãi cũng không ngờ rới, câu chuyện bắt đầu bằng âm mưu cùng ích kỷ, nhưng cuối cùng lại kết thúc bằng tình yêu và nỗ lực.