– Tôi không biết, chưa nhìn thấy được cô gái này.
Nhưng với kiến thức mà anh học được về tâm lý học thì cô gái này quả thực là đang giấu diếm gì đó. Vì vậy đã đe dọa để có thể ép cô nói ra:
– Trong khách sạn này không phải ít người nhưng người như cô ấy lại rất dễ nhận biết. Hơn nữa cô phục vụ bưng bê ắt hẳn phải nhìn thấy cô ấy một lần. Nếu không nhớ thì để chú tôi giúp cô nhớ ra nhé?
Nhìn thấy Lorenzo hướng mắt về phía Zane còn giở giọng uy hiếp khiến cô nhân viên lo lắng đổ mồ hôi hột. Nhưng còn cô tiểu thư kia cũng đang đánh mắt uy hiếp khiến cô sợ hãi không biết nên về phía nào. Nghĩ lại kĩ thì cô cuối cùng cũng lắp bắp để nói:
– Tôi… không phải là do tôi đâu… Phu nhân ngất đi, rồi ở trong kho rượu… Tôi thắc mắc nhưng không có dám hỏi…
– Kho rượu đang ở đâu? – Lorenzo không chờ được liền hỏi.
– Là phía sau vườn ạ.
Vừa nói xong, Lorenzo liền chạy đi ngay. Thế nhưng vì khi đó anh hỏi cô nhân viên khá to làm mọi người để ý. Zane nheo mắt nhìn theo lập tức con người thu nhỏ lại. Anh không nói nhiều đã sải bước dài đến kho rượu ngay lập tức.
Vì cửa kho khóa chưa tìm ra chìa khóa, ông chủ khách sạn đã cử người đi lấy chìa khóa đến đây nhưng vì Zane không muốn mất nhiều thời gian liền đạp cửa để vào. Lần một… lần hai… cánh cửa bật ra còn có cả khí lạnh phả vào mặt.
Vừa đi vào trong đã thấy Kaylin đang nằm co ro một góc. Sắc mặt cô trắng bệnh, cả người không ngừng run rẩy mà đôi môi cũng bạc đi.
Lorenzo định đến nhưng lại bị Zane chặn một bước. Đi đến phía cô, sắc mặt anh lạnh không khác gì hầm băng cả. Cởi bỏ bộ suit đen choàng lên người cho cô. Từ bàn tay to lớn khi chạm vào người cô thì cũng cảm thấy người cô giống như sắp bị đóng băng luôn vậy. Mạch máu đang hiện lên trên làn da trắng nhợt của Kaylin.
Bế cô rời khỏi phòng, anh vừa bước ra thì ông Scottish cũng đã có sự chuẩn bị sẵn:
– Ngài Anthony, trên khách sạn đã chuẩn bị phòng. Ngài đưa phu nhân lên đấy nghỉ ngơi trước đã, tôi cũng đã gọi bác sĩ tới đây rồi, sẽ đến nhanh thôi.
Trong mắt anh khi này vốn chẳng thể chứa thêm ai. Bế Kaylin rời khỏi đám đông đó, nhưng vẫn ra chỉ thị không cho phép ai rời khỏi khách sạn ngày hôm nay. Nếu động vào cô ngày bình thường chỉ anh phát hiện ra còn không sao, lần này có quá nhiều người để ý, anh cũng phải thể hiện trước mặt là đang bảo vệ vợ mình. Đồng thời cũng là để cho thấy quyền uy để không có tái diễn thêm một lần nào nữa.
…
Quay về căn phòng đã được chuẩn bị, đặt Kaylin lên giường nhưng có vẻ cô vẫn chưa muốn buông anh ra. Từ lúc ôm cô trong kho rượu, khi đó cũng thấy cô run rẩy vì độ lạnh tới mức nào, bây giờ có lẽ vì hơi ấm mà vẫn chưa muốn buông ra. Cộng thêm việc cô say rượu nữa nên có lẽ càng nguy hiểm hơn. Nếu chậm thêm chút nữa chắc cô sẽ mất mạng vì cảm lạnh.
Bác sĩ đã được sắp xếp tới khám cho Kaylin, tiêm thuốc và còn dặn dò Zane cho cô uống những loại thuốc nào rồi rời đi ngay.
Zane nằm bên cạnh Kaylin, nhìn lúc này cô cũng đỡ hơn nhiều. Sắc mặt hồng kên một chút, còn không ngoan ngoãn như mọi hôm chút nào. Cô trằn trọc xoay người khắp nơi. Lúc thì ôm anh, lúc lại xoay người đẩy anh đi. Zane muốn nằm yên tĩnh cũng không được. Biết thế ngay từ đầu không nên trừng phạt cô bằng cách này. Cô gái này say rượu có lẽ sẽ không an phận như ngày thường được. Cũng may là bây giờ cô đang ngủ, nếu để cô thức thì chắc còn phiền phức hơn nữa.