“Hừ! Ngươi biết hoàn thành không được nhiệm vụ, sẽ bị phạt nặng không? Ngươi bây giờ trở về, bảo vị Diệp sư đệ kia phái người khác tới, vẫn còn kịp!” Lão đầu có vẻ xem thường, hầm hừ nói.
“Có phải là quy mô của dược viên phải duy trì không đổi, không thể để dược thảo chết, mỗi tháng phải giao nộp một số lượng thảo dược nhất định! Nếu là như vậy, vãn bối cũng có chút tin tưởng!” Hàn Lập bình tĩnh nói.
Nghe xong Hàn Lập nói, lão đầu có chút ngoài ý muốn. Xem ra Hàn Lập nói tràn đầy sự tự tin, hắn cũng là lần đầu gặp được. Hắn không khỏi đánh giá lại Hàn Lập, nhưng trong mắt vẻ hoài nghi vẫn không có giảm bớt.
“Ngươi theo ta tới đây!” Lão đầu đột nhiên lạnh lùng nói, sau đó đi ra khỏi phòng, Hàn Lập điềm nhiên đi theo phía sau.
“Số thảo dược này ngươi có thể nhận ra bao nhiêu?” Lão đầu chỉ vào khu vườn đầy hoa cỏ, liếc nhìn Hàn Lập nói.
“Một phần mười” Hàn Lập sau khi nhìn lướt qua, nhẹ nhàng nói.
Sau khi nghe xong những lời này của Hàn Lập, lão đầu sửng sốt một chút, nhưng lập tức cười lạnh nói:
“Tiểu tử kia, ngươi thật có thể nhận biết một phần mười số dược thảo này, ta sẽ đem vườn giao cho ngươi quản lý, không nói gì nữa!”
Sau khi nghe đối phương nói những lời này, Hàn Lập mỉm cười, bước tới bên cạnh lão đầu.
“Tử dạ hoa, Hoàng cầu thảo, Bạch hạc chi, Vọng nguyệt thảo…” Hàn Lập vừa bước từ từ trong vườn, vừa tùy ý đem những dược thảo mà mình biết gọi tên ra.
Lão đầu lúc đầu ánh mắt còn có vẻ cười cợt, nhưng sau khi nghe trên mặt lộ ra vẻ kinh ngạc, bởi vì Hàn Lập kể ra được rất nhiều tên dược thảo phi thường hiếm, có số thậm chí bản thân hắn cũng mất rất nhiều công sức mới có thể hiểu rõ ràng công hiệu, điều này làm cho hắn càng cảm thấy ngoài ý muốn.
“Đủ rồi!” Sau khi Hàn Lập vừa mới nói được một số nhỏ, lão đầu đã lên tiếng.
“Quá tốt, xem ra cũng không phải hoàn toàn ngu ngốc! Dược viên này tạm thời giao cho ngươi quản lý, đây là lệnh bài cấm chế nơi này, cẩn thận nhận lấy!” Trên nét mặt già nua lộ ra vẻ hài lòng, từ trên người lấy ra một khối mộc bài màu xanh biếc, ném cho Hàn Lập.
“Bên trong phòng có thảo dược năm rồi ta tâm đắc bồi dưỡng, ngươi cũng phải chăm sóc cho tốt, dù sao đại đa số dược thảo ngươi cũng chưa rành lắm, đừng để cho chúng nó chết!” Lão giả sờ sờ chòm râu, dặn dò.
“Đa tạ sư bá nhắc nhở, đệ tử sẽ nhớ rõ!” Hàn Lập cung kính nói.
“Khụ! Hy vọng năng lực của ngươi có thể tốt như là miệng của ngươi,[như vậy ta cũng có thể được giải thóat khỏi các dược viên này, không cần làm chậm trễ việc tu hành của lão phu nữa. Dược viên này là khu vực riêng của lão phu, cho nên thật có thể đảm nhiệm công tác này mà nói, lão phu tuyệt sẽ không bạc đãi ngươi. Nhưng cũng phải nói trước, nếu như không không làm được như lời vừa nói thì sớm lo mà cút đi, để đổi người khác, hiểu chưa?” Lão đầu nghiêm khắc nói.
Hàn Lập nghe xong lời nói không khách khí của đối phương, chẳng những không tức giận, ngược lại còn thấy hảo cảm. Cảm giác được lão đầu này so với vị Diệp sư thúc kia mạnh hơn nhiều, tối thiểu đối phương cũng không phải là loại tiểu nhân ngụy quân tử. Vì vậy, vội vàng gật đầu.
Sau khi giao phó một số điều cần chú ý trong khi quản lý vườn, lão đầu mới trở lại bên trong phòng vội vã thu thập một chút, rồi không quay đầu lại mà rời khỏi dược viên, bay thẳng lên trời mà đi.
Hàn Lập sau khi nhìn vị Mã sư bá này đi xa, rồi vào trong phòng sắp xếp lại, biến nó thành nơi ở của mình.
Bởi vì lục đục cả ngày không nghỉ, cho nên cho dù Hàn Lập là người tu tiên, cũng cảm thấy có chút mệt mỏi, liền bò lên trên giường mà lăn ra ngủ.
Đối với hắn mà nói, cho dù bên ngoài có chuyện gì sắp phát sinh, cũng phải chờ hắn sau khi tinh thần đầy đủ rồi mới đi giải quyết cũng không muộn, mà lúc này sắc trời cũng đã tối rồi.
Ngày đầu tiên Hàn Lập làm đệ tử mới tại Hoàng Phong cốc, cứ như vậy mà trôi qua. Vào ngày thứ hai, Hàn Lập tinh thần tỉnh táo tỉnh giấc, sự tính toán mới trên con đường tu tiên sắp tới mới chính thức bắt đầu.
Trong cuộc sống kế tiếp, Hàn Lập ban ngày nghiên cứu kinh nghiệm và bút ký lão giả lưu lại, ban đêm len lén đem cái bình thần bí kia chôn ở trong một góc của dược viên, mặt trên còn lấy pháp bảo Tàn Phiến đã mua với giá khá cao che lên trên để che dấu những dấu hiệu thu nạp linh khí kinh người của nó.
Cứ như vậy, linh khí ở đây ngoại từ đậm đặc hơn các nới khác một chút, quả nhiên cũng không có ảnh hưởng gì đến người khác, làm cho Hàn Lập âm thầm thở phào cũng yên tâm về chuyện này.
Mà vị Diệp sư thúc kia, mấy ngày sau mang theo vật trao đổi lấy Trúc cơ đan, tìm đến Hàn Lập. Cũng chỉ đưa có một phần năm số linh thạch cùng pháp khí đã hứa hẹn giao cho Hàn Lập, về phần việc đan dược đã hứa, vị Diệp đường chủ này tựa hồ sớm đã quên rồi, mà Hàn Lập làm bộ như không biết.
Bất quá cho dù như thế, Hàn Lập vẫn là qua một đêm đã trở thành người gìu. Được hai khối linh thạch bậc trung, hơn mười khối linh thạc bậc thấp, còn có ba món pháp khí luyện chế tinh xảo, cùng một số phù lục khác.