Mạch Sanh Tiêu quẫn bách, đành phải cắn miếng sinh tiên ra, nước canh nóng hổi chảy vào miệng, cô buông ra, gắp lên miếng sinh tiên đưa tới bên miệng Duật Tôn lần nữa. Người đàn ông không chút khách khí cắn lấy, tướng ăn vẫn không quên duy trì ưu nhã: “Thêm một miếng nữa.”
Mạch Sanh Tiêu lại gắp cho hắn một miếng.
Tầm mắt nóng rực của Duật Tôn nhìn thẳng vào khuôn mặt của Mạch Sanh Tiêu, không hề dời đi, khóe miệng như cười như không giương cao lên.
Cho đến khi ăn xong hai hộp sinh tiên, Duật Tôn lấy khăn ướt cho Mạch Sanh Tiêu lau miệng sạch sẽ, cô xuống xe vứt bỏ cái hộp rồi trở lại trong xe: “Đi thôi.”
Người đàn ông đưa tay ra, ấn vào nút bấm, kính chắn gió của xe trong nháy mắt biến hóa, cả xe hình thành một không gian kín, Mạch Sanh Tiêu giác ngộ ra: “Anh. . . . . . .”
Bàn tay Duật Tôn nắm ở bên eo Mạch Sanh Tiêu, tay kia ôm lấy chân của cô, nhẹ nhấc lên, Sanh tiêu bị buộc dang chân ở thắt lưng hắn. Bởi vì mặc lễ phục nên động tác của cô có chỗ hạn chế, hai tay Duật Tôn theo đầu gối của cô mà đẩy lên trên, làn váy bị vén đến eo, cặp chân thoát khỏi cản trở, chia ra ở hai bên người đàn ông.
“Anh thả tôi ra, đây là phố xá sầm uất! ” Mạch Sanh Tiêu kinh hô.
“Anh đã che kín lại rồi.”
Lòng bàn tay Duật Tôn vuốt lên chân Sanh Tiêu, cảm xúc mềm nhẵn nhụi khiến cho hắn vốn căng thẳng dục vọng muốn nổi điên. Bên trong lễ phục Mạch Sanh Tiêu chỉ mặc nội y đơn giản, khoảng cách tiếp xúc gần như vậy khiến cô vô thức chỉ muốn khép chân lại.
Duật Tôn thở dốc trên cổ cô khẽ hôn, bàn tay vươn vào bên trong lễ phục của cô nhiều lần xoa nắn, Mạch Sanh Tiêu cắn môi rên lên. Duật Tôn ngẩng đầu, cùng cô kịch liệt ôm hôn. Sanh Tiêu dán chặt vào bộ ngực hắn, phát hiện cơ ngực của người đàn ông rất rắn chắc, mỗi khối da thịt đều phấn khích bành trướng. Duật Tôn thật vất vả mới buông cô ra, Mạch Sanh Tiêu không còn cách nào khác, gấp rút nhắm mắt lại gối lên vai của hắn.
Bàn tay người đàn ông khắp nơi châm ngòi thổi lửa, da thịt non mịn của mạch Sanh Tiêu bị để lại dấu bàn tay đỏ ửng. Duật Tôn hô hấp gấp gáp, tiếng nói bị ách lại: “Sanh Tiêu. . . . . .”
Mạch Sanh Tiêu không có đáp lại.
Duật Tôn quay đầu nhìn, thấy cô đã nhắm mắt, làm như đang ngủ say.
Hắn hiểu là hoàn cảnh này làm sao có thể ngủ. Duật Tôn cũng nhìn ra là Sanh Tiêu giả bộ ngủ.
Hắn thu lại bàn tay đang bồi hồi trước ngực cô, chuyển thành ôm chặt eo của mạch Sanh Tiêu. Người đàn ông dùng sức đem hạ trọng tâm của cô thấp xuống, giống như đang cật lực ẩn nhẫn. Khoảng chừng mười phút sau, hắn mới thở ra một hơi, bàn tay vỗ vỗ lên mặt Mạch Sanh Tiêu: “Sanh Tiêu, dậy đi, chúng ta trở về.”
Mạch Sanh Tiêu mở ra tầm mắt mông lung, hận không thể chôn đầu ở trước ngực: “Ồ.”
Cô thấy áo sơ mi trước ngực người đàn ông bị dán chặt vì mồ hôi thấm ướt.
Mạch Sanh Tiêu cẩn thận trở lại chỗ ngồi ban đầu, vừa rồi không quan tâm ngó ngàng, cánh tay Duật Tôn bị động vào, lúc này mới cảm thấy đau.
“Em động vào.”
Tay Sanh Tiêu muốn chốt lại dây an toàn thì rụt về: “Miệng vết thương đau không?”
“Tất cả đều đau.”
Hắn sớm muộn cũng bị nội thương.
Trở lại Ngự Cảnh Viên, Trần tỷ đang dạy cho Bôn Bôn tập di, Sanh Tiêu đi lên lầu hai thay quần áo ở nhà rồi đi xuống. Cô khom lưng ôm lấy Bôn Bôn: “Bôn Bôn, kêu mẹ. . . . . . .”
Bôn Bôn không rảnh mà để ý tới.
Duật Tôn đưa tay tiếp nhận lấy con trai, trong mắt tràn đầy yêu thương.
*************
Mạch Sanh Tiêu ở Ngự Cảnh Viên, vài ngày rảnh có đi ra ngoài, chuyện công trường đã được giải quyết, cuối cùng không có người đến làm loạn nữa. Cô nhận được điện thoại của Vương tỷ, nói là quản lý của công ty muốn Vương tỷ bày tỏ thành ý, hy vọng cô có thể tiếp tục chịu trách nhiệm công trình này.
Mạch Sanh Tiêu không thích bỏ dở nửa chừng, chủ yếu là vì thiếu Vương tỷ nhân tình. Sanh Tiêu đã nói rõ ở trong điện thoại là sau này không muốn ai đón nhận hợp đồng cho mình, cô nói với Vương tỷ là muốn dành nhiều thời gian cho Bôn Bôn hơn nữa.
Duật Tôn nghe vậy lại không chịu đáp ứng: “Ân Lưu Khâm kia, không cho phép lại đến.”
“Tôi là đi công trường, không đi vào nhà hắn.”
“Không yên tâm người đàn ông kia, một tên háo sắc.”
Mạch Sanh Tiêu cố nén vui vẻ: “Đàn ông không phải đều như vậy sao?”
Thái độ Duật tôn vẫn cường ngạnh: “Không được! “
“Tôi nhớ được trước đây anh có nói, tôi trực tiếp nhận hợp đồng quá mệt mỏi, tôi cũng đã suy nghĩ qua, đúng như vậy.” Mạch Sanh Tiêu bỏ dép ra, đầu gối quỳ lên trên mặt chăn, hai tay nắm thành quyền giống như muốn đấm lưng cho hắn: “Chờ chuyện biệt thự này qua, tôi muốn học hỏi thêm, mỗi ngày chỉ đi nửa ngày, nửa ngày còn lại chăm sóc cho Bôn Bôn, công ty ai còn có thể tạo điều kiện như thế. . . . . . .”
Mọi góc cạnh hấp dẫn của cánh môi Duật Tôn đều câu dẫn ra.
“Một chuyện nhỏ như vậy, đến lúc đó, tại phòng làm việc của anh sẽ an bài cho em một băng ghế.”
“Cắt! “
Duật Tôn nhân thể ôm eo Mạch Sanh Tiêu, đè cô xuống chiếc giường mềm mại. Duật Tôn nâng tay phải của Sanh Tiêu lên, đôi mắt đen thâm thúy đột nhiên trở nên kín như bưng: “Đáp ứng anh, nếu như ngày nào đó anh hạn chế em ra khỏi cửa thì cũng đừng buồn, anh phải bảo vệ em và con.”
Hắn biết rõ khát vọng của Sanh Tiêu là tự do, cho nên không phải là tình huống vạn bất đắc dĩ thì hắn vẫn cho cô đi ra cửa, việc hắn bảo đảm an toàn cho cô là điều kiện tiên quyết.
“Vì sao?” Mạch Sanh Tiêu hỏi.
“Làm gì có nhiều thứ vì sao như vậy.” Hắn học giọng điệu trả lời của cô giống như lúc trả lời vấn đề cấm dục ba tháng.
Mạch Sanh Tiêu bướng bỉnh: “Này.”
*************
Sanh Tiêu mang theo bản vẽ đi vào Tích Phong Uyển đang kiến tạo, đây là Ân Lưu Khâm lấy được, về phần có thâm ý gì hay không thì Mạch Sanh Tiêu không biết được.
Cô rất may mắn, không có gặp Ân Lưu Khâm ở đây.
Mạch Sanh Tiêu lấy nón bảo hộ ra, sửa soạn lại đầu tóc, chuẩn bị về nhà.
Khi đi qua nhà Ân Lưu Khâm, Sanh Tiêu bước nhanh muốn rời đi nhưng không ngờ tầm mắt thấy qua một cảnh kinh người.
Trong hoa viên to như vậy, ánh mắt trời chiếu bên bể bơi lấp lánh, xe lăn đặt ở ven đường người phụ nữ mặc chiếc váy dài cao cấp đích thực, đầu tóc búi cao lên, bảo mẫu bên cạnh múc một muỗng nước đưa tới trên môi của bà ấy: “Ngươi ngược lại uống không, uống cho ta! “
Người phụ nữ này có thể còn sống đã là kỳ tích, bà ấy có thể uống nước như cần nhẫn nại mà đút một chút, bảo mẫu nổi giận nhấc chân lên đá vào xe lăn: “Ta còn rất nhiều việc đây, chết khát đáng đời ngươi! ” Bảo mẫu một tay giữ lấy cằm của bà, tay kia cầm cái ly hướng vào miệng bà ấy mà rót vào.
Ân Lưu Khâm dĩ nhiên không có ở nhà, ngoài vườn cũng không có camera, nếu không bảo mẫu làm sao dám cả gan làm loạn như thế.
Mạch Sanh Tiêu giận dễ sợ: “Bà dừng tay! “
Cô sải bước qua con đường nhỏ, đi đến trước mặt bảo mẫu: “Để bà chăm sóc, không phải là cho bà hành hạ.”
“Làm sao cô lại trở lại đây?”
Mạch sanh Tiêu từ trong tay bà ta cầm lấy ly nước: “Người đang làm, trời đang nhìn, làm việc để không phụ lòng lương tâm của mình.”
“Cô tính làm gì vậy, dựa vào cái gì mà dạy dỗ ta?”
“Có tin là tôi gọi điện thoại cho Ân Lưu Khâm ngay lập tức không?”
Bảo mẫu nuốt xuống một hơi: “Tôi, tôi cũng là nóng lòng, ngày thường cũng có người khác chăm sóc bà ấy, trùng hợp hôm nay cô ấy không có ở đây, tôi sợ còn không kịp chuẩn bị cơm trưa.”
Mạch Sanh Tiêu kéo cái ghế bên cạnh ra: “Nhưng bà cũng không nên làm như vậy, thôi, có tôi ở đây rồi.”
Bảo mẫu cúi thấp đầu, xoay người rời đi.
Mạch Sanh Tiêu cầm lấy cái muỗng tong ly nước, nhẹ múc một muỗng đưa đến bên miệng người phụ nữ: “Nào, uống miếng nước đi.”
Chẳng biết tại sao, Sanh Tiêu mỗi lần trông thấy bà ấy thì sẽ nhớ tới Bôn Bôn. Mạch Sanh Tiêu cũng tin tưởng, bà ấy cứ việc không phản ứng như ai đối tốt với bà, bà đều biết được rõ ràng.
Người như vậy, càng cần phải quan tâm cùng kiên nhẫn.
Ân Lưu Khâm nhận được điện thoại đã vội vã trở về. Bên trong hoa viên mặc dù không có camera nhưng con mắt núp trong bóng tối không ít.
Hắn còn chưa kịp đem xe vào gara, sải bước đi vào cửa, băng qua một vườn hoa đầy màu sắc, hắn nhìn thấy bóng lưng của Mạch Sanh Tiêu.
Ân Lưu Khâm dừng lại, không có đi vào ngay.
Sanh Tiêu cẩn thận cho người phụ nữ uống nước, cô cầm lấy khăn lông trên bàn lau miệng cho bà, cổ áo đã ướt một vòng, Mạch Sanh Tiêu lại rút khăn giấy thấm cho bà ấy.
Ân Lưu Khâm khoanh hai tay ở trước ngực, khuôn mặt hung ác nham hi
ểm của hắn từ từ sáng sủa, trong lúc vô tình đã kéo ra ý thoáng cười.
Hắn phát hiện rằng từ sau khi biết Mạch Sanh Tiêu, hắn đã không bài xích nở nụ cười.
Nên lúc vui vẻ liền vui vẻ, lúc muốn cười thì cong miệng lên, không có quá khó.
Mạch Sanh Tiêu kiên nhẫn giúp người phụ nữ lau tay: “Tốt lắm, bằng không đã ướt nhẹp rồi, giờ đã thoải mái.”
Ân Lưu Khâm không muốn đánh vỡ thời khắc ninh mật ngày, hắn yên lặng đứng ở bên cạnh một lát, lúc này mới bước đi nhẹ nhàng đến.
Sanh Tiêu quay đầu lại, Ân Lưu Khâm dừng chân, vẻ mặt có chút tức cười: “Không nghĩ tới tai cô lại thính như vậy.” Hắn khôi phục bộ dáng trước đây, ngồi xuống phía đối diện Mạch Sanh Tiêu.
Ân Lưu Khâm cầm lấy tay người phụ nữ, ánh mắt liếc qua cổ áo bị thấm ướt của bà.
“Ân thiếu, ngài đã về, mời uống nước.” Bảo mẫu nhất mực cung kinh đưa tới một ly nước.
Người đàn ông ngẩng đầu lên, đôi mắt hẹp dài liếc bà ta một cái, chỉ vẻn vẹn một ánh nhìn này đã khiến bảo mẫu thốt nhiên kinh hãi, bị hù dọa hồn bay phách tán. Ân Lưu Khâm phất phất tay: “Làm nhiều món ăn ngon, ta mời vị khách này ở lại ăn cơm.”
“Không cần, tôi còn có việc gấp.” Mạch Sanh Tiêu nói xong thì xách lấy túi xách.
“Sợ ta sẽ đem video lên web phải không?” Ân Lưu Khâm ra hiệu cho bảo mẫu rời đi trước, món nợ này ngay trước mặt Mạch Sanh Tiêu vẫn không thể tính.
“Anh có chuyện gì mà không làm được vậy?”
Ân Lưu Khâm thưởng thức Mạch Sanh Tiêu không già mồm: “Thiệt là, cũng không sợ đắc tội với người khác.” Đầu ngón tay của hắn vuốt phẳng trên mu bàn tay của người phụ nữ: “Nhìn tay của mẹ ta.”
“Làm sao vậy?”
“Bà yêu việc đánh đàn dương cầm.” Ân Lưu Khâm nghiêng đầu nhìn về phía Mạch Sanh Tiêu: “Cô có biết đàn không?”
Trong ngực Sanh Tiêu cứng lại, ánh mắt dừng lại trên tay của người phụ nữ: “Không biết.”
Ân Lưu Khâm khẽ nhíu chân mày, dựa theo kết quả điều tra, Mạch Sanh Tiêu đã từng là sinh viên tài cao của học viện âm nhạc Hoa Nhân.
“Thật đáng tiếc.”
Sanh Tiêu mím chặt môi, không đáp lại.
“Qua nhiều năm như vậy, ta mỗi ngày đều kiên trì đánh đàn cho bà nghe. Ta hy vọng, một ngày nào đó tại lúc ta đánh đàn, có thể nghe được tiếng vỗ tay của mẹ.”
Mạch Sanh Tiêu không khỏi xúc động, nhưng không biểu hiện ra bên ngoài.
“Cô ngồi lại ở đây, ta đi đánh đàn, cô ở bên cạnh bà ấy.”
Sanh Tiêu còn chưa kịp cự tuyệt, Ân Lưu Khâm đã hưng trí bừng bừng đứng dậy đi vào trong nhà.
Trong phòng khách, rất nhanh truyền đến tiếng đàn, bàn tay Mạch Sanh Tiêu chống cằm, cổ tay phải đeo vòng tay của Duật Tôn từng đưa cho cô, Sanh Tiêu đã dám đối mặt nhưng phụ nữ trời sinh thích đẹp, không muốn để hai vết sẹo xấu xí kia để người ta nhìn thất.
Ân Lưu Khâm đàn ra khúc nhạc đối với Mạch Sanh Tiêu mà nói thì hết sức quen thuộc, cô nhẹ giọng hát theo, ánh mắt tùy ý nhìn vào người phụ nữ bên cạnh.
Sanh Tiêu hát vài câu, âm thanh trong miệng từ từ nhỏ dần, đôi mắt to của cô trợn tròn, đột nhiên đứng dậy hướng về phía phòng khách mà gọi to: “Ân Lưu Khâm, đi ra, mau ra đây. . .”
Bên trong tiếng đàn vẫn như cũ, Mạch Sanh Tiêu cúi xuống, cô không nhìn lầm, khóe miệng của người phụ nữ khẽ động, là đang mỉm cười.
Sanh Tiêu lấy điện thoại di động ở trong túi xách ra, vừa hướng vào phía phòng khách la lên: “Ân Lưu Khâm, mẹ anh khả năng đã tỉnh! “
Người phụ nữ khóe miệng mỉm cười, trong mắt còn nước mắt lăn xuống, Mạch Sanh Tiêu sợ Ân Lưu Khâm bỏ lỡ nên cô lấy điện thoại ra chuẩn bị chụp hình.
Lúc ấn phím thì đồng thời Ân Lưu Khâm sải bước chạy ra khỏi phòng khách, bàn tay đoạt lấy điện thoại trong tay Mạch Sanh Tiêu, đập mạnh xuống mặt đất: “Ai bảo cô chụp hình? Ai cho phép cô làm như vậy?”
Điện thoại di động vỡ toang thành từng mảnh.
Mạch Sanh Tiêu kinh ngạc, tiện đà phản ứng lại: “”Ân Lưu Khâm, tôi chụp hình chỉ là muốn cho anh xem, mẹ anh vừa mới nghe đến tiếng đàn đã nở nụ cười, anh có bệnh à! “
Ân Lưu Khâm hai mắt đỏ ngầu, thân thể cao lớn ngồi xổm xuống trước mặt người phụ nữ, vệt nước mắt của bà chưa khô nhưng dấu vết khóe miệng đã thu hồi lại.
Mạch Sanh Tiêu nhặt thẻ điện thoại lên, điện thoại bị bung ra thành từng bộ phận, xem ra là sửa không được.
Ân Lưu Khâm bán tín bán nghi đứng dậy: “Mẹ ta thật sự có phản ứng?”
Sanh Tiêu nắm tay lại, băng qua bên cạnh người đàn ông đi lấy túi xách, Ân Lưu Khâm thấy thế, giữ lại cổ tay của Mạch Sanh Tiêu: “Đừng nóng giận, cô không phải là chụp hình sao? Cho ta xem một chút.”
Sanh Tiêu hất tay của hắn ra: “Tôi còn chưa kịp ấn phím, điện thoại đã bị anh đập phá.”
Ân Lưu Khâm ý thức được phản ứng của hắn có chút quá đáng: “Ta ngày mai sẽ cùng cô đi mua cái mới, thực xin lỗi.”
Mạch Sanh Tiêu hạ giọng xuống: “Thôi.” Cô bước chân lên muốn đi, Sanh Tiêu mở ra bàn tay đưa tới trước mặt người đàn ông: “Có phải còn cần kiểm tra rồi tôi mới có thể rời đi không?”
Ân Lưu Khâm sắc mặt lộ ra lúng túng: “Sanh Tiêu. . . . .”
“Hẹn gặp lại.” Mạch Sanh Tiêu đi ra ngoài vài bước: “Mẹ anh xác thực là có phản ứng, tôi tin tưởng cứ kiên trì bền bỉ thì bà sẽ hồi tỉnh.”
Ân Lưu Khâm nhìn theo bóng lưng Sanh Tiêu đi ra, không tìm được lý do gì để giữ lại.
Mạch Sanh Tiêu tự nhận xúi quẩy, đành phải một lần nữa bỏ tiền mua điện thoại mới.
Cô bỏ điện thoại vào túi xách, mua thì nên đi cùng với Duật Tôn, đối với phương diện này, cô không thể không tin tưởng con mắt của đàn ông.
***************
Mạch Sanh Tiêu trở về Ngực Cảnh Viên, mấy ngày nay sẽ không đến công trường nữa.
Trần tỷ ôm lấy Bôn Bôn chơi ở phòng khách, Bôn Bôn ngẫu nhiên làm xấu, Mạch Sanh Tiêu vội vàng dùng điện thoại chụp hình lại. Cô đi vào phòng ngủ thấy Duật Tôn đang ngồi ở trên ghế sô pha xem báo chí. Mạch Sanh Tiêu lấy điện thoại ra đưa cho hắn: “Bên trong có hình của Bôn Bôn, hôm nay chụp hình đặc biệt đáng yêu.”
“Thật không?” Người đàn ông đưa tay ra đón lấy.
Mạch Sanh Tiêu khom lưng dọn dẹp bàn trà.
Duật Tôn mở ra album ảnh, ảnh chụp xếp theo thứ tự thời gian, đôi môi lương bạc của người đàn ông câu dẫn ra: “Bôn Bôn lớn lên giống anh.”
“Con trai của anh không giống anh thì giống ai đây?”
Duật Tôn khóe mắt tùy ý: “Càng ngày càng đẹp trai.”
Mạch Sanh Tiêu mỉm cười: “Tất nhiên, cũng cần nhìn một chút mẹ của nó là ai nha.”
Ngón tay người đàn ông nhấn thêm một cái, đột nhiên tản đi bộ mặt ôn nhuận vui vẻ ấm áp. Mạch Sanh Tiêu ngẩng đầu lên, chỉ thấy đôi mắt phượng của hắn trợn to, ngũ quan đẹp đẽ hầu như nhăn nhó lại một chỗ, cả khuôn mặt như bao phủ một loại giá rét ở trong ngục thất, Sanh Tiêu dừng lại động tác trong tay: “Tôn?”
Duật Tôn không có phản ứng gì.
Mạch Sanh Tiêu nhận ra được sự không thích hợp: “Tôn, anh làm sao vậy?”
Duật Tôn ngẩng đầu lên, đôi mắt đen láy trước kia, bây giờ đã bị một màu đỏ như máu che kín. Mạch Sanh Tiêu dường như có thể cảm thấy một mùi máu tanh bị xé rách, cô cho tới bây giờ vẫn chưa từng thấy qua Duật Tôn trong bộ dáng này. Ngay cả khi trước đây cô cùng Đào Thần bỏ trốn, hắn bắt bớ quay trở về thì nhìn cũng không như vậy.
Duật Tôn mấy ngày này đối với cô tốt vô cùng, làm cho Mạch Sanh Tiêu hầu như quên mất bản tính của người đàn ông. Trong mắt cô lộ ra kinh hãi, bộ dáng lần này của Duật Tôn liền giống như một ác ma say ngủ, lại không hề báo trước mà thốt nhiên thức tỉnh!
Mạch Sanh Tiêu ngồi vào bên cạnh người đàn ông, hai tay vội vàng cầm lấy tay của Duật Tôn: “Tôn, anh đừng làm tôi sợ, rốt cuộc là làm sao vậy?”
Yết hầu người đàn ông nhẹ cuộn lên, tiếng nghiến răng rung động, năm ngón tay của hắn nắm chặt điện thoại, hận không thể bóp nát ra!
Mạch Sanh Tiêu đưa tay qua, phát hiện cánh tay người đàn ông cứng ngắc, toàn thân da thịt khẩn trương, như lâm vào đại chiến.
Vừa rồi xem hình còn rất vui vẻ, như thế nào mà đột nhiên biến thành như vậy?
Sanh Tiêu ý thức được vấn đề nằm ở trong điện thoại di động.
Cô dùng sức gỡ ngón tay của Duật Tôn ra, tầm mắt nhìn thẳng vào màn hình.
Mạch Sanh Tiêu cả kinh, bên trong là ảnh chụp của cô ở trong nhà Ân Lưu Khâm, lúc ấy Mạch Sanh Tiêu mới chạm vào nút chụp, nhưng đồng thời điện thoại cũng bị người đàn ông đập hư, cô không nghĩ tới nó sẽ tự động lưu vào trong album ảnh.
Sanh Tiêu vẻ mặt đầy nghi ngờ: “Tôn, anh nói gì đi.”
Tiếng nói của hắn khàn khàn, hai tay đặt ở đầu gối thành quyền, đường gân xanh đen nổi lên bạo liệt: “Em từ đâu có được bức hình?”
Mạch Sanh Tiêu thở ra, cho rằng Duật Tôn là giận việc cô bước vào nhà của Ân Lưu Khâm: “Tôi đi công trường, vừa vặn đi ngang qua, tôi chưa có vào đại sảnh trong nhà hắn.”
“Anh hỏi em từ đâu có được tấm hình đó?” Người đàn ông gầm lên một hồi, thần sắc bạo ngược, con mắt đỏ ngầu, nhìn không thấy một chút quen thuộc nào.
“Bà ấy là mẹ của Ân Lưu Khâm.”
Thần sắc Duật Tôn vô cùng khó chịu, cả thân thể không thể kiềm chế được mà run rẩy lên. Mạch Sanh Tiêu bị hù dọa vội vàng ôm lấy bờ vai của hắn: “Anh đừng như vậy, tôi sợ lắm! “
“Bà ta thế mà vẫn còn sống thật tốt sao?” Trong bức hình, khóe miệng người phụ nữ nâng lên ý cười hóa thành một lưỡi dao sắc bén đâm thẳng vào trái tim Duật Tôn. Mười ngón tay của hắn nắm vào tóc ngắn, tự mình hại mình dường như dùng sức nắm chặt. Nước mắt Mạch Sanh Tiêu nhanh chóng lăn dài: “Đừng. . . . . . . Tôn, nói cho tôi biết, đã xảy ra chuyện gì?”
“Bà ta ở đâu, bà ta ở đâu?” Thanh âm của hắn khàn khàn, hoàn toàn nói không lên lời.
“Bà ấy đi theo Ân Lưu Khâm ở tại biệt thự, Tích Phong Uyển bên cạnh được kiến tạo là Ân Lưu Khâm dự định làm cho bà ấy. Mấy ngày trước bà ấy nghe được Ân Lưu Khâm đánh đàn liền chảy nước mắt, tôi nghĩ đó là dấu hiệu tỉnh lại. Bà ấy là người thực vậy. . . . . . .” Mạch Sanh Tiêu đem hết mọi chuyện nói thẳng ra, hai tay ôm chặt lấy bờ vai của hắn.
“Người thực vật?” Duật Tôn trong mắt đầy oán hận: “Đánh đàn, bà ta cũng xứng đáng sao! “
Người đàn ông đột nhiên đứng người lên, sải bước đi ra bên ngoài.
Mạch Sanh Tiêu sợ bộ dạng này của hắn sẽ xảy ra chuyện, cô đi theo, tay phải níu lại cánh tay của người đàn ông: “Tôn, anh đi đâu thế?”
Duật Tôn hất tay của cô ra, không khí xung quanh hắn dường như đã đông lại thành sương băng: “Tôi muốn đi giết bà ta! “
Mạch Sanh Tiêu giật mình kinh hoảng, chạy đến trước mặt Duật Tôn: “Anh bình tĩnh một chút, đừng đi ra.”
Người đàn ông bây giờ bất kỳ lời nói nào cũng đều không nghe lọt,
hắn bị đóng khung suy nghĩ vào người phụ nữ nở ra nụ cười trong tấm hình. Hắn bất luận thế nào cũng khó có khả năng để cho bà ta sống tiếp. Hai tay Duật Tôn nắm chặt bả vai của Mạch Sanh Tiêu, đẩy cô mạnh về phía sau: “Nếu kẻ nào dám ngăn cản tôi, tôi sẽ giết kẻ ấy! “
Sanh Tiêu ngã lên giường lớn, đầu óc cô choáng vàng, lục phủ ngũ tạng dường như bị dồn vào một chỗ.
Mạch Sanh Tiêu đã bất chấp rất nhiều, lúc cô chống người dậy, Duật Tôn đã bước nhanh rời khỏi phòng ngủ.
——————-