– Tiền bối đã từng nói qua, bởi vì thù!
– Đúng… Bởi vì thù, ta và người nọ có ân oán với nhau, người nọ có thù với ta, hai người chúng ta có cảm ứng linh hồn, không cần bất cứ ấn ký truy tung nào cả, hắn có thể dễ dàng tìm được ta, cho dù cách bao nhiêu thời không, một khi ta ra khỏi Uổng Tử Cốc thì hắn sẽ biết, ta chết cugnx không có gì, nhưng mà các ngươi sẽ bị ảnh hưởng.
– Linh hồn cảm ứng? Chẳng lẽ năm đó là người đẩy tiền bối vào Uổng Tử Cốc?
Trong lòng Lâm Minh khiếp sợ, Tiểu Ma Tiên cũng có cảm giác không thể tiếp nhận, nàng giật mình nói ra:
– Tiền bối đã là Thiên Tôn tuyệt đỉnh, có thể đẩy tiền bối vào Uổng Tử Cốc, là người nào?
– Chân Thần…
Thần Miểu Thiên Tôn giọng nói mờ ảo, hắn thở dài nói ra:
– Người truy sát ta chính là đệ nhất Hồn Đế của Hồn Tộc, cũng là thân huynh đệ của ta.
– Hồn Đế!
Đồng tử Lâm Minh co rụt lại, đây là nhân vật tương đương với Tạo Hóa Thánh Hoàng !
Đây tuyệt đối là cường giả Chân Thần hàng thật giá thật, hơn nữa hắn có thể hiệu lệnh cả chủng tộc, nếu như bị hắn đuổi giết thì Thần Miểu Thiên Tôn bị ép vào Uổng Tử Cốc cũng hợp tình lý!
Thần Miểu Thiên Tôn tiếp tục nói:
– Bởi vì hai huynh đệ chúng ta có cảm ứng linh hồn, ta bị đuổi tới bước đường cùng, đã nghĩ ngợi tiến vào Uổng Tử Cốc, tìm đường sống trong cõi chết, nhưng mà đáng tiếc ta cuối cùng không phải người do chủ nhân Tu La Lộ chọn, không thể đạt được Uổng Tử Cốc truyền thừa, ngược lại hao hết tính mạng ở đây.
– Nếu là thân huynh đệ, vì cái gì Hồn Đế muốn giết tiền bối?
Tiểu Ma Tiên không thể lý giải hỏi, nhưng mà vấn đề này Thần Miểu Thiên Tôn lại không có trả lời.
Hắn trầm mặc, hồi lâu không có nói chuyện, Lâm Minh biết rõ, Thần Miểu Thiên Tôn không muốn tiếp tục đề tài này, đây là đau đớn trong lòng của hắn.
Trong thế giới võ giả có quá nhiều chuyện bi tình.
Có Hồn Đế tồn tại, Thần Miểu Thiên Tôn không có khả năng xuất cốc, đi ra ngoài sẽ lập tức chết, hơn nữa nói không chừng còn có kết cục thê thảm hơn, nghĩ tới đây Lâm Minh im lặng, nói:
– Tuy tiền bối không thể ra khỏi cốc, nhưng mà trong vòng mười năm ta sẽ tới đây, sẽ tìm dược vật dưỡng hồn cho tiền bối! Tiền bối có ân truyền công, vãn bối tất báo, nếu không sẽ vi phạm tâm hướng võ đạo của ta.
Lâm Minh nói như vậy liền nhìn qua trận pháp Thần Miểu Thiên Tôn bố trí xuống, những trận pháp này Thần Miểu Thiên Tôn bố trí năm đó chống cự triều tịch, hiện tại xem ra trận pháp này còn kiên trì được một ít thời gian.
– Chúng ta đi thôi, xuất cốc!
Lâm Minh nhìn qua Tiểu Ma Tiên, Tiểu Ma Tiên không đành lòng nhìn qua Thần Miểu Thiên Tôn, đành gật đầu.
Hai người cứ như vậy từ biệt Thần Miểu Thiên Tôn, lần nữa tiến vào đại trận thần thú, hiện tại dù là Tiểu Ma Tiên sau khi tu luyện Tu La Thiên Thư quyển một cũng có thể xuyên qua đại trận.
Hai người chỉ dưỡng thần không bao lâu, trở về đại điện thanh đồng, ở chỗ này cổng truyền tống đang xoay tròn lặng lẽ.
– Nên rời khỏi.
Lâm Minh nắm tay Tiểu Ma Tiên, dứt khoát bước vào truyền tống trận.
Cách chín năm bọn họ vẫn rời khỏi nơi này.
– Bá —
Hào quang lóe lên, Lâm Minh cùng Tiểu Ma Tiên chỉ cảm thấy chung quanh biến đổi, bọn họ ở trong một rừng cây um tùm.
Nơi này hoa cỏ như gấm, khắp nơi sinh cơ, linh chi linh dược xanh um tươi tốt, cho người ta cảm giác như thế ngoại đào nguyên. Trong Táng Thần Lĩnhnày là sinh địa và tử địa giao nhau, nơi này không có bao nhiêu chỗ không nguy hiểm.
Lâm Minh quay lại xem xét, cách hắn không xa có thể nhìn thấy một sơn mạch đỏ au khủng bố, sơn mạch này uốn lượn xoay quanh vắt ngang Táng Thần Lĩnh, như đại long màu đỏ, rất nhiều ngọn núi giống như đúc long thân, long trảo, long giác, đây chính là Xích Long sơn mạch không thể nghi ngờ, là cửa vào của Uổng Tử Cốc.
Bọn họ đã đi ra! Hơn nữa cách Uổng Tử Cốc không xa.
Xác nhận điểm này trong lòng Tiểu Ma Tiên có cảm giác không biết tên, nàng vốn tưởng rằng phải ngây ngốc trong Uổng Tử Cốc này mấy trăm ngàn năm, thậm chí cả đời, hiện tại sống sót sau tai nạn trở lại thế giới cũ, trong nội tâm nàng làm sao không kích động?
Nàng không nhịn được hái linh hoa, hít sâu một hơi, hương thơm xông vào mũi, loại hương khí đã lâu không có ngửi qua này cũng làm cho nàng cảm động, hốc mắt nàng ướt át, trong Uổng Tử Cốc này ngày đêm đều có vô số người chết, chỉ có hương vị mục nát mà thôi, làm gì có hương hoa?
Chỉ có trải qua tuyệt vọng mới có thể hiểu được sinh mạng là đáng ngưỡng mộ như thế nào! Thời điểm này màu xanh của lá, cánh hoa phiêu linh cũng khiến lòng người tràn ngập vui sướng.
– Quá tốt!
Hai mắt Tiểu Ma Tiên nhắm lại, nàng say mê tận hưởng hương khí ngọt ngào của hoa.
Nhưng mà Lâm Minh thần thái bình tĩnh giống như không nhìn thấy cảnh đẹp nơi đây, hắn nhắm mắt lại và cảm ứng được cái gì đó.
– Lâm Minh, ngươi đang làm cái gì?
Tiểu Ma Tiên nhìn thấy Lâm Minh bộ dạng như vậy, đột nhiên trong nội tâm rùng mình, cũng cảnh giác được cái gì đó, lập tức dò xét, nàng lại phát hiện dường như có lực lượng vô hình đang tập trung vào mình.
Lâm Minh có chút trầm ngâm, nói:
– Ngươi cũng cảm giác được? Nơi này là vị trí rất ít sinh địa trong Táng Thần Lĩnh, không nên có nguy hiểm gì mới đúng, nhưng mà hết lần này tới lần khác lại có cảm giác dò xét, nếu như ta không có nói sai thì chỗ của chúng ta bị người khác bố trí trận pháp, mà người bày trận này tám chín phần mười là Thiên minh Tử.
Lâm Minh cùng Tiểu Ma Tiên đang nói chuyện thì ở chỗ cách đó mấy ngàn dặm, một sơn cốc đầy đá vụn có mấy người đang ngồi điều tức.
Đúng lúc này một nam tử tuấn tú thân mặc hắc y đột nhiên mở mắt ra, hai mắt của hắn như huyết nguyệt, sáng ngời mà đỏ tươi.
– Thực… Đi ra sao?
Nam tử trẻ tuổi liếm liếm bờ môi, khóe miệng của hắn cười tà, nam tử trẻ tuổi này chính là Thiên Minh Tử không thể nghi ngờ.