Giang Nam đầu đại, thầm nghĩ:
– Máu Ma Tiên đúng là phỏng tay, bất quá ở Đạo Vương Đại Thế Giới bọn họ không dám hướng ta động thủ, ra khỏi Đạo Vương Đại Thế Giới sẽ hướng ta động thủ. Không bằng ở lại Đạo Vương Đại Thế Giới…
Trong lòng hắn có chút bận tâm Giang Tuyết an nguy, muốn đi Ngọc Hoàng Thiên một chuyến, những người này theo dõi hắn, đúng là để cho hắn khó có thể hành động.
– Giang giáo chủ, có thể đồng hành hay không?
Đột nhiên một đạo thần quang bay thấp, rơi xuống đất hóa thành một trung niên đạo nhân râu mỏng, là một mỹ nam tử, cười nói.
– Nguyên lai là Tiềm Long đạo huynh!
Giang Nam mừng rỡ, vội vàng làm lễ ra mắt nói:
– Đạo huynh đây là định đi nơi đâu?
– Trả nhân tình.
Tiềm Long Đạo Nhân cười nói:
– Ta mời người ta, nhưng làm cho người ta bị thương, tại sao có thể không có một chút tỏ vẻ?
Hai người kết bạn mà đi, Tiềm Long Đạo Nhân thở dài nói:
– Đông Cực Thần Quân là ta mời tới, hôm nay bàn về luận công ban thưởng, cô gái này lòng dạ cao cũng không lộ diện. Bất quá ta mời người ta tới, lại không thể ngồi nhìn nàng bị thương, làm sao cũng phải có chút tỏ vẻ.
Trong lòng Giang Nam khẽ nhúc nhích:
– Là Tiềm Long Đạo Nhân mời tỷ tỷ tới?
Bọn người Kiến Vũ Thần Tôn, Phụ Triều Pháp Vương, Trường Nhạc công tử thấy trung niên đạo nhân này đột nhiên xuất hiện, trong lòng có chút buồn bực tò mò, Giang Nam người mang hai sợi máu Ma Tiên, sớm trở thành thịt béo trong mắt mọi người, ai cũng muốn gặm một ngụm. Cho dù là bọn người Thần Đô Thượng Tôn, Linh Tuyết Thần Chủ cũng không dám cùng hắn đi quá gần, miễn cho bị người vây công.
Mà đột nhiên xuất hiện trung niên đạo nhân lại từ chỗ nào nhô ra, hết lần này tới lần khác cùng Giang Nam đi chung một chỗ, hai người cười cười nói nói, hiển nhiên là quen biết.
Đạo nhân này, ở trong tràng cơ hồ tất cả mọi người không nhận biết, không biết là thần thánh phương nào.
Dù sao, Bổ Thiên thần nhân hàng năm bao phủ ở trong thần quang, cực ít có người được chứng kiến chân diện mục của Bổ Thiên thần nhân, mà Tiềm Long Đạo Nhân cũng là Càn Khôn Lão Tổ, xưa nay núp ở trong Hóa Tiên Ngọc Bình, cũng rất ít đi ra ngoài, người gặp qua chân diện mục của hắn ít lại càng ít.
– Thần Hầu, chúng ta muốn cùng đi qua không?
Tử Phòng đạo nhân thấp giọng nói:
– Máu Ma Tiên không phải chuyện đùa…
Tố Thần Hầu đối với hai sợi máu Ma Tiên trên người Giang Nam kia cũng rất là động tâm, nghe vậy lắc đầu, trong ánh mắt nhìn về phía Tiềm Long Đạo Nhân lộ ra kiêng kỵ cùng vẻ kính sợ, truyền âm nói:
– Người nọ trêu chọc không nổi, máu Ma Tiên không có duyên với chúng ta.
Tử Phòng đạo nhân cùng Phàn đô thống trong lòng buồn bực, hai người bọn họ cũng đi qua Bỉ Ngạn thế giới, chẳng qua là trí nhớ bị thanh trừ, không nhớ rõ Tiềm Long Đạo Nhân.
Mà trí nhớ của Tố Thần Hầu không bị lau đi, đối với đạo nhân này trí nhớ khắc sâu, biết Tiềm Long Đạo Nhân chính là Càn Khôn Lão Tổ, trong lòng biết Càn Khôn Lão Tổ cùng Giang Nam đồng hành, liền quả quyết không có người có thể cướp đi máu Ma Tiên của Giang Nam.
– Càn Khôn Lão Tổ cùng Huyền Thiên Giáo Chủ đồng hành, lần này chỉ sợ không biết sẽ có bao nhiêu người muốn hung hăng té ngã.
Trong lòng Tố Thần Hầu cũng không khỏi nhìn có chút hả hê, trong lúc bất chợt liếc Hạo Thiên Thượng Tôn một cái, thầm nghĩ:
– Hạo Thiếu Quân cũng có hai sợi máu Ma Tiên, so sánh với Huyền Thiên Giáo Chủ, hắn mới là quả hồng mềm. Bất quá ta một người không được, không phải là đối thủ của Hạo Thiên Thượng Tôn, phải tìm trợ thủ…
Hắn mọi nơi nhìn lại, chỉ thấy Thiên Nhãn Thần Tôn liếc Tiềm Long Đạo Nhân một cái, sắc mặt xám ngoét, trong lòng Tố Thần Hầu không khỏi khẽ nhúc nhích, biết người toàn quay lén này nhất định là gặp qua hình dáng Càn Khôn Lão Tổ, lúc này đi ra phía trước, thi lễ nói:
– Thiên Nhãn đạo huynh.
– Thần Hầu.
Thiên Nhãn Thần Tôn hoàn lễ.
Hai người thần thức ba động, rất nhanh ăn nhịp với nhau. Mà vào lúc này, nhiều thần quan thần tướng dưới trướng Quang Vũ Thần Đế ánh mắt cũng rơi vào trên người Giang Nam, Phụ Triều Pháp Vương mắt thấy Giang Nam cùng Tiềm Long Đạo Nhân hướng ngoài Đạo Vương Đại Thế Giới đi tới, lộ ra vẻ mỉm cười, nhẹ giọng nói: