Trước đây ông ta chỉ là cho rằng Giang Nghĩa là người tốt, không so đo, có chút bản lĩnh, nhưng giờ phút này ông ta mới biết Giang Nghĩa là người ghê gớm như nào.
Địa vị cao quý, còn có thể nhịn tức, không tự ti không kiêu ngạo mà ở trong nhà bọn họ.
Trước giờ không để lộ tài năng.
Bất luận là phẩm chất hay năng lực, đều là tồn tại đỉnh đầu, thánh nhân mà Khổng phu tử đã nói, chẳng qua cũng chỉ như vậy nhỉ?
Tô Cầm kéo cánh tay của Đinh Nhị Tiến.
“Lão già, tôi có phải bị hoa mắt rồi không?
Sao, sao vị tổng phụ trách trên sân khấu đó, tôi nhìn giống Nghĩa nhà chúng ta vậy?”
Bà ta không phải không nhận ra, là không dám nhận.
Tổng phụ trách có thân phận địa vị gì?
Làm con rể ở rể của Tô Cầm bà ta, bà ta còn không biết.
Ha ha, nói ra ai tin chứ?
Không đợi Đinh Nhị Tiến mở miệng, Đinh Phong Thành ở một bên ngược lại tranh nói: “Thím, đây là Giang Nghĩa. Không sai được, bộ vest mà cậu ta mặc còn là cháu mua cho cậu ta!”
Bởi vì Giang Nghĩa khiêm tốn quen rồi, cũng không có quần áo đắt tiền gì, cho nên Đinh Phong Thành vì để cảm ơn Giang Nghĩa, từng đặt một bộ vest cho anh.
Giang Nghĩa trước giờ chưa từng mặc.
Thứ nhất Giang Nghĩa không thích mặc, thứ hai bình thường ai không có chuyện gì lại đi mặc vest chứ?
Vậy nên luôn cất đi.
Nhưng hôm nay, tham gia buổi lễ long trọng như này, Giang Nghĩa tốt xấu gì cũng phải sửa soạn cho mình, anh đã mặc bộ vest đắt tiền mà Đinh Phong Thành đặt làm cho anh.
Kiểu dáng đó, Đinh Phong Thành nhìn một cái thì nhận ra.
Có điều nói thật, cho dù không có bộ vest này, anh ta cũng không thể không nhận ra Giang Nghĩa.