Ánh mắt Sanh Tiêu rơi vào bả vai của hắn: “Anh có thương tích trong người.”
“Ân ái không cần bả vai, anh phần eo trở xuống không có bị thương.”
Mạch Sanh Tiêu che giấu thần sắc, cánh môi nâng cong cũng thu về, bàn tay ở trên eo cô của Duật Tôn không khỏi buông ra, hắn thử yêu cầu lại không nghĩ đáy lòng cô hay là chưa qua, thân thể của cô vẫn như cũ không thể tiếp nhận hắn.
Người đàn ông hai tay rủ xuống bên người.
Hắn tránh người ra, học tư thế của cô lui về phía sau mà dựa.
Mạch Sanh Tiêu hai mắt nhìn chằm chằm vào mũi chân mình: “Ba tháng sau thì hãy nói.”
Đôi mắt Duật Tôn lóe lên: “Tại sao phải ba tháng?”
“Làm gì có nhiều cái tại sao như vậy.” Lưng Sanh Tiêu thẳng tắp, khả năng một bước cuối cùng muốn bước ra là rất khó. Mạch Sanh Tiêu làm không được cho nên muốn có một thời gian làm giảm sóc.
“Một tháng được không?”
Sanh Tiêu không có phản ứng.
“Hai tháng? Hai tháng thương thế của anh hoàn toàn có thể lành lặn.”
Mạch Sanh Tiêu giữ chặt lấy vạt áo của Duật Tôn, một đôi tay như cỏ cây mềm mại tại thắt lưng của hắn khẽ đẩy: “Tránh ra một chút.”
Duật Tôn đứng ở bên cạnh cô, hai ngày nay hắn không có phương tiện, trong tủ treo quần áo đồ lộn xộn như ổ chuột. Mạch Sanh Tiêu chuẩn bị dọn dẹp.
“Những chuyện này để cho dì Hà sắp xếp đi. . . . . . .”
Sanh Tiêu không nói gì, trước kia cô mượn tay người khác không phải suy nghĩ, nhưng bây giờ không giống thế.
“Bộ này phải mang ra phơi nắng, lông thú có thể bị côn trùng chui vào.” Mạch Sanh Tiêu cầm lấy cái áo khoác ngoài, Duật Tôn không thèm để ý chút nào, cho đến khi Sanh Tiêu từ giá áo đem áo khoác ngoài kéo xuống thì người đàn ông lúc này mới chợt nhớ ra điều gì đó, lập tức giữ lại tay của Sanh Tiêu: “Đừng. . . . . .”
Sanh Tiêu nhìn thấy bên trong giấu một chiếc khăn quàng cổ.
Cô nhìn chằm chằm một hồi lâu, đây là một chiếc khăn quàng cổ duy nhất mà cô đã đan.
Lúc cô đưa cho Duật Tôn, hắn còn giống như chê bai xấu xí.
Mạch Sanh Tiêu trong lòng ấm áp, không nghĩ tới là hắn sẽ giữ lại.
Cô chuyển ra Hoàng Duệ Ấn Tượng, rồi trở về Ngự Cảnh Viên, rất nhiều thứ không tồn tại. Với Sanh Tiêu mà nói, khăn quàng cổ này ý nghĩa vô cùng.
Mạch Sanh Tiêu gạt rơi tay của Duật Tôn ra, đem khăn quàng cổ từ trên móc áo xuống, mùi hương thơm mềm mại rất dễ chịu, chỉ là lại nghe thấy giống như có cảm giác là lạ.
Người đàn ông vươn tay ra, Sanh Tiêu xoay người lại, cầm lấy khăn quàng cổ đưa lên mũi.
Là mùi dầu máy.
Mạch Sanh Tiêu nhíu mày: “Dùng để lau xe, ngược lại rất tốt.”
Duật Tôn liếc qua: “Nghĩ gì thế, chỉ vì lúc rửa xe bị cầm nhầm, ngày mai anh đi tìm bọn họ tính sổ.”
Mạch Sanh Tiêu nhìn qua, xoay người đi không quay đầu lại.
Duật Tôn cũng đi qua, Sanh Tiêu ngồi ở mép giường, ánh mắt mê ly giống như đang suy nghĩ chuyện gì đó. Thời gian qua nhanh như vậy, lúc trước tập đan cũng là cô làm theo Thư Điềm, cảm thấy có niềm vui thật thú vị, tiểu nữ sinh tính tình không có phức tạp như vậy, về sau luôn không thấy Duật Tôn khoác nó, cô mới biết rõ là hắn không thích.
Người đàn ông ngồi vào bên cạnh cô, mép giường rõ ràng lõm sâu. Mạch Sanh Tiêu thần sắc phiền muộn, ánh mắt nhìn về phía Duật Tôn.
“Em tức giận?”
Sanh Tiêu lắc đầu, chỉ là có chút cảm khái, nhớ tới khoảng thời gian trẻ trung kia, nhớ tới Thư Điềm.
Duật Tôn không thấy cô nói lời nào, hắn tự tay ôm lấy bả vai của cô: “Anh nói thật với em, lần trước đi đến tiệm 4S bảo dưỡng, tên nhân viên cửa hàng mắt mù kia không có sự đồng ý của anh đã cầm nó đi lau xe. . . . . .”
“Vậy thì ném đi đi.”
“Em nói cái gì?”
“Bẩn thành như vậy rồi còn có thể giữ lại sao?”
Duật Tôn không nói gì, lại đứng dậy đi ra ngoài. Mạch Sanh Tiêu nhìn ngắm chiếc khăn quảng cổ bên cạnh rồi cầm lấy nó ném vào thùng rác bên cạnh ghế sô pha.
Mới xoay người đã nhìn thấy Duật Tôn cầm thứ gì đó bước vào phòng.
Tầm mắt của hắn nhìn chằm chằm vào động tác thu tay lại của Mạch Sanh Tiêu, người đàn ông đến gần: “Mạch Sanh Tiêu, ai bảo em ném đồ của anh! “
Sanh Tiêu trở tay không kịp, trong mắt lộ ra mờ mịt. Duật Tôn thấy thế, vật đang cầm trong tay để lên bàn trà, bàn tay hắn khẽ đẩy Mạch Sanh Tiêu ra, thân ảnh cao lớn ngồi chồm hổm trước thùng rác.
“Anh làm cái gì ở đấy?” Sanh Tiêu không thể tin được vào đôi mắt của mình.
Người đàn ông một mực giữ thanh cao, đang lục thùng rác?
Ngón tay Duật Tôn lôi khăn quàng cổ ra, thân thể cao lớn cũng đứng lên thẳng tắp, may mà trong thùng rác chỉ có chút ít giấy lộn, không có thứ khác.
Mạch Sanh Tiêu ngồi cuộn lại trên ghế sô pha: “Nếu anh thích thì về sau mua một cái.”
Duật Tôn đem khăn quàng cổ phủi sạch sẽ, vuốt chỉnh tề: “Nếu không em đan thêm cho anh một cái nữa đi.”
Sanh Tiêu nhìn vào khuôn mặt của người đàn ông, một hồi lâu cũng không nói, Duật Tôn lấy cái hộp trên bàn trà ra, Mạch Sanh Tiêu đôi mắt trợn tròn: “Đây là anh phải tìm người thật vất vả mới khôi phục lại được vẻ ban đầu.”
Chiếc hộp nạm kim cương bị tên Mạc Kiện làm hư hại không ít, Sanh Tiêu thấy Duật Tôn cầm lấy dây chuyền là vào ngày hôn lễ của cô cùng Đào Thần, hắn đem qua trả cho cô.
Mạch Sanh Tiêu cảm giác trong ánh mắt chợt chói sáng, Duật Tôn đeo vào Nước Mắt Mỹ Nhân Ngư cho cô, Sanh Tiêu đưa tay phải lên khẽ vuốt: “Hay là cất giữ đi.”
“Em không vui sao?” Giọng người đàn ông không khỏi gấp rút.
Mạch Sanh Tiêu lắc đầu: “Tôi sợ rước họa vào thân.”
Duật Tôn ôm lấy đôi vai căng thẳng của cô, hắn cúi đầu xuống, môi mỏng hôn lên vành tai của cô: “Sẽ không còn nữa, chuyện như vậy quyết sẽ không xảy ra lần thứ hai.”
Duật Tôn đưa hai tay ra ôm lấy eo Mạch Sanh Tiêu: “Sanh Tiêu, em vào nhà của Ân Lưu Khâm còn thấy người nào khác không?”
“Có, cha mẹ hắn đã ở thành phố Bạch Sa, biệt thự kia chính là chuẩn bị cho bọn họ.”
Duật Tôn gật đầu như có điều suy nghĩ, Mạch Sanh Tiêu nhớ đến việc này, chân mày lại nhíu vào: “Hắn tại sao phải đem video phát tán trên web? Chẳng lẽ trong nhà hắn đều có máy quay, quá kinh khủng.”
“Đúng vậy, cho nên đừng tiếp xúc với loại biến thái đó.”
Mạch Sanh Tiêu nhớ tới việc tò mò tìm người lại không tránh khỏi việc đau đầu. Duật Tôn nhìn ra lo lắng của cô, bàn tay hắn xoa nhẹ sau đầu cô: “Yên tâm đi, có chuyện gì anh cũng sẽ giải quyết giúp em.”
*****************
Duật Tôn nói quả nhiên chính xác, cảnh sát bên ngoài Ngự Cảnh Viên cũng chính là như đi ngang qua sân khấu, không tới hai ngày liền rút hết.
Người đàn ông ở trong nhà dưỡng thương, chuyện của công ty tạm thời bị ném sang một bên. Mạch Sanh Tiêu đi đến cửa thư phòng thì nghe được bên trong truyền đến tiếng nói huyện. Hắn hẳn là đang gọi điện thoại: “Cái gì nói là tìm không được? Ân Lưu Khâm chẳng lẽ là từ trong đá sinh ra? Ta từng nghe những thứ tư liệu kia lập lại, bắt đầu từ bây biờ, các người theo dõi hắn hai mươi bốn tiếng đồng hồ cho ta. Làm không rõ được thân phận thật sự của hắn, toàn bộ cút hết cho ta! “
Duật Tôn nâng tầm mắt lên, trông thấy Mạch Sanh Tiêu, hắn đứng dậy đi ra ngoài, cũng đem điện thoại cắt đứt.
“Anh hoài nghi Ân Lưu Khâm sao?”
“Mặc dù tài liệu cho thấy hắn thân thế trong sạch nhưng anh cảm thấy được không thể nào đơn giản như vậy. Hắn đem video của em công khai phát tán, chính là muốn khiêu khích.”
Mạch Sanh Tiêu nghĩ không ra chuyện bên trong, nếu thật sự là vì cô, Ân Lưu Khâm công tử nhà giàu như vậy thì phụ nữ nào chưa từng thấy qua, sẽ thật sự vừa ý cô, một phụ nữ đã có chồng sao? Sanh Tiêu lắc lắc đầu, cô làm sao mà tự biết rõ được.
Dì Hà đi vào thư phòng: “Duật thiếu, dưới lầu có người mang đồ đến.”
Duật Tôn kéo tay Mạch Sanh Tiêu đi ra ngoài.
“Mang thứ gì vậy?”
“Em nhìn sẽ biết.”
Dì Hà theo lời Duật Tôn phân phó mà mang hết đồ xách lên lầu, Mạch Sanh Tiêu mở ra xem, là một bộ lễ phục, còn có các phụ kiện và trang phục dạ tiệc xa hoa các loại.
“Buổi tối có việc cần gây chú ý, anh muốn dẫn em đi.”
Mạch Sanh Tiêu không có hứng thú: “Có thể không đi không?”
“Đi Đi, có trò hay để xem.”
“Thương thế của anh thì sao?”
“Anh đều không có việc gì.”
Mạch Sanh Tiêu trước khi ra cửa đã thay lễ phục mới, màu hồng phấn thật tươi mới nhưng trên thực tế lại cực kỳ kén chọn vóc người, không chịu được một chút thịt thừa. Sanh Tiêu mang một đôi giày cao gót màu trắng, Duật Tôn lại đeo giúp cô Nước Mắt Mỹ Nhân Ngư.
“Đẹp lắm.”
Phía trên ngực của Mạch Sanh Tiêu cũng đều bộc lộ ra, cô không có thói quen đem hai tay che ở trước ngực. Duật Tôn cầm lấy tay của cô: “Đi, anh cùng em đi làm tóc.”
“Rốt cuộc là hoạt động gì? Huy động nhân lực nhiều như vậy.”
Duật Tôn không có trả lời, lôi kéo cô sải bước rời đi.
. . .
Bởi vì cánh tay bị thương nên Duật Tôn không tự mình lái xe. Sanh Tiêu khoác tay của hắn đi vào nơi tổ chức dạ tiệc, đây là một hội sở tư nhân, phô trương rất lớn, hình như có rất nhiều phóng viên theo tới.
Mạch Sanh Tiêu búi tóc ở sau gáy, cằm của cô thanh mảnh, khuôn mặt chỉ lớn cỡ một bàn tay nên thợ trang điểm cố ý cài lên tóc cô một hàng khảm nạm kim cương. Vóc người cô lung linh hấp dẫn, hoàn toàn có thể làm toát lên vẻ đẹp của bộ lễ phục.
Hai người mới tiến vào đại sảnh thì phóng viên đang đợi ở phía sau liền ùa lên, đèn flash hướng về bọn họ mà nháy lên một hồi, Mạch Sanh Tiêu hoa mắt, giơ cánh tay lên muốn cản trước mắt mình.
Duật Tôn lại trước một bước nhéo nhẹ ở eo cô, ra hiệu cho cô đừng động đậy.
Hắn trời sinh tính không thích những thứ này, nếu là những ngày thường đã sớm nhăn mặt rời đi. Nhưng hôm nay phóng viên thấy Duật Tôn chịu phối hợp nên nguyên một đám nháo nhào chen lấn vào bên trong.
“Duật thiếu, xin hỏi vị này là. . . . . . . . . . .”
Khi Duật Tôn cùng Mạch Sanh Tiêu kết hôn không có tiếp nhận truyền thông phỏng vấn. Công tác giữ bí mật từ trước đến nay làm việc cẩn thận, dù mọi người đều biết hắn đã hết hôn nhưng tân nương tử cụ thể là ai thì lại có rất ít người biết.
“Cô ấy là phu nhân của tôi.”
“Oaaaah. . .”
Lại là một hồi đèn flash nhấp nháy không ngừng.
Mạch Sanh Tiêu ngẩng đầu, nhìn qua gò má người đàn ông, khóe miệng của hắn đang nâng lên một nụ vười. Vẻ ôn nhu đó như nhúng phải độc anh túc, làm cô mờ cả mắt.
“Thực hạnh phúc, thì ra vị này chính là Duật phu nhân, thật là mỹ lệ có thừa, cao quý trang nhã. . . . .”
Trong lúc nhất thời, tiếng khen ngợi không ngớt, tầm mắt mạch Sanh Tiêu xuyên qua đám người nhìn về phía cửa, thấy Ân Lưu Khâm ôm bạn gái đang đi tới.
Hắn cũng xuất hiện ở trường hợp thế này.
Một nữ phóng viên chen chúc ở hàng đầu tiên xem xét cẩn thận gương mặt của Sanh Tiêu, dù cô có trang điểm nhưng hình dáng không đổi, nữ phóng viên cắn môi, giống như đang do dự có nên mở miệng hay không.
Lúc này, bên cạnh cô ấy đã có người cất giọng: “Khuôn mặt của Duật phu nhân rất quen thuộc. . . . . . .”
“Có phải không? Hình như là nữ chính của đoạn video hai ngày trước. . . . . . .”
Mạch Sanh Tiêu kinh hãi, không nghĩ tới sẽ bị người khác nhận ra. Bàn tay nhỏ bé của cô vội vàng giữ vạt áo của Duật Tôn, bàn tay của người đàn ông bên eo cô vỗ nhẹ, sau ba cái, tim Sanh Tiêu vốn là muốn nhảy ra khỏi cổ họng, không biết tại sao lại chịu nằm yên đi xuống.
“Đúng, nữ chính của video chính là vợ của tôi.”
Một câu nói nhẹ nhàng lại khiến cho cả đám người kinh hô: “Đúng là. . . . .”
“Các người muốn nói, nam chính bên trong cũng không phải là tôi, đúng không?” Nụ cười của hắn tùy ý, giống như một loại gió xuân ấm áp. Mạch Sanh Tiêu khắc sâu cảm nhận được, thì ra là ai cũng có tiềm chất của một thiên sứ: “Đoạn video kia vốn là vợ chồng chúng tôi đang lúc thật cao hứng mới quay. Không biết tại sao lại bị một kẻ nhàm chán phát tán trên internet. Trải qua kỹ thuật giám định, hình ảnh bên trong là đã trải qua xử lý cắt ghép. Đương nhiên, nếu các người không tin thì có thể đến cục dân chính tra lại, tôi cùng với cô ấy xác thực là vợ chồng. Về phần kẻ nào không có việc gì mà lại mù quáng nhớ thương vợ của người khác, tôi thấy thật đúng là không da không mặt! “
——————–