Vẻ mặt Lăng Hàn quái lạ, đây là nhà của hắn, khuya khoắt mà tắm chiêu ai trêu chọc ai, sao ngược lại hắn thành lưu manh? Lại nói, cả người hắn đều ngồi ở trong thùng gỗ, ngươi cái gì cũng không nhìn thấy, phản ứng lớn như vậy làm gì?
Chỉ là bị nàng nháo như thế, hắn cũng không có tâm tình tắm tiếp, đứng dậy, cầm khăn lau chùi, dự định trở về phòng đi ngủ.
– Đồ lưu manh, ngươi không nên đến, ta muốn lấy ít đồ ăn… Phốc!
Ai ngờ lúc này, Liễu Như Nhi lại đi trở về, cô gái nhỏ nói chuyện thật nhanh, tiếng nói mới xuống, người đã đi vào rồi.
Xoạt, thời gian phảng phất như ngừng lại, hai người mắt to trừng đôi mắt nhỏ.
– A!
Liễu Như Nhi lại hét lên một tiếng, chạy ra ngoài.
– Tử lưu manh, thối lưu manh!
Lăng Hàn sờ cằm, thùng nước kia cao đến hông của hắn, hoàn toàn chặn lại chỗ yếu hại, căn bản không có cảnh “xuân” tiết ra ngoài a, tại sao cô nàng này lại ngượng ngùng?
– Ta không phải là biến thái chứ!
Hắn lẩm bẩm nói, nghĩ đến Cố Phong Hoa, không khỏi lộ ra nụ cười.
– Tiểu nha đầu, ta nghiêm trọng cảnh cáo, hiện tại ta muốn mặc quần áo, ngươi lại dám nhìn lén, ta liền đánh mông của ngươi.
Lăng Hàn trước tiên cảnh cáo, lúc này mới bước ra thùng nước, lau thân thể qua loa, liền mặc quần áo vào.
Bên ngoài, Liễu Như Nhi tim đập như hươu chạy, khuôn mặt đỏ như máu, nàng hận hận giậm chân:
– Đồ lưu manh đáng ghét, nếu không phải thực lực của ta chưa hồi phục, nhất định sẽ gọt xuống đầu chó của ngươi! Oa a a, tức chết ta rồi!
Nghĩ đến Lăng Hàn lõa thể khắc ở trong đầu, liền để nàng muốn phát điên hơn.
Lăng Hàn ung dung trở lại trong phòng, liếc mắt nhìn “Trứng” Hổ Nữu, tựa hồ vẫn không có thay đổi gì, hắn liền nằm xuống giường ngủ.
Cách cách cách, thanh âm rất nhỏ vang lên, ở lúc trời tối người tĩnh thì có vẻ đặc biệt rõ ràng.
Lăng Hàn mở hai mắt ra, đứng lên, hai tay một âm một dương bảo hộ ở trước người, đây là bản năng của một võ giả. Nhưng hắn lập tức phát hiện, cái dị hưởng này không phải đến từ kẻ địch, mà là phát ra từ trong phòng.
Cái trứng lớn kia.
Hổ Nữu?
Trong phòng không có đốt đèn, cửa sổ cũng đóng lại, vốn nên tối đen như mực, nhưng hiện tại lại có ánh sáng thăm thẳm, điều này là bởi vì quả trứng kia đang phát sáng.
Trên vỏ trứng có từng đạo mạch văn, hiện tại giống như sống lại, không ngừng lóe lên.
Hổ Nữu muốn ấp ra?
Lăng Hàn có loại cảm giác cổ quái, đến cùng tiểu nha đầu này là chủng tộc gì.
Không nghi ngờ chút nào, Hổ Nữu là sau khi ăn thần dược mới phát sinh biến hóa như thế. Từ điểm đó mà nói, Hổ Nữu hẳn là được lợi ích cực kỳ lớn, đây là một loại biến hóa tốt.
Chỉ là có thể như hồ điệp, sâu lông đi vào, đi ra là một con bướm hay không?
Đáp án chẳng mấy chốc sẽ công bố.
Tách tách tách, vỏ trứng hiện ra từng vết rạn, bên trong truyền ra một tiếng tim đập mạnh mẽ. Hiển nhiên, trước đó Hổ Nữu nằm ở trạng thái như ngủ đông, theo thân thể hoàn thành thay đổi, rốt cục tỉnh lại.
Nếu không, lấy khẩu vị của tiểu nha đầu này, mấy ngày không ăn không uống đã sớm tạo phản, đâu có thể nào bé ngoan nghỉ ngơi lâu như vậy.
Oành! Oành! Oành!
Tiếng tim đập như nổi trống, Lăng Hàn không khỏi biến sắc. Kiếp trước hắn đã gặp qua nhiều chủng tộc mạnh mẽ, mà tim đập có thể từ một loại ý nghĩa nào đó phản ứng ra sức sống mạnh mẽ.
Từ điểm đó mà nói, Hổ Nữu đủ nằm ở hàng trước nhất.
Lăng Hàn càng ngày càng hiếu kỳ, không khỏi suy đoán, sau khi tiểu nha đầu chạy ra, có thể nhiều thêm hai cái sừng, hoặc nhiều một đôi cánh hay không.
Một đoàn tia sáng lấp lóe, xoay tròn trong vỏ trứng, mơ hồ có thể nhìn thấy một hình người nho nhỏ cuộn mình.
– Thịt!
Trong một tiếng hô to, tiểu nhân kia giang tứ chi, đùng! Vỏ trứng chia năm xẻ bảy, hiện ra một tiểu nha đầu.
—————