Đương nhiên cũng bởi vì vậy mà không mấy ai chú ý tới, sắc mặt quý nhân càng lúc càng đen như đáy nồi.
Nói tới đây, Lư Oanh nhìn Dương lang tiếp tục giải thích: “Sở dĩ ta biết Nguyên thị là bởi vì phu quân của nàng ta ôm kỹ nữ chơi bời dưới ban ngày ban mặt đá Nguyên thị thật mạnh …”
Dương lang nghe tới là tức giận nổi trận lôi đình, hắn gào to: “Ngậm máu phun người! Ngươi là kẻ nào mà dám ăn nói bừa bãi?”
Không để ý kẻ điên rít gào đó, Lư Oanh vẫn lớn tiếng mà giải thích: “Nguyên thị bị đá cho hôn mê bất tỉnh, người hầu của ta đã cứu nàng ta. Cũng nhờ ta giúp đỡ tìm con thuyền khác đưa nàng về Vũ Hán.”
Lư Oanh lạnh lùng nhìn đám người Dương lang và Tế thị kia tiếp tục nói: “Ước tính thời gian thì hai ngày nay nàng ta cũng đã đến Vũ Hán. Có lẽ bây giờ đang ở Dương phủ rồi, các vị có thể trở về nhìn xem.”
Vừa nói Lư Oanh vừa mím chặt môi, tỏ vẻ khinh thường.
Xung quanh vẫn hỗn loạn, ồn ào nhốn nháo. Dương lang vẫn còn tức giận, còn đem cục lửa quăng lên người nàng. Dương lang này có chút hành xử ấu trĩ, cũng không thể nói thông minh, dù sao hắn mới mười tám đôi mươi, đã quen được nuông chiều không biết thế sự. Ngoại trừ mắng chửi, không có câu nào trúng trọng tâm, gây sự chú ý cho người khác.
Lúc này, rất nhiều người đứng trên thuyền, trên bến tàu nhìn nhau xầm xì, vẻ mặt rất khó coi.
Bọn họ nói nhiều có ích lợi gì? Rốt cuộc ba người vừa rồi được biết là người quen thuộc với nhân vật Nguyên thị, nhưng bọn họ lại nhận lầm người, thùng nước bẩn kia cũng bọn họ tạt trên người Nguyên thị.
Mọi người xầm xì trào phúng, châm biếm không dứt bên tai. Rõ ràng khéo quá thành vụng! Tuồng diễn hài trôi qua, sau này có muốn bêu xấu Nguyên thị cũng không ai tin nữa.
Một vài người hầu đã bình tĩnh lại tụ tập trên thuyền, một lúc sau Dương lang đã bị cưỡng chế đưa đi.
Chờ bến tàu giãn cách, Nguyên thị vẫn luôn cúi đầu đi theo sát Lư Oanh lên xe ngựa.
Vừa lên xe ngựa, Nguyên thị đã co thành một cục, cả người run run.
Lư Oanh bước lên ngồi trước mặt nàng ta, nhìn nàng run rẩy hai hàm răng va chạm nhau, nàng nói nhẹ nhàng: “Không cần thất vọng, Tế thị kia cũng không có cách nào.”
Nói như vậy, thật không giống người ngoan độc không buông tha như Lư Oanh sẽ nói. Nguyên thị ngơ ngác mà ngẩng đầu lên nhìn nàng.
Lư Oanh bình tĩnh, thờ ơ thuật lại: “Ngươi không biết phụ mẫu ngươi cho ngươi rất nhiều tài sản quý giá. Tài sản này khiến Dương ohur thèm nhỏ dãi chiếm tiện nghi hết mấy năm, càng làm cho bọn họ vô pháp vô thiên. Nay Dương lang viết những lá thư, đem chuyện xấu xí của gia tộc và hắn phơi bày trước thiên hạ. Bằng hữu cũ của phụ mẫu ngươi hay tin rất căm hận, Dương phủ càn rỡ thì bọn họ cần thiết phải bêu xấu ngươi. Chỉ khi ngươi không còn vô tội nữa, thì bọn họ sẽ không thua về mặt đạo đức một cách thảm hại được. Còn Tế thị sinh ra trong thế giá trung lưu, sinh ra đã xác định lợi ích luôn quan trọng hơn tình cảm.”
//Truyện chỉ đăng tải tại truyenhdd.com
Nàng nhìn Nguyên thị rồi mềm lòng nói: “Cho nên nàng ta hãm hại ngươi, dĩ nhiên là có gia tộc đứng sau xúi giục, mà còn nhận ‘thù lao’ hậu hĩnh từ Dương phủ rồi.”
Nàng vẫn quan sát biểu cảm của Nguyên thị, tiếp tục nói: “Nguyên nương này, lúc trước ngươi không nên bước lên con thuyền này. Một khi đã lên, thanh danh của ngươi liền không có xuôi tai. Cho nên tế thị vội vàng tới bến tàu, chỉ cần ngươi xuất hiện liền hắt nước bẩn lên người ngươi ngay.”
Trong kế hoạch của nàng, nếu nàng ta nghe theo mệnh lệnh mà sai người đi bêu xấu Nguyên thị, ý đồ làm hỏng thanh danh Nguyên thị. Chỉ cần thùng nước bẩn này hất thành công, mặt sau sẽ dễ dàng tiến triển nhiều. Cũng dự liệu được tình huống này, Lư Oanh mới cho người đóng giả Nguyên thị.
Lư Oanh ngồi xổm xuống, ấn vào tay Nguyên thị, nhẹ nhàng nói: “Nguyên nương, nếu ngươi nghĩ theo cách này, tình bạn với Tế thị vẫn còn tốt, nếu không phải do gia tộc của nàng ta bị bức hại kèm theo lợi ích khổng lồ Dương phủ đem đến, đúng không? Vì vậy nàng ta hãm hại ngươi đó là điều hợp lý.”
Lúc này, bên ngoài có tiếng vó ngựa vang, nghe tiếng Chấp Lục gõ gõ thành xe, báo tin: ‘Bên ngoài có bảy tám người, trong đó còn có đồng loã Dương phủ, ba trong sống đó là người quen Nguyên thị. Dì của nàng ta cũng cử người đến. Ngươi có muốn gặp mặt không?”
Nguyên thị nghe được sửng sốt, nàng cũng bất chấp thương tâm, ngẩng đầu lên nhìn Lư oanh, vẻ mặt lúng túng không biết làm sao.
Lư Oanh truyền lời ra ngoài, “Không cần thiết, hiện tại quá nhiều người chú ý tới chúng ta, ngươi nói cho người dì của Nguyên thị rằng nàng vẫn bình an, ngày mai sẽ thỉnh an bà ấy.”
“Được.”
Lư Oanh cúi đầu, nhìn Nguyên thị còn ngốc không rõ tình huống.
Nàng cười cười, nhỏ tiếng giải thích nói: “Nguyên nương, ngươi chưa từng chú ý chuyện bên ngoài, không biết phụ mẫu đã qua đời của ngươi cho biết bao gia sản. Số hồi môn của ngươi chỉ là số ít trong gia sản đó, nhiều nhất là mối quan hệ làm ăn và sản nghiệp. Phụ mẫu ngươi còn có hai cái trang trại lớn nuôi ngựa đúng không? Còn âm thầm có không ít quặng sắt đi?”
Nguyên thị ngây thơ, cũng biết ngựa và sắt đều lại thứ có tiền chưa chắc kinh doanh được. Đặc biệt là quặng sắt, có thể chế tạo vũ khí tạo phản, nàng không tin phụ mẫu sẽ có hai thứ này trong tay.
Còn ngựa, thời thế bây giờ ngựa vô cùng trân quý, Nguyên thị còn biết, rất nhiều đại thế gia chỉ có một ít xe ngựa, nhiều hơn là dùng xe bò thay thế. Mà phụ mẫu nàng sang hơn, có nguyên cả trang trại nuôi ngựa.
Lư Oanh vô tâm nói tỉ mỉ, vỗ vỗ cái đầu nhỏ Nguyên thị, “Những sản nghiệp đó ngươi không thể muốn cũng không thể quản nổi, giữ không được, chúng ta liền không đề cập tới. Nói cho ngươi biết một cái tin tốt, dì của ngươi đã lấy lại toàn bộ của hồi môn rồi. Rất nhiều đấy, cũng đủ cho cả đời ngươi thoải mái dễ chịu sống hết đời.”
Nguyên thị gật gật đầu, nhỏ tiếng nói: “Chỉ cần tiền đủ dùng là được, những cái như ngựa gì đó, ta đều không cần.”
Cô nương này, tuy sinh ra ở thế gia lại không sống như các cô nương của thế gia, chưa từng tham. Lư Oanh thì thầm than một tiếng, xoa xoa cái đầu nhỏ nàng ta.
Một lúc sau, Lư Oanh lại nói: “Sau khi những lá thư của Dương lang được tung ra, tất cả những bất bình ủy khuất mà ngươi phải chịu đựng trong Dương phủ những năm qua đều bị người ta công khai ra. Phỏng chừng những người hầu thân tín của ngươi sẽ quay trở lại trong một thời gian. Nhưng sẽ có những kẻ rắp tâm hại người trộn lẫn vào trong đó, tốt xấu lẫn lộn, đến lúc đó ngươi không cần ra mặt, có ta giúp ngươi giải quyết.”
“Ừm.” Nguyên nương ý lại đáp, rồi nhìn Lư Oanh và đột nhiên nói: “Lư tỷ tỷ.”
Lư Oanh cúi đầu nhìn nàng.
Bắt gặp ánh mắt của Nguyên thị, vừa rồi còn mệt mỏi kiệt sức, nản lòng thoái chí và giờ đã cười cười, hai mắt còn chút ướŧ áŧ, nghịch ngợm trêu Lư Oanh, “tỷ tỷ, tỷ thật giống lang quân.” Mới nói được câu này, nàng lo Lư Oanh hiểu lầm nói tỷ ấy không có giống nữ nhi gia, vội vàng nói lại: “Ý của Nguyên nương là tỷ tỷ hai vai gánh trời đất, so với đại trượng phu còn tin cậy hơn.”
“Ta biết.” Lư Oanh nhìn Nguyên thị gấp gáp giải thích, thoải mái sờ mặt nàng, cười nói: “Cho nên ngươi cũng có thể xem tỷ đây là đại ca.”
ღ Chương 151: Gặp lại ở đạo quan ღ