“Hoàng huynh lại có chuyện phiền toái gì cần giao ta làm à?” Lan Nguyệt Hầu cười khổ một cái.
“Không tính là phiền toái.” Minh Đức Đế xua tay một cái: “Lên thì biết.”
Lan Nguyệt Hầu không biết làm sao, chỉ có thể vào xe ngựa theo.
Bên trong xe đốt hương, có cảm giác yên tĩnh an lành. Sau khi vào xe Minh Đức Đế ngồi yên tại chỗ, nhắm mắt dưỡng thần, không vội nói chuyện.
“Hoàng huynh, chúng ta về cung à?” Lan Nguyệt Hầu hỏi.
“Không, tới Khâm Thiên giám, gặp quốc sư.” Minh Đức Đế đáp.
“Quốc sư?” Lan Nguyệt Hầu kinh ngạc, không nói tiếp mà đổi đề tài: “Hoàng huynh vừa bảo có chuyện muốn nói với ta?”
“Ừ.” Minh Đức Đế vẫn nhắm mắt, tay khoanh trong áo, mũi hít một hơi, sau khi ngửi được mùi đàn hương mới chậm rãi nói: “Lần này ta tới Tây Vực nghe được một chuyện.”
“Là chuyện thiếu chủ Ma giáo về nước à?” Lan Nguyệt Hầu suy nghĩ một chút rồi hỏi.
“Chuyện này trước đây Cẩn Tiên đã báo cho ta, ta và quốc sư đã bàn bạc. Dù sao trước đây cũng đã ước định, nếu cứ cưỡng ép giữ lại không cho đi, khả năng Ma giáo lại vén màn tranh đấu sẽ rất lớn. Một đứa trẻ mười bảy tuổi có thể gây nên bao sóng gió cơ chứ. Huống chi…” Minh Đức Đế không nói tiếp.
“Chuyện đóhoàng huynh không cần nói với ta. Ta có nghe cũng coi như chưa từng nghe.” Lan Nguyệt Hầu cười một tiếng.
“Nhưng lần này ta tới Tây Vực còn nghe được một số chi tiết, những điều này Cẩn Tiên không nói với ta.” Minh Đức Đế lại nói.
“Ồ? Có lẽ là tổng quản chưởng hương cảm thấy không cần thiết.” Lan Nguyệt Hầu vẫn thờ ơ.
“Không, rất quan trọng.” Minh Đức Đế mở mắt trầm giọng nói: “Đi chung với thiếu chủ Ma giáo còn có hai thiếu niên. Một người y phục màu đỏ, tên là Lôi Vô Kiệt.”
“Người của Lôi gia bảo?” Lan Nguyệt Hầu kinh ngạc: “Lôi gia bảo cấu kết với ma giáo ư?”
“Không phải cấu kết gì cả, chuyện này tất cả giang hồ đều có liên quan. Chỉ có điều, cái tên này rất quen thuộc với trẫm.” Minh Đức Đế chậm rãi nói: “Lôi Vô Kiệt.”
“Lôi Vô Kiệt?” Lan Nguyệt Hầu cau mày suy nghĩ một hồi rồi lắc đầu: “Chưa từng nghe nói.”
“Cái tên này là trẫm đặt.” Ánh mắt Minh Đức Đế vẫn nhìn về phía trước như đang hồi tưởng. “Thiên hạ hữu đạo, thế thượng ngũ đao, phổ thiên thịnh thế, tái vô kiệt ngao giả.”
“Khi hắn còn bé, ta từng bế hắn.”
Lan Nguyệt Hầu đột nhiên hiểu ra: “Con trai Lôi tướng quân và Lý thủ hộ?”
“Ừ.” Minh Đức Đế cười một tiếng: “Là đứa trẻ rất thông minh, có điều khi hắn còn rất nhỏ đã bị cha mẹ đưa khỏi Thiên Khải, không ngờ cuối cùng lại về Lôi môn.”
“Người còn lại thì sao?” Lan Nguyệt Hầu bỗng thấy rất hiếu kỳ.
“Một người khác tên là Tiêu Sắt.” Minh Đức Đế trầm ngâm nói.
“Tiêu Sắt? Họ Tiêu?” Lan Nguyệt Hầu suy nghĩ một hồi: “Cái tên này thì đúng là chưa từng nghe rồi.”
“Đây cũng là lần đầu tiên trẫm nghe được.” Minh Đức Đế nói.
“Hả?” Lan Nguyệt Hầu đột nhiên cảm thấy bầu không khí trong xe trở nên nặng nề.”
“Ngươi thay trẫm đi một chuyến. Tuy rằng từ bỏ đã lâu nhưng trong lòng vẫn mang chút mong đợi, đẫu cho cơ hội mong manh nhưng vẫn hy vọng có thể thử đôi chút.” Khi Minh Đức Đế nói ra những lời này giọng nói không mang đầy khí thế quân vương như vừa rồi, ngược lại có vẻ uể oải.
“Thần đệ hiểu.” Lan Nguyệt Hầu gật đầu.
“Đi đi.” Minh Đức Đế nhắm hai mắt lại, vung nhẹ tay.
Lan Nguyệt Hầu đứng dậy định đi, Minh Đức Đế lại lại gọi hắn: “Cho dù gặp được Lôi Vô Kiệt, hay người khác đúng như trẫm mong đợi, đều thay trẫm nói một câu.”
“Trẫm hổ thẹn.”
“Rõ.” Lan Nguyệt Hầu bước ra khỏi xe ngựa, tung người nhảy sang con tuấn mã của mình đang chậm rãi đi theo xe ngựa, bộ y phục vàng kim lóng lánh dưới ánh mặt trời. Hắn vuốt thanh trường đao bên hông cười nói: “Hình như đã lâu rồi không bước vào giang hồ.”
Hắn quay đầu lại, xe ngựa đã đi tới Khâm Thiên giám, quốc sư Tề Thiên Trần tay cầm phát trần đang đứng ngoài cửa nghênh đón thánh giá.
“Đúng là thần tiên, tốc độ đi đường chẳng khác nào cưỡi gió, ngày đi ngàn dặm. Đâu như chúng ta phải vung roi thúc ngựa.” Lan Nguyệt Hầu vẫy cây roi, áo bào phất phới trong làn gió.