Ninh Thư vểnh bồn máu mồm to, Lý Vũ Phỉ vội vàng khuyên can Tề Sanh nói: “Dầu gì nàng cũng là thị nữ bên người của huynh, có chỗ nào làm không tốt, về sau dạy dỗ nhiều hơn là được rồi.”
Tề Sanh mắt lạnh nhìn Ninh Thư, sau đó nói với Lý Vũ Phỉ: “Chỉ có muội là người thiện lương nhất, có ít người chính là dạy mãi không sửa, nếu như không phải xem ở chuyện hai mươi lượng bạc, xác thực ta đã sớm đuổi nàng ta đi.”
Ninh Thư: …
Cảm giác Tề Sanh của hiện tại thật đúng là không quen mà, đoán chừng tên này cảm thấy nàng lừa gạt tình cảm của hắn, đánh rắm, rõ ràng là Tề Sanh muốn lừa gạt tình cảm của nàng kia mà, hiện tại trả đũa, quả thực không biết xấu hổ.
Tề Sanh và Lý Vũ Phỉ tay trong tay đi vào phòng, Ninh Thư đi theo phía sau hai người, gắp thức ăn cho hai người, rõ ràng Tề Sanh chịu không nổi mùi thúi trên người nàng, nhưng vẫn một hai muốn nàng hầu hạ bên người hắn.
Thật sự có bệnh.
“Sanh ca ca, huynh uống canh này đi, đây là Vũ Phỉ đặc biệt vì huynh chuẩn bị, mỗi ngày đều vội vàng chuyện làm ăn, rất vất vả.” Lý Vũ Phỉ dùng muỗng múc canh bổ.
Trên mặt Tề Sanh lộ ra nụ cười ôn nhu, trực tiếp bắt lấy tay Lý Vũ Phỉ, đưa cái muỗng trong tay Lý Vũ Phỉ đến trước mặt mình, vẻ mặt hưởng thụ uống hết.
Nhìn bộ dạng nhộn nhạo của Tề Sanh, Ninh Thư đều cho rằng thứ tên này uống chính là xuân dược.
“Vũ Phỉ, muội cũng uống.” Tề Sanh múc một muỗng canh, đưa đến trước mặt Lý Vũ Phỉ, Lý Vũ Phỉ ngọt ngào uống hết.
Tề Sanh và Lý Vũ Phỉ tình chàng ý thiếp dùng xong bữa cơm, Ninh Thư đứng bên cạnh như người gỗ nhìn trên người hai người kia bất chấp bay ra bong bóng màu hồng, cảm giác ê răng không chịu nổi.
Quá làm màu.
Tề Sanh và Lý Vũ Phỉ thuộc cùng một loại người, đều dùng mặt nạ dịu dàng vô hại để che đậy tâm tư trong lòng mình, nội tâm Lý Vũ Phỉ cũng không dịu dàng lương thiện giống như bề ngoài này, trong lòng Tề Sanh cũng không bao dung ôn nhu như hắn biểu hiện ra bên ngoài vậy.
Hai người này thật đúng là một đôi trời sinh, ha ha ha.
“Ngươi đi ra ngoài.” Tề Sanh nghiêng người liếc mắt nhìn Ninh Thư, vốn dĩ Ninh Thư cũng đang ngủ gà ngủ gật, nghe thấy lời nói của Tề Sanh, lập tức xoay người đi ra ngoài.
Tề Sanh nghiến răng, nói: “Đóng cửa lại, chờ ở bên ngoài, không được rời đi, ở bên ngoài chờ.”
Ninh Thư vừa nghe thấy đóng cửa cả người tức khắc ngây ngẩn, giữa ban ngày đóng cửa làm gì, giữa trưa ngủ trưa, Ninh Thư nhìn thấy vẻ mặt xấu hổ đến đỏ bừng của Lý Vũ Phỉ, tức khắc bùng cháy.
Cầm thú a, đây là muốn thủ dâm giữa ban ngày, điểm chết người chính là, Tề Sanh cư nhiên bảo nàng thủ ngoài cửa, khẩu vị của ngươi còn có thể đặc biệt hơn một chút nữa không, ngươi như hoàng đế sủng hạnh phi tử, còn muốn có người thủ ở bên ngoài.
Ninh Thư dùng biểu tình ‘Ngươi quá tởm’ nhìn Tề Sanh.
Tề Sanh tự động lý giải biểu tình của Ninh Thư là vì hâm mộ ghen ghét, vô cùng làm ra vẻ nhàn nhạt nói:
“Còn thất thần cái gì, đi ra ngoài, đóng cửa lại.”
Ninh Thư xoay người ra khỏi cửa, sau đó đóng cửa lại, chính mình thì dựa vào cạnh cửa, trợn trắng mắt không ngừng.
Chỉ trong chốc lát, trong phòng liền vang lên thanh âm ám muội, còn có đủ kiểu chọc ghẹo khiến người ta mặt đỏ tai hồng, còn có âm thanh kẽo kẹt của giường chiếu, còn có thanh âm rên rỉ triền miên ái muội của Lý Vũ Phỉ.
Chậc chậc chậc, Ninh Thư lắc đầu, làm trò ở trước mặt nữ chủ cùng nữ nhân khác bạch bạch bạch như vậy, quả thực chính là vũ khí lợi hại để ngược nữ chủ, phỏng chừng nếu là nguyên chủ Mộc Yên La ở chỗ này, chỉ sợ ruột gan phải đứt từng khúc rồi.
Ninh Thư ngồi trên bậc thang, coi những âm thanh đó trở thành khúc hát ru ngủ, nâng đầu ngủ gà ngủ gật.
Ai, cái thế giới không có tiết tháo này a.
Ninh Thư ngủ gà ngủ gật mơ mơ màng màng, chợt nghe thấy một tiếng gào thét, “Tiểu Hồng…”
Ninh Thư tức khắc giật mình tỉnh lại, vội vàng đứng lên, dụi dụi đôi mắt nhìn vẻ mặt xanh mét của Tề Sanh, hỏi: “Nhanh như vậy đã xong rồi?”
Nháy mắt, sắc mặt Tề Sanh càng thêm khó coi, tay nắm chặt quạt xếp, hận không thể lấy quạt xếp đánh chết Ninh Thư.
Ninh Thư trông thấy khuôn mặt tái mét của Tề Sanh, lập tức liền biết mình nói sai rồi, ngậm miệng không nói gì, ánh mắt lại hạ xuống địa phương dưới rốn ba tấc của Tề Sanh.
Chắc không phải thực sự bị dọa nên xảy ra chuyện gì rồi đi.