Nghênh tiếp ánh mắt hỏi ý của Chu Thanh, Thẩm Lệ nở nụ cười nhu hòa, đáp: “Rất đúng.”
Đáy mắt chợt lóe lên cảm xúc mà Chu Thanh không kịp nắm bắt, Thẩm Lệ chỉ chỉ ngoài cửa sổ, nói: “Vị thế tử Ninh Vương Phủ mà đêm đó nàng nghe được, đang ở ngay bên ngoài.”
Chu Thanh cả kinh, cơ hồ là ngay lập tức nghĩ tới việc đêm hôm ấy nàng suýt chút nữa đã bị diệt khẩu. Mẹ nó! Ta không phải là nữ chính trong truyện điền văn làm ruộng sao? Chủ tuyến của ta, không phải là kiếm tiền nuôi cha đọc sách sao? Sao lại có cảm giác, mưu quyền đoạt vị quyền thần đấu đá thế này?
Suy nghĩ đi chệch trong chớp mắt, Chu Thanh khẽ lắc đầu, nói với Thẩm Lệ: “Vậy hai người kia, là do hắn phái tới? Hắn biết huynh đang ở nơi này?”
Thẩm Lệ khẽ gật đầu, hơi do dự, cuối cùng đáp: “Có thể hắn tới là vì nàng.”
Chu Thanh.. Vì ta? Sao ta lại không biết một thôn nữ xấu áp chế nghèo như ta lại được vạn người mê vậy chứ hả! Đầu tiên là không hiểu thế nào mà lại hấp dẫn một tên đầu lĩnh ám vệ là huynh, bây giờ lại hấp dẫn thêm một tên thế tử ngay cả mặt mũi cũng chưa thấy qua? Chẳng lẽ, ngày đó hắn không giết ta diệt khẩu, hôm nay lại tới bổ một đao?
Nhìn Chu Thanh trố mắt nghẹn họng nhìn, Thẩm Lệ nhẹ nhàng xoa nắn mi tâm.
“Nếu không có bất ngờ gì xảy ra, thì hôm nay hắn hẳn sẽ vào cửa hàng của nàng dùng cơm, nàng..”
Chu Thanh lập tức nói: “Ta né tránh! Bây giờ về nhà tránh.”
Nói xong, Chu Thanh quay đầu rời đi.
Đi đến gần cửa, lại chợt dừng chân, quay đầu hỏi Thẩm Lệ: “Không phải là huynh sẽ bắt hắn ngay ở tiệm của chúng ta đấy chứ? Không được, như vậy sẽ liên lụy đến tam thúc của ta.”
“Yên tâm, sẽ không, trước tiên nàng cùng Lý Nhị trở về nhà đi, buổi tối chờ tin tức tốt của ta.”
Được lời này, Chu Thanh mới quay đầu rời đi.
Chờ Chu Thanh đi rồi, đáy mắt vốn tràn ngập nhu hòa của Thẩm Lệ, đột nhiên trở nên lạnh lẽo. Hắn chưa từng nghĩ tới, trên đời này, lại có hai người giống nhau đến thế. Vị hôn thê của Thế tử phủ Ninh Vương phủ giống Chu Thanh đến bảy phần. Thế tử Ninh Vương Phủ đối với vị hôn thê của hắn, có thể nói là ôn nhu đến tận xương. Đáng tiếc..
Trước kia ở kinh thành xảy ra một trận hỗn loạn, vị hôn thê kia đã thay hắn ngăn lại một đao, hương tiêu ngọc vẫn. Nếu để cho Thế tử Ninh Vương Phủ nhìn thấy Chu Thanh.. Dựa vào sự điên cuồng cùng cùng tưởng niệm của Thế tử Ninh Vương Phủ đối với vị hôn thê của hắn, Thẩm Lệ hoàn toàn có thể đoán được sẽ xảy ra chuyện gì.
Bóp quyền, nắm đấm hung hăng nện lên mặt bàn, trầm mặc giây lát, Thẩm Lệ chợt hỏi: “Đã chuẩn bị xong chưa?”
Tùy tùng đứng sau lưng hắn lập tức đáp: “Đã chuẩn bị xong, chỉ chờ động thủ.”
“Chớ có kinh động đến thực khách.”
“Vâng!”
Tiệm lẩu Nồi Đồng, trong ngày khai trường, không khí trong tiệm vui mừng đến kinh đào hải lãng.
Chờ Chu Thanh về đến nhà, mới chợt phản ứng lại, không đúng, tên thế tử kia cũng chưa từng thấy dáng dấp ta ra sao, cũng chưa từng nghe thấy giọng nói của ta, ta né tránh làm gì? Có điều về cũng đã về, Chu Thanh không hề nghĩ ngợi liền đi thẳng đến phòng Chu Hoài Sơn. Nàng vốn tưởng rằng, Chu Hoài Sơn đang hăng hái đọc sách. Kết quả..
Lúc nàng vào viện, Chu Hoài Sơn nghe được động tĩnh, liền ngẩng đầu nhìn tới. Vừa nhìn ra là nàng, Chu Hoài Sơn cả kinh lập tức phóng ra ba quả rắm, lách mình chạy vào trong phòng. Động tác kia mạnh mẽ lại nhanh nhẹn, rất giống như học sinh tiểu học đang trộm xem ti vi chợt nghe thấy tiếng mẹ già mở cửa.
Chu Thanh.. Khóe mặt giật một cái, nhìn về chỗ cha nàng vừa ngồi chơi. Là một nửa cái lồng lớn, độ cao của cái lồng đó, đã sắp tới cổ nàng rồi. Đây là muốn làm gì?
Lườm cái lồng kia một cái, Chu Thanh nhấc chân vào nhà. Vừa đi vào liền nghe thấy tiếng Chu Hoài Sơn đang quang quác đọc sách.
Chu Thanh đứng tựa vào cửa, sâu kín nhìn Chu Hoài Sơn.
Chu Hoài Sơn giả vờ giả vịt đọc vài câu, tiếp đó giả bộ đột nhiên phát hiện ra Chu Thanh, giống như bị kinh sợ, vỗ ngực một cái.
“Ôi chao khuê nữ, con đã trở về sao? Trở về lúc nào, sao một chút động tĩnh cũng không có thế, cũng tại ta đọc sách quá chăm chú, không nghe thấy con vào.”
Chu Thanh..
“Ha ha.”
Chu Hoài Sơn chột dạ nở nụ cười: “Khuê nữ, ta không nói chuyện với con được, ta còn phải đọc sách a.”
Chu Hoài Sơn lươn lẹo đã sớm rút ra được một quy luật, không cần biết hắn náo ra ý đồ xấu gì, chỉ cần hắn ôm lấy sách vở bắt đầu đọc, nhất định sẽ thoát được một trận lải nhải.
Có điều lần này, hắn đã tính sai.
Chu Thanh không hề quay đầu rời đi, mà trực tiếp ngồi trước mặt Chu Hoài Sơn, nghiêm túc, nói: “Cha, ta có chuyện muốn nói với người.”