Tùy Ngọc nói: “Nàng la đi, nàng có la xé họng cũng vô dụng thôi.”
Thế là Thẩm Dao lập tức muốn thử, không chờ hắn nói xong nàng đã mở miệng kêu lên, “Cứu mạng! Cứu mạng!”
Tùy Ngọc sợ tới mức lập tức buông nàng xuống.
Nhìn vào đôi mắt giảo hoạt kia, hắn tức giận cắn lên cánh của môi của nàng, nhắm hai mắt lại, chậm rãi nghiền ép, dùng sức liếm mút, tay một đường từ eo nàng hướng dần lên trên.
Ngay sau đó chạm tới một nơi mềm mại, hắn bóp nhẹ.
Toàn thân Thẩm Dao cứng đờ, bất ngờ cắn mạnh môi hắn.
Tùy Ngọc tức khắc buông lỏng tay ra, “Dao Dao, ta… ta không phải cố ý.”
Thẩm Dao trừng mắt nhìn năm ngón tay rõ ràng từng đốt của hắn, mắng: “Đăng đồ tử(*).”
(*) Đồ dê xồm.
Thẩm Dao cắn không nhẹ, môi Tùy Ngọc đã chảy máu, hắn đưa tay sờ, lòng bàn tay là một màu đỏ.
Khụ.
Thẩm Dao xoay người muốn rời đi.
Tùy Ngọc lại duỗi tay ngăn cản nàng: “Dao Dao, hay nàng đánh ta hai cái đi.”
Đôi mắt Thẩm Dao mở lớn tròn xoe, nàng bỗng nhiên cảm thấy Tiểu Ngọc Ca ngày thường tao nhã, thanh quý chỉ có thể ngắm nhìn từ xa kia chỉ là giả vờ mà thôi.
Nhưng vì miệng của tiểu cô nương bị hắn gặm cắn bừa bãi, nên hiện tại cho dù có tức giận cũng chẳng được mấy phần khí thế.
Tùy Ngọc hít sâu một hơi nói: “Trước khi thành thân ta sẽ không chạm vào nàng.” Sau đó còn bồi thêm một câu, “Ta bảo đảm.” Thẩm Dao hừ nhẹ một tiếng, mở cửa rời đi. Tùy Ngọc không dám cản nàng, chỉ cúi đầu nhìn bàn tay mình.
Một lúc lâu sau mới ảo não đưa tay đỡ trán.
*****
Không bao lâu sau, Thẩm Dao đã quay lại đường lớn. Nàng thần không biết quỷ không hay chạy tới phía sau lưng Thẩm Nhiễm đang nói chuyện với Kinh Triệu Doãn. Tay Thẩm Dao cầm quạt hương bồ đưa lên che miệng: “Đại tỷ, muội về rồi.”
“Dao Dao! Sao muội lại ở đây!”
Thấy người, Thẩm Nhiễm vội vàng nói với Trịnh kinh triệu: “Hoá ra là sợ bóng sợ gió một hồi, vậy không làm phiền đại nhân nữa.”
Trịnh kinh kiệu cười đáp: “Không sao, không sao, tìm được người là tốt rồi.”
Thẩm Nhiễm kéo nàng qua một bên,Thẩm Dao nói lảng sang chuyện khác, “Chân Nhi đâu rồi ạ?”
“Ta ra ngoài tìm muội nên để con bé lên xe ngựa rồi.” Thẩm Nhiễm nheo mắt nói: “Bỏ quạt xuống.”
Thẩm Dao bỏ quạt hương bồ ra, mím môi.
Thẩm Nhiễm nhìn đôi môi đang mím chặt của nàng, lại hỏi: “Muội mới vừa đi đầu về?”
Thầm Dao im lặng không đáp.
“Đi gặp ai?”
Thẩm Dao nói nhỏ như tiếng ruồi muỗi, “Tỷ đừng tức giận.”
Đúng lúc này, Thẩm Nhiễm thấy cách đó không xa có mấy nam tử đi tới. Có thế tử Lục Yến của phủ Trấn Quốc công, tiểu công tử Lỗ Tụ nhà Lỗ Quốc công, thế tử Tùy Ngọc của phủ Tuyên Bình hầu… mà ánh mắt Tùy Ngọc thì không hề sai lệch, dán chặt lên người Thẩm Dao.
Lỗ Tụ cười nhạo hắn: “Tiểu Ngọc Ca nhìn ai thế? Cô nương nhà ai đây?”
Thẩm Nhiễm nói: “Tùy Hữu An? Phải không?”
Thẩm Dao lập tức quay đầu lại.
Hai người ngượng ngùng nhìn nhau rồi đồng loạt quay đi nhìn đèn lồng của tết Thượng Nguyên năm nay.
Hai trái tim cùng đập loạn xạ.
Một người thì son môi trôi hết, một người thì miệng hiện máu đỏ.
Thẩm Nhiễm nhìn hai người này, thở dài một hơi.
Thẩm Nhiễm và Thẩm Dao đi về chỗ để xe ngựa, vừa đi vừa nói: “Nếu như còn có lần sau…”
Thẩm Dao giữ chặt tay Thẩm Nhiễm, vội vàng ngắt lời, “Tuyệt đối không có lần sau, tuyệt đối không để tỷ phải lo lắng nữa.”
Mới vừa vào xe ngựa lại tới lượt Thẩm Chân hỏi dò: “Nhị tỷ vừa đi đâu thế?”
Thẩm Dao không trả lời mà hỏi lại, “Chân Nhi, đèn bình an này là muội tự làm sao?”
“Không phải muội, cũng không biết là ai đặt vào xe ngựa nữa.”
Thẩm Chân đưa đèn lồng ra cho Thẩm Dao xem, “Dung Cảnh là ai nhỉ?”
Thẩm Dao nói: “Tỷ không biết…”
Thẩm Nhiễm nuốt một ngụm nước bọt, Thẩm Chân hỏi: “Đại tỷ cũng không biết sao?”
Thẫm Nhiễm mỉm cười khéo léo, “Sao mà tỷ biết được chứ?”
*****
Băng tuyết tan chảy, xuân về hoa nở.
Trời mới tờ mờ sáng, Thẩm Dao đã thức dậy, đi giày rồi mang theo đầu bù tóc rối xuất hiện trước cửa sổ phòng Thẩm Nhiễm.
Nàng lay cánh tay Thẩm Nhiễm.
Thẩm Nhiễm từ từ mở mắt ra, đập vào trong mắt là Thẩm Dao một thân áo trắng giống hệt bóng ma, “Muội làm gì vậy?”
Thẩm Dao nói: “Đại tỷ, muội nghe nói hôm nay yết bảng, tỷ không muốn đi xem sao?”
Thẩm Nhiễm ngồi dậy, “Bây giờ mới là giờ nào hả?”
Thẩm Dao nói: “Nhưng muội tò mò lắm, tỷ cũng biết muội mà muốn là không kìm chế được mà. Muội cứ mơ thấy mình đi xem yết bảng ấy.”(*)
(*) Không chắc lắm.
Thẩm Nhiệm vỗ tay nàng nói: “Dao Dao, hiện tại cửa phường vẫn chưa mở đâu, sớm hay muộn cũng biết mà, không phải đều giống nhau sao.”
Thẩm Dao níu tay Thẩm Nhiễm đang định nằm xuống, thầm đếm vài tiếng, giây lát bên ngoài truyền đến tiếng trống thình thình, nàng cười nói: “Đại tỷ, cửa phường mở rồi kìa.”
Thẩm Nhiễm hít một hơi thật sâu, nàng thật sự bái phục rồi đấy.
Thẩm Nhiễm bị nàng kéo ra khỏi phủ.
Xưa nay triều Tấn đều công bố kết quả khảo thí ở sân phía nam của Lễ Bộ. Đợi tới khi dừng hẳn, hai người mới bước từ trên xe ngựa xuống.
Hiện tại mới là sáng sớm nhưng xung quanh đã đầy ắp người.
Thẩm Nhiễm đau đầu nhìn đám đông, khẽ nói: “Dao Dao, tỷ ở đây chờ muội, muội tự đi xem đi.”
“Đầu ngón tay muội lạnh buốt, tim thì như muốn nhảy cả ra ngoài đây này, Đại tỷ đi cùng muội đi mà.” Thẩm Dao kéo tay nàng xông vào trong biển người mênh mông.
Một lúc sau, quan Lễ Bộ cầm bảng cáo thị bước tới, hô hấp của ngàn vạn thí sinh như ngừng lại.
Bảng cáo thị từ từ được mở ra rồi dán lên trên tường.
Thẩm Dao không dám xem từ trên xuống nên bắt đầu nhìn từ dưới lên. Trái tim nàng đập càng lúc càng nhanh, cho đến khi nhìn thấy cái tên đứng đầu, miệng nàng dù mở lớn nhưng lại chẳng nói được tiếng nào. Mất một lúc sau, Thẩm Dao mới lắp bắp nói: “Đại, đại tỷ, tỷ mau xem đi!”
Thẩm Nhiễm nghe tiếng gọi thì ngẩng đầu.
Lúc đã thấy rõ, mắt nàng lập tức trợn tròn, không khống chế được lùi về phía sau một bước.
Hình như đã dẫm lên chân một người.