“Ngươi là muốn hỏi ta tại sao phải trợ giúp ông lão này đúng không?”
Hàn Nghệ cười nói.
Tiểu Dã gật gật đầu.
Hàn Nghệ hời hợt cười nói: “Tiền bạc thôi, đều chỉ là việc nhỏ, chỉ cần tiêu sảng khoái là được, mặc kệ là dùng để ăn hay là để ném.”
Tính cách này là môt măt. Còn có môt măt, chính là tại thời điểm hắn cực kỳ bất lực, cung từng vô cùng hi vọng có người có thể giúp hắn một chút như thế. Nhưng đáng tiếc không có gặp phải. Vì lẽ đó, hắn cực kỳ hiểu rõ tâm tình tuyệt vọng của Hồ lão đầu. Nếu như không ném đi một xâu tiền, trong lòng hắn sẽ không nhịn được mà hoảng hốt, nói không chắc lúc đi ngủ buổi tối vẫn còn ghi nhơ việc này. Như vậy liền khó chịu, tiền này coi như dùng để mua sảng khoái, hài lòng là được. Nếu ném xâu tiền này xong mà hắn đạt được sự sảng khoái cực kỳ thì, tốt nhất nên ném. Ngược lại hiện tại hắn vẫn có tiền trả nợ, một trăm văn tiền này đối với hắn mà nói, cũng chỉ là vấn đề có thể vào tiệm ăn mấy lần mà thôi.
Tiểu Dã gật gật đầu, đột nhiên dùng ngón tay út chỉ về phía tửu lâu.
Có ý gì? Hàn Nghệ nhìn về phía tửu lâu một chút, suy nghĩ hồi lâu, đột nhiên nói: “Ngươi chỉ Vương Bảo đúng không?”
Tiểu Dã gật gật đầu, chỉ chỉ Hàn Nghệ, lại chỉ chỉ về phía tửu lâu
Hàn Nghệ suy nghĩ một chút, nói: “Ngươi là muốn hỏi ta, vừa nãy tại sao phải ăn nói khép nép với Vương Bảo đúng không?”
Tiểu Dã dùng sức gật gật đầu.
Hàn Nghệ sờ sờ cái đầu nhỏ của hắn, cười nói: “Đó là bởi vì ta hiện tại còn không có năng lực để đối phó Vương Bảo, so với để gã lúc nào cũng phòng bị ta, còn không bằng để gã thả lỏng cảnh giác, đợi được cơ hội tới, ta liền có thể cho gã một đòn trí mạng.”
Trong cái nghề này của bọn hắn, bắt đầu bất kỳ một âm mưu nào, việc đầu tiên là phải thu được tín nhiệm của mục tiêu.
Tiểu Dã trừng mắt nhìn, chợt vừa cười vừa gật đầu.
Đến khi trở lại cửa thôn, Tiểu Dã liền đem năm trăm văn tiền trên người giao cho Hàn Nghệ, cậu thật sự chỉ là giúp Hàn Nghệ chia sẻ trọng lượng. Hàn Nghệ đương nhiên không chịu như thế, thế nhưng Tiểu Dã ném tiền xong liền chạy, trong chớp mắt liền biến mất rồi.
Không có cách nào, Hàn Nghệ chỉ có thể nhặt tiền lên. Trong lòng lại nghĩ, tiền này cũng không thể mang về toàn bộ, con mụ trong nhà kia quá mạnh, một cước liền có thể đem ta đạp bay, căn bản là đánh không lại, tiền này mang về, vạn nhất bị nàng đoạt mất, làm sao bây giờ?
Nghĩ tới đây, hắn nhìn chung quanh một chút, tìm một chỗ địa phương bí mật, đem tiền ẩn giấu đi, chỉ giữ lại trên người hai xâu tiền nhỏ cùng một nén bạc. Thế nhưng hắn cũng chưa có về nhà vội, mà bước đi hướng về phía Quan gia.
Đông đông đông!
“Ai thế!”
“Là ta, Tiểu Nghệ.”
Két.. một tiếng, cửa mở ra, chỉ thấy Quan tam thúc cùng Quan tam thẩm đứng ở bên trong, dùng một loại ánh mắt phi thường thấp thỏm nhìn vào Hàn Nghệ trước cửa.
Hàn Nghệ biết, bọn họ là sợ chính mình đến hỏi vay tiền bọn họ. Từ khi Vương Bảo náo loạn một trận xong, người trong thôn nhìn thấy Hàn Nghệ, đều là tương đối khẩn trương. Đây cũng không phải nói tình người ấm lạnh gì, chỉ là bọn họ cũng làm gì có tiền cho vay, bọn họ cung có con cái phải nuôi chứ. Tuy là bởi vì khi Hàn Đại Sơn còn sống luôn sẵn sàng trợ giúp bọn họ, thế nên bọn họ cũng cực kỳ xoắn xuýt. Đối với điểm này, Hàn Nghệ trái lại cũng không có một chút nào oán hận bọn họ. Chuyện vay tiền như thế này, cho vay là ân tình, không cho vay được cũng là điều đương nhiên, không thể vì vậy mà đi oán hận người khác.
“Tam thúc, tam thẩm, ta thật có lỗi với hai người!”
Hàn Nghệ vừa thấy được vợ chồng bọn họ, đột nhiên gào lên một tiếng, trái lại dọa cho vợ chồng Quan tam thúc giật mình.
“Ai u, tiểu Nghệ, chuyện gì xảy ra thế?”
Hàn Nghệ không nói.
Quan tam thúc lo lắng hỏi: “Tiểu Nghệ, ngươi mau nói đi, xảy ra chuyện gì thế?”
Hàn Nghệ vội vàng lên tiếng: “Tam thúc, là như vậy, sáng nay ta nhàn rỗi tẻ nhạt, vừa vặn tình cờ gặp con Tiểu Hoàng của nhà thúc, liền nghĩ dẫn theo Tiểu Hoàng đi thôn sau chơi đùa, nhưng mà không ngờ tới… không ngờ tới…”
Lời này vừa nói ra, Quan tam thúc lập tức càng gấp: “Rốt cục là làm sao, Tiểu Nghệ, ngươi nói thẳng luôn đi!”
Hàn Nghệ cúi đầu, nhỏ giọng nói: “Nhưng ai mà ngờ được thôn sau có người đang săn thú, ta nhất thời không có để ý kỹ Tiểu Hoàng, kết quả nó liền bị những người kia bắn chết, tam thúc, tam thẩm, ta thật có lỗi với các ngươi!”
Nguyên lai là như vậy, thực sự là doạ chết ta rồi. Quan tam thúc nhẹ nhàng thở phào nhẹ nhõm. Vừa nãy ông ta suýt nữa bị Tiểu Nghệ hù chết, cười ha hả nói: “Không có chuyện gì, chỉ là một con chó mà thôi, chuyện cũng không lớn.”
Quan tam thẩm vẫn đứng sau lưng Quan tam thúc hận không thể một cước đạp Quan tam thúc bay ra ngoài cửa luôn đi, vội vàng chen miệng nói: “Tiểu Nghệ, thế Tiểu Hoàng bây giờ đang ở chỗ nào?”
Hàn Nghệ hất đầu, nghĩa bạc vân thiên nói: “Điều này tam thẩm cứ yên tâm, ta biêt ta có lỗi với Tiểu Hoàng, có lỗi với hai người, vì lẽ đó hậu sự của Tiểu Hoàng ta cũng không dám làm phiền tam thẩm bận tâm, chuyện này vốn là ta phải làm.”
“Hậu sự?”
Quan tam thẩm ngẩn ngơ hỏi: “Đây nghĩa là sao?”
“Chính là mang đi chôn ạ.”
“Chôn rồi!” Quan tam thẩm kinh hô một tiếng, nhất thời chỉ cảm thấy một trận đầu choáng mắt hoa, tên tiểu tử này thực sự là bị sét đánh hỏng não rồi, đấy cũng là một đống thịt nha!
Nguyên lai bọn họ vốn dự định năm nay tết đến liền làm thịt Tiểu Hoàng, cải thiện sinh hoạt, nhìn xem có thể mang bán kiếm ít tiền tiêu tết hay không, vậy mà lại để cho người khác bắn chết. Kỳ thực điều này cũng không quan trọng lắm, sớm ăn muộn ăn cung bất quá chỉ là chênh lệch một chút như vậy. Thế nhưng ngươi không thể liền khối thịt cũng không cho ta a!
Ngươi nói xem chuyện này có đáng giận hay không?
Quan tam thúc cung phản ứng lại, ông ta trái lại cảm thấy không quá quan trọng, cũng chỉ là mất một bữa thịt mà thôi, vội vàng an ủi thê tử nói: “Chôn liền chôn đi, ngày khác chúng ta lại nuôi con khác là được rồi.”
Quan tam thẩm cả người đều run lên, tình huống trong nhà Hàn Nghệ là như thế nào, bà ta rất rõ ràng, có đánh chết Hàn Nghệ, hắn cũng không lấy ra nổi tiền đền. Bữa thịt này nhất định là bị mất rồi. Lúc này liền tức giận đến mức cả khuôn mặt to mọng đều đỏ phừng phừng.
Tam thúc biết rõ, đây là nhịp điệu cọp cái muốn bạo phát rồi, trong lòng có chút sợ sệt, không dám lai noi thêm gì nữa.
Hàn Nghệ thấy cũng gần đủ rồi, lại chơi tiếp, Quan tam thúc có khả năng sẽ bị bạo hành gia đình. Trong hồi ức của hắn, Quan tam thúc có thể xem là một người tốt, hàm hậu thành thật. Chuyện dở chính là Quan tam thẩm lại tương đối mạnh mẽ, vì lẽ đó hắn mới nghĩ trêu đùa Quan tam thẩm thêm một chút, lúc này mới thôi nói: “Còn có…”
Quan tam thúc vội vàng hỏi:
“Còn có cái gì?”
Hàn Nghệ đột nhiên lấy ra một xâu tiền từ trong người: “Còn có một ít tiền vị công tử đi săn kia bồi thường ta, tổng cộng 60 văn tiền, hai vị đếm lại đi.”
Đây thực sự là xoay chuyển tình thế a!
Quan tam thúc sửng sốt: “Hả? Còn có tiền bồi thường?”
Lời còn chưa dứt, một vệt bóng đen từ trong nhà liền lao ra. Trong lúc hoảng hốt, xâu tiền kia liền rơi vào trong tay Quan tam thẩm, một đôi mắt cá chết nhìn chòng chọc vào xâu tiền kia, xác nhận là sự thật xong, phi thường tự nhiên đem thả vào trong tay áo, trên mặt mây gió biến ảo, vui mừng đến mức miệng đều không đóng lại được: “Tiểu Nghệ, không phải tam thẩm nói ngươi, cha ngươi khi còn sống la huynh đệ tốt nhất của tam thúc ngươi, chỉ là một con chó mà thôi, chết thì chết. Lại đem ngươi sợ sệt thành hình dáng như vậy, lẽ nào tam thẩm có thể vì một con chó mà gây phiền phức cho ngươi sao, ngươi nghĩ tam thẩm là loại người này sao?”
Ngươi tìm ta phiền phức, ta ngươc lai thât ra không sợ, ta chỉ sợ ngươi tìm tam thúc phiền phức mà thôi. Hàn Nghệ thì thầm trong lòng một câu, nữ nhân này trơ mặt cũng thật là nhanh, ngoài miệng lại nói: “Tam thẩm đương nhiên không phải loại người này.”
Quan tam thúc đều có chút nghe không vô rồi, ngươi cũng quá dối trá đi. Trên mặt lúc đỏ, lúc trắng, ho nhẹ một tiếng, thấp giọng nói: “Ai, bà nó, nhà Tiểu Nghệ…”
Có câu là biết chồng không ai bằng vợ, Quan tam thúc vừa mới nói ra vài chữ, Quan tam thẩm liền biết cái mông của chồng muốn cong về phía nào rồi. Lập tức lên giọng nói với Hàn Nghệ: “Tiểu Nghệ, ngươi còn chưa có ăn cơm phải không? Tam thẩm vừa vặn làm một ít đồ ăn, ngươi nếu không ngại liền vào ăn một chút.” Lời tuy như vậy, thế nhưng thân thể mập mạp vẫn chặn ở trước cửa, không có chút ý tứ tránh ra nào.
Hàn Nghệ làm sao không biết bà ta là có ý gì. Bề ngoài là mời hắn vào nhà ăn cơm, trên thực tế là nhắc nhở hắn cả nhà ta là muốn ăn cơm rồi, ngươi nhanh đi về đi. Bất quá hắn cung không thèm để ý, ngược lại số tiền này hắn vốn định cho Quan tam thúc, dù sao con chó kia thực sự giúp hắn đại ân, vung vẩy lấy hai tay nói: “Không cần, không cần, ở nhà ta đã nấu cơm rồi, ta đi đây, tam thúc, tam thẩm có gì gặp lại sau.”
Nói xong, hắn phi thường phối hợp Quan tam thẩm rời đi.
Mơ hồ còn nghe đến phía sau truyền đến tiếng đối thoại của tam thúc và tam thẩm.
“Bà làm sao có thể như vậy, nhà Tiểu Nghệ hiện tại thiêu nợ Vương gia không ít tiền, chúng ta là hàng xóm có thể giúp môt điêm la một điểm. Bà không giup đỡ thì thôi, lại còn thu tiền của hắn.”
“Cái gì mà là tiền của hắn, đây rõ ràng chính là tiền bồi thường của Tiểu Hoàng mà. Lại nói, nhà hắn nợ Vương gia bao nhiêu tiền? chỗ này mới sau mươi văn tiền, nếu như hắn thật sự chỉ thiếu sau mươi văn tiền thôi, lão nương không nói hai lời nhất định đưa hết cho hắn.”
Luận cãi nhau, ăn nói vụng về như Quan tam thúc làm sao có khả năng là đối thủ của Quan tam thẩm, một câu nói liền khiến ông ta á khẩu.