Ngũ quan của người này rất tinh xảo, nét mặt rất ôn hòa, nhưng nhìn kỹ sẽ phát hiện sự lạnh lùng đọng trong đáy mắt kia có thể khiến người ta đông thành tảng băng luôn ấy chứ. Tuy mới mười lăm tuổi, nhưng hai đầu lông mày đã lờ mờ hiện ra uy thế của cấp trên, khiến cho người ta không dám tùy tiện lỗ mãng.
Vị thiếu gia này là con trai út của Tống tướng quân, vô cùng xuất sắc, bất kể là học viện quân sự Hoàng Gia hay quân đội đều chú ý tới hắn, thậm chí phía học viện còn muốn phá lệ để tuyển người này. Có điều vị thiếu gia này lại nói không muốn đời người bỏ lỡ thời kỳ trung học, nhã nhặn từ chối đối phương. Học viện thuyết phục mãi mà không có tác dụng, đành phải thôi, chuẩn bị sau này quyết phải tuyển được hắn.
Mà vị thiếu gia không muốn bỏ lỡ thời kỳ trung học này vừa thấy họ đi, từ nay về sau chưa bước nửa bước vào trường cũ, hắn xin gia đình một nhóm người và một khoản tiền, quay đầu… Muốn đi gây dựng sự nghiệp.
Thiếu gia không quan tâm hắc hay bạch, mỗi vụ mua bán đều kiếm được rất nhiều tiền, hơn nữa còn thích bồi dưỡng lực lượng vũ trang, càng ngày đội ngũ càng có xu thế lớn mạnh, khiến cho Tống tướng quân chợt nghi ngờ con út đang muốn trả thù xã hội, còn lo lắng tiều tụy tới nỗi mời bác sĩ tâm lý tới khai sáng cho hắn.
Từ đó tới giờ Tống thiếu gia hơi yên tĩnh một chút, bắt đầu tập trung kinh doanh, làm tới nỗi sóng gió nổi lên. Học viện và quân đội nhận được tin tức, một ngày cào tường tới ba lần, còn không ngừng tìm Tống tướng quân để bàn về triết lý nhân sinh, nói: một nhân tài tốt như vậy nhất thiết không được làm thương nhân, quá lãng phí rồi đó!
Tống tưởng quân phiền muộn tới nỗi tóc cứ rụng từng nắm, tìm con út nói chuyện, thấy hắn cam đoan mình sẽ vào quân đội, lúc này mới yên tâm, thôi thì tùy hắn vậy. Thế là việc làm ăn của Tống thiếu gia chậm rãi bành trướng, câu lạc bộ này chính là một trong những sản nghiệp của hắn.
Tống thiếu gia nhìn họ: “Có chuyện gì?”
Mấy vị quản lý nhanh chóng thuật lại sự việc: “Hai người kia chưa tới mười tám tuổi, ngày hôm qua Lam Sí mới tham gia Tranh Bá, hình như hôm nay cũng online, người còn lại đánh tới chiều hôm nay, đã thắng một trăm trận tiên tiếp rồi.”
Tống thiếu gia hời hợt ừ một tiếng, không để ý lắm: “Lúc nào họ thắng liên tiếp năm trăm trận rồi báo cho tôi sau, nếu thời gian dài hơn ba tháng, không cần để ý nữa.”
Mấy vị quản lý lập tức lau mồ hôi.
Cái thứ như thắng liên tiếp này ấy mà, chỉ cần thua một trận thôi là bị gián đoạn rồi, sau đó phải tính lại từ đầu, mà số điểm càng cao, thực lực của đối thủ cũng tăng dần, càng khó duy trì hơn.
Thực ra họ cảm thấy nếu mời hai người này tới câu lạc bộ rồi chậm rãi bồi dưỡng, nói không chừng tương lai sẽ xuất sắc lắm, thật sự có thể không để ý đến sao? Họ lại hỏi thăm dò: “Hai người kia vẫn chưa đến mười tám tuổi… Có thể không?”
Tống thiếu niên rất bình tĩnh: “Nếu đổi lại là tôi thì tôi cũng làm được.”
Các vị quản lý tiếp tục lau mồ hôi, cậu cho rằng ai cũng nghịch thiên như cậu hả?!
Vị gia này có tiền, có thế, có tài hoa, cả khuôn mặt tìm khắp 360 độ cũng không thấy góc chết, đúng là huyễn khốc tới nỗi không có bạn, làm cho người ta rất rất muốn lôi kiểu nhân vật vốn nên chỉ tồn tại trong tiểu thuyết hay phim thần tượng này ra ngoài thiêu sống.
Có lẽ và vì cô quạnh, gần đây thiếu gia bắt đầu lưu ý tới một số thiếu niên tài hoa, nhưng tiêu chuẩn của hắn rất cao, đến nay vẫn chưa có ai lọt vào mắt, nếu như hai người bây giờ cũng không đạt được yêu cầu thắng liên tiếp kia, chắc vị gia này cũng không thèm phản ứng luôn ấy chứ.
Cơ mà… Bọn họ đều thấy tâm tư của thiếu gia rất khó đoán, hắn muốn tìm một bạn nhỏ có thực lực tương đương để chơi cùng, hay là không muốn nhìn thấy người khác ưu tú như mình, cho nên phải đập bẹp đối phương sớm sớm đây, điều này thật sự rất khó nói.
Tống thiếu gia nhìn họ: “Còn có vấn đề?”
Mấy vị quản lý đồng loạt lắc đầu, nói sẽ tiếp tục quan sát hai người kia thật kỹ, sau đó cung kính đưa mắt nhìn Tống thiếu gia ngắt liên lạc.
Giờ phút này, hai người được chú ý đang đánh tới bất phân thắng bại, cơ giáp của họ đều là cấp thấp nhị đẳng, thứ để so đấu hoàn toàn là kỹ thuật. Bạch Thời giao thủ với người nọ mấy hiệp, phát hiện thực lực của người này không tầm thường, càng chuyên tâm ứng phó hơn.
Hỏa lực của hai bên dần dần hao hết, bắt đầu chuyển sang đánh cận chiến, mặc dù kỹ thuật chiến đấu của Lam Sí không tệ, nhưng bài thực chiến giết quái thú của Bạch Thời đâu phải chỉ để cho vui, cộng với tinh thần tập trung cao độ, trong mắt cậu, tốc độ của Lam Sí dần dần trở nên chậm hơn, rất nhanh đã tìm được cơ hội, một chiêu đánh bại.
“Ha ha ha, sảng khoái!” Lam Sí cười vang, “Cậu không tệ, kết bạn chứ?”
Bạch Thời cũng có cảm thấy rất đã, ừ một tiếng, thêm đối phương thành bạn.
“Tôi thấy cậu chưa đầy mười tám tuổi, là học sinh của trường quân đội à?”
“Không phải, cậu thì sao?”
“Tôi cũng không phải.” Lam Sí cười nói, “Kỹ thuật của cậu không tệ, chắc là luyện lâu lắm rồi đúng không, muốn gia nhập vào câu lạc bộ để tham dự giải đấu hả?”
Bạch Thời khẽ giật mình.
Giống như giải đấu bóng đá và bóng rổ, cơ giáp cũng có giải đấu riêng. Ngay lúc Tranh Bá phát triển đến năm thứ năm, các thương gia thấy được lợi ích lớn, vì vậy thi nhau thành lập câu lạc bộ, chiêu binh mãi mã, bắt đầu leagues cơ giáp vô cùng rầm rộ.
Bạch Thời có nghe nói về một số đội rất nổi tiếng, ví dụ như trong học viện quân sự Hoàng Gia cũng có một câu lạc bộ, người trong đội tuyển đều là học sinh ưu tú của hệ Cơ Giáp, thực lực cực mạnh, còn có một câu lạc bộ nữa nghe nói là do các quân nhân đã xuất ngũ thành lập, đội tuyển của họ chỉ nhận lính cơ giáp đã xuất ngũ, cũng lợi hại không kém.
Đối với những việc này, lúc trước Bạch Thời chỉ nghe cho biết, mà bây giờ chính mình đã bước vào Tranh Bá, lại thấy Lam Sí nhắc tới giải đấu, cậu mơ hồ nhớ ra cái gì đó, nhưng chỉ là mơ hồ mà thôi, đành phải nói qua loa: “Chưa nghĩ tới, có lẽ.”
“Ừm, tôi rất coi trọng cậu, cho dù không tham dự giải đấu thì chắc chắn tương lai cậu cũng sẽ nổi tiếng lắm cho coi.”
Bạch Thời vô thức nói tôi sẽ cố gắng, sau đó lại nghĩ đến quyết tâm phải dùng cái ID này đứng trên đỉnh thiên hạ, lập tức im lặng.
Sao cậu lại thấy tuyệt vọng thế này.
Lam Sí thấy Bạch Thời bất động, hỏi: “Bây giờ cậu có bận không?”
Bạch Thời hoàn hồn, nhớ tới chưa ăn cơm, liền chào một tiếng, rời mạng.
Cậu cứ bất an sao đó, ngồi trong ghế suy nghĩ thật cẩn thận về giải đấu, cuối cùng hai phút sau cũng nhớ ra một đoạn đối thoại. Cậu nhớ đám kia đã từng đề cập qua về việc muốn viết nhân vật chính thành lập một đội tuyển, sau đó đối chiến với học viện Hoàng Gia, nhưng chỉ là nghĩ, không biết có quyết định không, cũng không biết sau này thế nào.
Khi ấy mấy tên đó đó thảo luận về việc đội tuyển rất cần tiền, phải làm gì để nhân vật chính kiếm ra tiền đây, cậu đã nói gì?
Cậu nói: “Để hắn bán một quả thận đi.”
Bạch Thời: “…”
Mẹ kiếp, mơ đi nhá! Có đánh chết thì ông đây cũng không bán thận đâu!
Cậu vội vàng hít sâu, cảm thấy không nên nghĩ nhiều, đám người kia chưa nói sẽ viết như thế mà, cho dù có viết thì còn lâu cậu mới phối hợp, mà đối với những việc không hợp lý, thế giới này sẽ tự động điều chỉnh, cho nên chưa chắc cậu đã phải đi bán thận, nhưng cậu còn có thể bán cái gì đây?
Bạch Thời im lặng, mợ nó, bán cái gì cũng không ổn!