“Mời tiền bối ra điều kiện.” Hàn Băng vẫn lạnh lùng như cũ.
“Vậy… Mảnh ngọc bội trắng trên người ngươi thì sao?” Mắt ông đảo quanh người Hàn Băng một vòng liền tùy tiện chỉ vào mảnh ngọc bội là trữ nạp giới nói.
Thật ra việc này chỉ là vô tình bởi vì Hàn Băng không mang theo bất cứ trang sức gì, trên dưới cả người chỉ có mỗi một mảnh ngọc bội cùng một cây kiếm bên hông mà thôi.
“Không được!” Hàn Băng không chút do dự liền từ chối.
“Vậy ngươi có gì để đánh đổi với ta? Nhìn cái ngọc bội kia hẳn là hàng thượng đẳng đi!” Lão giả mở hai mắt, nhìn thẳng Hàn Băng, trong mắt không có một chút gì gọi là tham lam.
“Đây là di vật.” Hàn Băng bình tĩnh nói.
“Ồ… Vậy ngươi có gì để giao dịch với ta?”
“Một bản vẽ chế tạo đại bác.” Hàn Băng móc ra thêm một tấm vẽ nữa.
“Đại bác? Là cái gì?” Lão giả hứng thú nhếch mày lên.
“Là một binh khí có sức hủy diệt lớn. Dùng trong chiến tranh.”
Lão giả nhìn Hàn Băng một cái rồi cầm lấy bản vẽ của Hàn Băng đưa cho, nhìn vào tấm vẽ nàng đưa ra làm điều kiện, hai mắt lão liền sáng lên.
“Cột ròng rọc là gì? Hộp bi là gì? Mắt xích kéo là như thế nào? Tiểu tử, ngươi tự nghĩ ra bản vẽ này sao?”
“Tiền bối, người đồng ý chứ?!” Hàn Băng không trả lời ông mà hỏi ngược lại.
Lúc này, lão giả mới cầm bản vẽ Hàn Băng yêu cầu hắn làm lên xem. Một bộ kim châm lông trâu* gồm 108 cái, độ dài ngắn khác nhau, yêu cầu về từng cái đều ghi rõ ràng trong đó. Bên dưới còn ghi làm thêm một bộ kim châm có độ dài bằng nhau gồm hai trăm cái, tất cả đều bằng bạc!
*kim châm lông châu: là loại kim châm cứu trong y học phương Đông có đầu kim rất nhỏ, nhưng kim châm lông châu này dùng để châm cứu thì rất hiệu quả.
“Tiểu tử, ngươi muốn làm con nhím hay sao mà rèn nhiều châm như vậy?”
Hàn Băng nghe vậy khóe môi khẽ nhấc lên cười nhẹ một cái không nói gì.
“Được rồi, tiểu tử nhà ngươi ba ngày nữa có thể đến đây lấy đồ. Nhưng lúc đó ngươi phải giải thích rõ ràng về đại bác này cho ta!”
“Được! Vậy tối ngày kia tại hạ sẽ đến đây lấy, cáo từ!” Hàn Băng hai tay ôm quyền nói xong liền rời đi.
……………………
Cốc cốc cốc!
“Công tử, quần áo của ngài đã giặt và phơi khô xong rồi đây ạ!” Tiểu nhị đứng ngoài cửa phòng nói.
“Cảm tạ. Đây là tiền thưởng.” Hàn Băng mở cửa ra, cầm bộ quần áo, móc ra vài thỏi bạc vụn đưa cho tiểu nhị đó. Những thỏi bạc vụn này vốn không phải của nàng mà là nàng lấy từ trên người năm đại hán có ý đồ muốn bắt Phi Mã linh thú.
“Dạ dạ, không có gì đâu ạ!” Tiểu nhị vui cười hớn hở rời đi.
Hàn Băng đóng cửa lại, quay vào trong phòng. Ngày mai sẽ là ngày đố đèn nhưng hội đố đèn này không cho phép đeo mặt lạ, điều này khiến Hàn Băng có phần… không biết là tư vị gì. Truyện mới cập nhật
Bất quá, việc đeo mặt lạ hay không đối với nàng là một chuyện bình thường.
Ngồi trước chậu nước, Hàn Băng bỏ chiếc mặt lạ xuống, rửa sạch mặt mình một lượt rồi lấy từ trong trữ nạp giới ra một vài loại thuốc nàng mua trên đường và tự hái khi ở trong rừng, trộn đều lại với nhau thật kĩ rồi quét nó lên mặt.
Nhắm mắt giữ im trạng thái này trong hai phút, Hàn Băng chậm rãi rửa mặt lại rồi từ bên sườn mặt bóc ra một lớp da mỏng dính trong suốt.
Cầm lớp da trong tay, Hàn Băng nhẹ bỏ vào chậu nước trước mặt, lại lấy từ trữ nạp giới ra một lọ thủy tinh bên trong có chứa nước màu xanh nhạt thoảng mùi tinh dầu hoa nhài, từ từ đổ vào chậu nước nửa lọ nước.
Nhẹ tay khuấy đều, Hàn Băng để chiếc mặt nạ da ngâm khoảng nửa tiếng đồng hồ rồi mới vớt ra.
Nhìn chiếc mặt nạ mình tốn gần một giờ đồng hồ mới làm ra được, Hàn Băng liền thử đeo lên mặt.
Cảm giác mát lạnh dán vào da thịt khiến Hàn Băng khẽ rùng mình một cái, xoay người nhìn về phía gương đồng đặt trên một cái bàn trong góc.
Trán rộng mày dài, giữa mi tâm hiện ra nét sảng khoái cởi mở, mũi cao gọn gàng, hai mắt lạnh lùng, nhân trung* rộng mở, làn môi mỏng kết hợp với một chiếc cằm thon gọn. Nhìn khuôn mặt này, chắc chắn ai cũng đều phải thốt lên một câu: hảo soái ca!
*nhân trung: vị trí nằm giữa mũi và môi trên (nơi đó còn hay được gọi là huyệt nhân trung).