Lam Vong Cơ không có lý do gì thi thành thuật cấm nói với hắn cả, trái lại còn nhìn hắn lâu hơn chút, dường như không thể tin hắn bỗng nhiên thành thật. Quả nhiên, ngồi chưa bao lâu, bệnh cũ của Ngụy Vô Tiện lại tái phát, đưa một tờ giấy sang, ra hiệu bảo y xem.
Lam Vong Cơ vốn tưởng lại là mấy câu chữ lung tung nhảm nhí, nhưng ma xui quỷ khiến làm sao lại lướt mắt qua, là một bức vẽ người. Người này ngồi nghiêm chỉnh, dựa vào cửa sổ yên tĩnh đọc sách, mặt mày thần thái giống y như thật, đúng là mình.
Ngụy Vô Tiện thấy ánh mắt của y không lập tức dời đi ngay, miệng nhếch lên, nhếch nhếch mày, chớp chớp mắt. Chẳng cần mở miệng, ý đã rõ ràng: Giống không? Có được không?
Lam Vong Cơ chậm rãi nói: “Rảnh rỗi như thế, không lo chép sách, lại đi vẽ linh tinh. Ta thấy ngươi vĩnh viễn cũng đừng nghĩ tới chuyện bỏ lệnh cấm.”
Ngụy Vô Tiện thổi thổi vết mực chưa khô, thờ ơ nói: “Ta chép xong rồi, ngay mai sẽ không tới nữa đâu!”
Ngón tay thon dài lướt nhẹ trên cuốn sách màu vàng của Lam Vong Cơ dường như thoáng ngừng lại, lúc này mới mở sang trang kế, cuối cùng cũng không cấm hắn nói, Ngụy Vô Tiện thấy chọc chẳng được, nhẹ nhàng ném bức vẽ kia sang, nói: “Tặng ngươi.”
Bức vẽ bị vứt lên chiếu, Lam Vong Cơ không có ý định cầm. Những trang giấy nguệch ngoạc mà Ngụy Vô Tiện viết mắng y, lấy lòng y, nhận lỗi với y mấy ngày qua đều bị đối xử như thế, hắn quen rồi, cũng không thèm để ý, bỗng nhiên nói: “Quên mất, còn một món phải đưa cho ngươi nữa.”
Nói xong hắn nhặt giấy nhấc bút, hạ ba lần thêm hai nét, ngó ngó rồi vẽ, sau đó lại nhìn người thật một thoáng, cười lăn ra đất. Lam Vong Cơ đặt quyển sách xuống, nhìn lướt qua, hoá ra hắn vẽ thêm bên tóc mai của mình một đoá hoa.
Khoé miệng y dường như giần giật, Ngụy Vô Tiện bò dậy, cướp lời: ” “Vô vị” phải không, ta biết ngươi sẽ nói thế mà. Ngươi có thể nào thay từ khác không? Hoặc là nói nhiều hơn chẳng hạn?”
Lam Vong Cơ lãnh đạm nói: “Cực kỳ vô vị.”
Ngụy Vô Tiện vỗ tay: “Thêm vào đúng hai chữ. Cám ơn!”
Lam Vong Cơ thu hồi ánh mắt, cầm lấy sách trên án, mở ra lần nữa. Mới vừa liếc nhìn, đã lập tức ném ra ngoài cứ như bị lửa liếm.
Y vốn đang xem một quyển sách cổ, nhưng một thoáng vừa mở ra kia, đập vào mắt đều là bóng người trần truồng quấn quýt nhau. Quyển sách y đang xem đã bị người ta đánh tráo bìa, đổi thành một quyển xuân cung đồ.
Không cần động não nghĩ cũng biết chuyện tốt này do ai làm, nhất định là người nào đó đã thừa dịp y dời sự chú ý xem tranh đã ra tay. Hơn nữa Ngụy Vô Tiện còn đang ở đây đập bàn cười há há: “Á há há há há há há há há há há há há há há!”
Quyển sách kia bị vứt xuống đất, Lam Vong Cơ như tránh rắn rết, chớp mắt một cái đã lủi tới góc Tàng Thư Các, giận dữ gào lên: “Ngụy Anh -!”
Ngụy Vô Tiện cười cười đến nỗi gần như lăn tọt xuống thư án, vật vã lắm mới giơ tay lên: “Có! Có ta!”
Bỗng dưng Lam Vong Cơ rút Tị Trần kiếm ra. Từ khi gặp nhau tới nay, Ngụy Vô Tiện chưa từng thấy dáng vẻ thất thố như thế của y, vội nắm lấy bội kiếm của mình, mũi kiếm rời vỏ ba phân, nhắc nhở: “Lễ nghi! Chú ý lễ nghi! Hôm nay ta cũng mang theo kiếm, ngươi không cần Tàng Thư Các nữa hả!” Hắn đã sớm đoán được Lam Vong Cơ sẽ thẹn quá thành giận, đặc biệt đeo kiếm theo để tự vệ, sợ bị Lam Vong Cơ sẩy tay đâm chết dưới cơn nóng giận. Mũi kiếm của Lam Vong Cơ nhắm ngay hắn, đôi mắt nhạt màu kia chừng như muốn phun ra lửa: “Ngươi là cái thứ người gì!”
Ngụy Vô Tiện nói: “Ta còn có thể là ai cơ chứ. Nam nhân!”
Lam Vong Cơ kịch liệt lên án: “Không biết xấu hổ!”
Ngụy Vô Tiện nói: “Này mà cũng ngượng? Ngươi đừng nói với ta là xưa nay chưa từng xem thứ này nha. Ta không tin.”
Lam Vong Cơ chịu thiệt thì chịu chứ tuyệt đối không mắng người, bức bối một lát, giương kiếm chỉ hắn, mặt lạnh như sương: “Ngươi ra ngoài. Chúng ta đánh.”
Ngụy Vô Tiện lắc đầu lia lịa: “Không đánh không đánh. Vân Thâm Bất Tri Xứ cấm đánh nhau.” Hắn định đi nhặt quyển sách bị ném đi kia, Lam Vong Cơ giành trước một bước giật lấy, cướp vào tay. Ngụy Vô Tiện động não một chốc, đoán ra y muốn cầm chứng cứ này đi tố giác hắn, cố ý nói: “Ngươi cướp làm chi? Ta còn tưởng ngươi không coi. Giờ muốn coi rồi hả? Muốn coi thì cũng đừng có cướp chớ, ta vốn đem tới cho ngươi mượn mà.”
Lam Vong Cơ trắng cả mặt, gằn từng chữ: “Ta, không, coi.”
Ngụy Vô Tiện tiếp tục uốn éo dựng chuyện: “Ngươi không coi vậy ngươi cướp nó làm chi? Giấu riêng? Này không được đâu, ta mượn của người ta đó, ngươi coi xong phải trả lại… Ấy ấy ấy đừng có tới đây, chuyện gì cũng từ từ mà nói. Không phải ngươi định nộp lên đấy chứ? Nộp cho ai? Nộp cho lão… Nộp cho thúc phụ ngươi? Lam Nhị công tử à, thứ này có thể giao cho trưởng bối trong tộc xem hả? Lão nhất định sẽ nghi ngờ chính ngươi đã coi trước rồi, lúc đó mới xấu hổ!”
Lam Vong Cơ rót linh lực vào tay phải, sách liền rạn nứt thành ngàn vạn mảnh vỡ nhỏ, bay lả tả, từ không trung rơi xuống. Ngụy Vô Tiện thấy đã thành công kích thích y hủy thi diệt tích, an tâm, giả vờ tiếc hận: “Phung phí của trời!” Rồi nhón lấy một mảnh giấy nát rơi trên tóc, giơ lên cho Lam Vong Cơ xem: “Lam Trạm ngươi cái gì cũng tốt, nhưng cứ ưa vứt đồ tùm lum. Ngươi nói thử coi, mấy ngày qua ngươi vứt bao nhiêu giấy xuống đất rồi? Giờ ngươi lại bỏ thói vứt giấy đi, chuyển sang nghiện cái trò xé giấy. Ngươi xả, tự ngươi dọn. Ta đây mặc kệ.” Đương nhiên, hắn cũng chưa từng quan tâm tới.
Lam Vong Cơ nhịn rồi nhịn, cuối cùng nín không nổi nữa, nổi điên quát: “Cút!”
Ngụy Vô Tiện nói: “Giỏi cho cái tên Lam Trạm ngươi, ai cũng nói ngươi là viên ngọc quân tử sáng trong chiếu đời, hiểu nghi biết lễ, hoá ra cũng chỉ đến thế. Ngươi không biết Vân Thâm Bất Tri Xứ cấm ồn ào hả? Ngươi còn dám kêu ta “cút” nữa chứ. Chắc đây không phải lần đầu tiên ngươi dùng cái từ này với người ta…” Lam Vong Cơ rút kiếm đâm tới. Ngụy Vô Tiện vội nhảy lên bệ cửa sổ: “Cút thì cút. Tối ta sẽ cút, Khỏi phải tiễn!”
Hắn nhảy xuống Tàng Thư Các, đá lung tung như tên điên. Nhảy tót vào rừng cây, đã sớm có một đám người ở trong đó chờ hắn. Nhiếp Hoài Tang nói: “Sao rồi. Y coi chưa? Vẻ mặt thế nào?”
Ngụy Vô Tiện nói: “Vẻ mặt gì? Hừ! Vừa nãy y gào to như thế, các ngươi không nghe hay sao?”
Có người bày ra vẻ sùng bái: “Có nghe, y kêu ngươi cút! Ngụy huynh, lần đầu tiên ta nghe thấy Lam Vong Cơ kêu người khác “cút” đó! Ngươi làm thế nào hay vậy?”
Ngụy Vô Tiện mặt mày hớn hở đắc ý: “Thiệt đáng mừng, hôm nay ta đã giúp y phá cấm rồi đó. Thấy chứ, Lam Nhị công tử được người ca tụng khen ngợi là có hàm dưỡng và gia giáo, trước mặt ta lại chả đỡ nổi một đòn.”
Giang Trừng sầm mặt mắng: “Ngươi đắc ý cái rắm! Này có gì hay mà đắc ý hả! Bị người ta kêu cút là chuyện rất vẻ vang hay sao? Đúng là làm mất mặt nhà chúng ta!”
Ngụy Vô Tiện nói: “Ta có lòng nhận lỗi với y, y lại không để ý tới ta. Cấm ta nói nhiều hôm như thế, ta chọc ghẹo y đó thì sao? Tiếc cho một quyển xuân cung quý giá của Hoài Tang huynh. Ta còn chưa xem xong nữa, thiệt là đặc sắc mà! Cái tên Lam Trạm này thiệt là chẳng hiểu phong tình gì cả, cho y coi y còn không vui, mặt trắng muốn mù mắt.”
Nhiếp Hoài Tang nói: “Không tiếc! Muốn bao nhiêu có bấy nhiêu.”
Giang Trừng cười lạnh: “Đắc tội cả Lam Vong Cơ lẫn Lam Khải Nhân, ngày mai ngươi cứ chờ chết đi! Không ai nhặt xác cho ngươi đâu.”
Ngụy Vô Tiện phất phất tay, đi qua khoác vai Giang Trừng: “Quản nhiều vậy làm gì. Hơn nữa nói tới chọc ghẹo. Lần nào ngươi chả đi nhặt xác cho ta, lần này cũng không khác mấy đâu.”
Giang Trừng đạp sang một cú: “Cút cút cút! Lần sau có làm chuyện thế này thì đừng để ta biết! Cũng đừng có gọi ta tới coi!”