Tôi lấy điện thoại ra bật ghi âm lên, tắt máy rồi tôi đi tới bên thằng Trung nói nhỏ:
– Giữ giúp tao cái điện thoại này nhé!
Thằng Trung cầm chiếc điện thoại của tôi trên tay, nó thắc mắc:
– Mày đi đâu thế?
– Tao đi lên phòng sách một chút, đợi ở đây xíu nhé! – Dứt câu, tôi nhanh chóng xoay lưng lại chạy đến bên Chi rồi cả hai phóng lên thang cuốn nhanh như một con sóc.
Ở bên kia, thằng Tèo cũng thuyết phục được Huyền ở lại cùng với thằng Trung, vậy là kế hoạch đã thành công, việc còn lại là chờ cơ hội để hai tụi nó làm quen nhau. Tôi cũng nóng lòng muốn xem thử hai người này sẽ nói chuyện với nhau ra sao nhưng nếu lộ ra ngoài thì chắc chắn với đầu óc thông minh như thằng Trung thì mọi kế hoạch đều bị lật tẩy, vì thế tôi và Chi đành đi vào phòng sách tham quan một lượt.
Khoảng mười lăm phút sau, chúng tôi đi xuống cầu thang cuốn.
Thằng Tèo và Tú từ bên chỗ bánh kẹo phóng qua như tên lửa, vẻ mặt cả hai hớn ha hớn hở.
Thằng Trung đưa điện thoại cho tôi, lập tức tôi bấm dừng lại rồi gửi đoạn ghi âm qua cho thằng Tèo thông qua Messenger.
Lấy tai nghe từ trong cặp ra tôi gắn vào nghe thử, đoạn ghi âm đó ban đầu chỉ phát ra tiếng dòng người í ới, hai phút rồi đến ba phút mới có tiếng nói của Huyền vang lên.
“Ông tên gì?”
“Tui tên Trung”
“Ông là bạn của Tèo và Tùng hả?”
“Đúng rồi.”
“Ông trội nhất trong hai người đó rồi.”
“Trội, là sao?”
“Đẹp trai đó.”
“Tui không dám nhận”
Có tiếng cười khúc khích, hình như là Huyền cười.
“Ông cũng khiêm tốn thật đó.”
“Có đâu.”
“Sau này tui nghĩ ai cưới ông làm chồng chắc là có phước lắm.”
“Tui nghĩ, người như tôi không ai thèm quan tâm đâu, chỉ có Tèo và Tùng là hai người bạn thân nhất của tui thôi.”
“Sao lại như thế? Tui tin chắc chắn ông sẽ có một người vợ đẹp và đảm đang thôi.”
Thằng Trung có vẻ đang đỏ mặt, ngượng ngùng không dám nói, không gian bắt đầu trở nên im lặng, chỉ nghe thấy tiếng của những vị khách qua lại nói đùa vui vẻ.
Một phút sau, Huyền lên tiếng:
“Những cô gái tranh giành ông nếu họ không thật lòng tui sẽ thay thế họ cưới ông làm chồng.”
Thằng Trung lại im lặng.
Huyền vội nói:
“Ông không chê tui chứ? Để xem nào, ông thấy tui như thế nào?”
Thằng Trung lúc này mới chịu mở miệng:
“Đẹp.”
“Hết rồi sao?”
“Vui tươi, hồn nhiên.”
Lúc này chúng tôi đã đến và kết thúc cuộc trò chuyện giữa hai người. Hình như Huyền đã thích thằng Trung ngay lần gặp mặt đầu tiên giữa hai người. Nhưng có một câu chuyện vẫn ẩn giấu trong đó mà Chi đã từng nghe từ chính miệng của Huyền kể ra.
Lúc thằng Trung lên mười hai tuổi.
Ở khu văn hóa lúc này có rất nhiều cậu thanh niên có đầu húi cua mặc bộ đồ màu trắng khoảng chừng mười lăm, mười sáu tuổi đang chửi bới ầm ĩ, cả đám tụ tập lại một chỗ như đám kiến vây quanh kẹo ngọt, hình như là đang chửi mắng ai đó.
Thằng Trung vô tình đi ngang qua thấy lấp ló một cô gái ở trong đám thanh niên đó đang khóc hu hu, nó liền chạy đến đá và đấm vào những cậu thanh niên đó.
Nhưng có vẻ thằng Trung đã làm cho vẻ mặt của những thanh niên đó biến sắc, cả đám quay phắt lại trừng mắt nhìn nó, ánh mắt như nghàn mũi dao sắc bén đâm xuyên qua người thằng Trung khiến nó cảm thấy sợ sệt lùi lại phía sau.
Mấy phút sau, nó can đảm hét lên:
– Tao chả sợ đâu, có ngon thì vào đây.
Cả đám như bị kích thích liền nhào vào đấm túi bụi thằng Trung. Có vẻ đúng như hiện tại tôi vẫn đánh giá Thằng Trung được ví như một con bò mộng, mặc dù bị đấm xưng cả mắt, bầm tím tay chân nhưng nó vẫn chịu được, với ý chí kiên cường như một cây cổ thụ không hề sợ phong ba bão táp, nó đã đánh gục được mấy người nhưng vài phút trôi qua, thằng Trung bị đánh nằm lăn lóc dưới đất.
Đám thanh niên đó cũng bị thương không hề nhẹ, bọn chúng cũng có vẻ đã cảm thấy sợ sệt một đứa nhóc nhỏ hơn mình mà có thể đánh chúng bị thương như thế.
Thằng Trung nằm bất lực dưới đất, bọn chúng còn chưa buông tha mà còn mở khóa quần ra đái vào người nó. Mấy chốc, mùi khai khó chịu nồng nặc đã bốc lên, bọn nó mới hả dạ mà rời đi. Còn cô gái kia mới chạy đến đở nó dậy, đôi mắt vẫn đỏ hoe, nước mắt rơi lã chã xuống áo của thằng Trung. Cô gái đó cũng chính là Huyền của bây giờ.
Vậy là kế hoạch đã thành công nhưng liệu thằng Trung và Huyền có đến được với nhau hay không? Chuyện đó thì chúng tôi vẫn chưa biết. Sau khi đi dạo và ăn trưa tại siêu thị xong, thoáng chốc cũng đã gần hai giờ chiều, thời điểm chúng tôi bắt đầu chạy ra biển.