Lên tới phòng của Diệp Thành. Từ Lạc đẩy cửa bước vào.
Một mảnh u ám, màn che vẫn còn chưa kéo, ngoài trời nắng đã to, mà trong đây cứ như 3 giờ sáng vậy.
Đặt chiếc khay xuống, cô tiến về phía cửa sổ, kéo rèm cửa ra. Ánh nắng chói chang bên ngoài lập tức chiếu vào, nhất thời cả căn phòng liền sáng rõ.
Diệp Thành choáng mắt, chân mày khẽ cau mày, “Em làm cái gì thế?”
“Gọi anh ăn điểm tâm.” Từ Lạc ngắn gọn đáp.
Diệp Thành chưa rời khỏi giường, mắt mang theo chút bực bội, ” mới sáng sớm, em giở người à?”
Từ Lạc hung hăng nói, ” Bác Long sáng ra là công việc đùm đề, lại còn phải chăm sóc cho cậu chủ Diệp anh. Anh mau dậy đi, đừng có để bác lo nữa.”
Diệp Thành vén mền ra khỏi người.
Một thân thể săn chắc, nước da màu đồng khỏe mạnh, hai chân thon dài, body sáu mũi hiện ra ngay trước mặt Từ Lạc.. càng xấu hổ hơn là hắn lại không mặc cái gì, ngoài quần chip.
Từ Lạc vừa giận, vừa xấu hổ, liền quay mặt đi chỗ khác, ” Anh, không biết liêm sỉ sao? Đi ngủ còn không mặc cái gì.” Loading…
Diệp Thành nhìn đôi má chợt đỏ của Từ Lạc, hắn có chút buồn cười, ” Lý Từ Lạc, em đỏ mặt cái gì, tôi đi ngủ luôn thoáng như vậy đấy, năm năm, ngày nào em cũng thấy rồi còn gì, không phải sao?”
Từ Lạc không nói tiếng nào, sắc mặt của cô lúc này muốn từ đỏ chuyển đen luôn rồi…Trong lòng liền chửi cả trăm lần, ” tên chết bầm này.”
Diệp Thành lại tiếp lời, ” hơn nữa, Lạc Lạc em cũng chưa phải là chưa nếm qua tôi.”
” Hứ, anh im miệng đi…” Từ Lạc trợn mắt trừng Diệp Thành.
Hắn vẫn chưa thua, ” Mà em ấy, ở trên hay ở dưới tôi, em đều thỏa mãn đó thôi.”
Từ Lạc mặt từ đen lại thành tím, tên tra nam này, ” Diệp Thành, anh mà còn nói nữa, là tôi cho anh ăn dép luôn thay thế cho điểm tâm của anh đấy, có tin không?”
Diệp Thành trừng mắt, liếc xéo cô, ” em đang nói chuyện với ai đó hả?”
Từ Lạc bực bội, tiến tới, túm lấy cái gối, liệng một phát ngay mặt hắn, ” phí lời, tôi nói chuyện với anh đấy, mau vệ sinh đi, rồi ăn sáng..đồ móng heo.”
Dứt lời, cô đi khỏi cửa phòng, chả buồn để ý đến cái tên ngốc Diệp Thành kia..
Hắn có thế nào, chả quan tâm…
Từ Lạc đi rồi, Diệp Thành nhìn theo bóng lưng của cô, lòng rối bời, quả thật hắn đang điên vì cô dám ném gối vào mặt hắn, nhưng là nhớ đến chuyện tối qua, Lạc Lạc kia, cuối cùng cũng chỉ là miệng cứng tâm mềm.
Hắn ngồi thừ ra một lúc, suy nghĩ một hồi, hắn liền với lấy chiếc điện thoại trên đầu giường, bấm một dãy số gọi đi.
Điện thoại vừa được kết nối, Diệp Thành trực tiếp mở lời với bên kia. ” Tra cho tôi sơ yếu lí lịch của Lý Từ Lạc, tất cả dù là chi tiết nhỏ nhất cũng không được bỏ qua. Càng nhanh càng tốt, chiều nay phải đưa đầy đủ tài liệu đó đánh máy vào giấy đưa vào văn phòng cho tôi.”
Cuộc gọi vừa kết thúc, hắn liền bước khỏi giường, vệ sinh cá nhân, ăn vội vàng điểm tâm, rồi đến công ty…
Một ngày mới lại bắt đầu.
Còn Từ Lạc, cô vốn không hay biết, tên chồng cũ của cô đã bắt đầu quan tâm cô rồi…
….