“Sao mà khoẻ được á? Anh ở nhà một mình rất nguy hiểm, lẽ ra nên ở lại khu dã chiến mới đúng.”
Anh cười khì.
“Bọn họ thấy anh bệnh nên mới đuổi về nhà đấy! Bây giờ Kỳ Kỳ lại muốn đuổi anh trở lại đó ư?”
Mã Anh Kỳ chớp mắt, sau đó cụp mi để lộ hai gò má hơi tròn tròn, phiếm hồng xinh xắn.
“Em đâu có.”
“Đùa em thôi! Anh khoẻ thật rồi! Khi nào không ổn nhất định sẽ gọi cho em.”
Cô nhìn anh, anh cũng nhìn cô với ánh mắt dịu dàng.
“Thật chứ ạ?”
Thạch Dị Quy xoa đầu cô, còn nhìn cô thật gần. Để khẳng định lòng tin với cô bạn nhỏ này, anh còn đưa tay ra nói.
“Vậy thì ngoéo tay nhé! Anh sẽ không gạt Kỳ Kỳ đâu!”
Sau khi ở lại chăm sóc và cho anh uống thuốc xong, cô rời khỏi chung cư để về nhà. Từ đây đến trạm xe buýt cũng gần, nên cô sẽ đi bộ thong thả. Vừa đi được một lúc, bất ngờ nhìn thấy một chiếc xe hơi dí sát vào phía mình.
Mã Anh Kỳ buộc phải dừng lại. Cô nhớ rằng mình đã nói với cha sẽ tự đi xe buýt về nhà. Hơn nữa cô cũng không nói mình sẽ đến đây, nên ông ấy sẽ không thể nào biết được. Kính xe hạ xuống, người thò đầu ra chính là Tần Thiên.
“Cậu làm gì vậy hả?”
“Cậu lên xe đi! Tớ muốn nói chuyện một chút!”
Cô nhíu mày nhìn cậu ta, tỏ vẻ cực kỳ khó chịu.
“Cậu theo dõi tôi hả? Ai cho cậu tùy tiện vậy chứ?”
Mã Anh Kỳ tức giận, không thèm đứng đó đôi co với cậu ta mà bỏ đi một mạch. Nhưng Tần Thiên chính là người không biết nói lí lẽ. Cậu ta theo đuổi cô lâu như vậy rồi, làm sao dễ dàng bỏ cuộc được?
Cậu ta xuống xe chạy theo cô, còn nhất định kéo tay cô lại.
“Anh Kỳ! Anh Kỳ!”
“Bỏ tay ra! Cậu điên rồi à?”
“Cậu từ chối tớ là để qua lại với người đàn ông đó sao? Bây giờ còn đến tận nhà người ta nữa?”
Mã Anh Kỳ nhìn Tần Thiên há miệng, không thể tin rằng cậu ta đã theo dõi mình đến mức này rồi. Gì mà cùng nhau qua lại, đến tận nhà người ta? Cậu ta nói chuyện dễ dàng như vậy, cứ như đang đi bắt giang tại trận.
Cô nhìn Tần Thiên tức giận.
“Đủ rồi đấy! Cậu đừng có quá đáng! Anh ấy lớn tuổi hơn cậu, hiểu chuyện hơn cậu. Anh ấy không phải người thích day dưa như cậu đâu.”
Mã Anh Kỳ nói ra một lần một. Thật ra bản tính trẻ con này của cậu ta cô cũng chịu hết nỗi rồi. Nhiều lần tỏ tình làm rầm rộ lên đã đành, bây giờ cậu ta còn muốn xen vào chuyện riêng tư của cô. Dù cô và Thạch Dị Quy thật sự có hơn cả như thế, thì cậu ta cũng không có tư cách chen chân vào.
Tần Thiên đỏ mắt, nhưng lần này không tỏ ra yếu đuối mà rất cứng rắn. Cậu ta hơi lớn tiếng, cứ như muốn nói hết ấm ức trong lòng mình.
“Anh ta thì có điểm gì hơn tớ chứ? Anh ta chỉ là một tên bác sĩ tình nguyện làm không đủ ăn đủ mặc, có thể lo được cho cậu đầy đủ sao? Cha mẹ của cậu mà biết chuyện cũng sẽ có phản ứng như tớ thôi.”
“Tần Thiên.”
Mã Anh Kỳ đỏ mắt quát vào mặt khiến cậu ta im bặt. Cả người cô run lên, vừa giận vừa thấy bất bình thay cho Thạch Dị Quy.
“Cậu nghĩ mình là ai mà có quyền xem thường người khác như vậy chứ? Chính vì cậu là người tự cao, tự đại. Nên tôi sẽ không bao giờ thích cậu, không bao giờ.”
…