Về đến phòng khách sạn, rút dây xích khoá chân cô vào chân giường.
“Anh bị điên hả?” An Ngôn chống cự, chân bị dây xích sát thương.
“Tôi cấm cô giao du với nhà họ Mặc! ! !”
Nam Môn Thần chỉnh chu lại trang phục, liếc cô một cái rồi ra ngoài tiếp tục buổi tiệc…
[…]“Anh hai, An Ngôn thảm lắm luôn.” Mặc Tử Kỳ gọi điện kể sự tình với anh trai.
Đầu dây bên kia trong một căn phòng tối, một nam nhân ngồi cạnh cửa sổ, đang nâng ly rượu nhâm nhi, làn tóc dài trắng bay phất phơ trong gió.
“Anh hai biết rồi!”
– “Xoảng.”
Lời vừa dứt, ly rượu cũng chạm sàn, miễn văng tung toé, khoé miệng nam nhân cong lên.
“Nam Môn Thần, tôi sẽ giành lại cô ấy.”
“Thiếu gia…” Phong Đức nghe tiếng động, lo lắng chạy vào, nhìn đống miễn dưới sàn, còn thiếu gia đang nghe điện thoại, nghe thanh âm quản gia người đàn ông phất tay.
Phong Đức đến gần đưa mớ tài liệu mà đại thiếu gia nhờ mang lên.
“Thiếu gia, theo điều tra thì An tiểu thư bị ép gả ngay ngày An lão gia nhảy lầu.” Trợ lý bước vào nói.
“Hàn Thanh, anh cho người điều tra nguyên nhân An Thanh Viễn tự tử.”
Hàn Thanh đáp ngay: “Thông tin trên báo chí, là vỡ nợ tự tử.”
“Vỡ nợ sao?” Người đàn ông nghiến răng: “Điều tra kỹ lý do vỡ nợ. Cho người theo giỏi nhất cử nhất động của mẹ của An Ngôn… Còn An Ngữ đang nằm bệnh viện nào?”
Hàn Thanh rút điện thoại thông tin bệnh nhân An Ngữ, nằm bệnh viện quốc tế Hoa Thành.
“Cho người bảo vệ cậu ta, mất nửa cộng lông, tôi sẽ chôn sống anh.”
Hàn Thanh gật đầu cáo lui.
“Khốn kiếp! Nam Môn Thần, ngươi chờ đó, ta sẽ đòi lại công bằng cho An Ngôn.”
Bàn tay anh ta cuộn tròn giận dữ, trễ một bước, mà anh đã phải hối hận nhìn người mình thương bên kẻ máu lạnh đó, đúng là không cam tâm được.
[…]– “Cạch.”
Tiếng mở cửa kinh động An Ngôn tỉnh giấc, hướng ra cửa thấy Từ Hoa Kiều trên tay cầm một cây kéo gỏ gỏ vào lòng bàn tay, nụ cười đầy gian ác khiến An Ngôn kinh hồn, co ro vào một gốc, chân bị xích căn bản không thể chạy.
“Từ Hoa Kiều, cô… cô muốn làm gì?”
Từ Hoa Kiều giơ chiếc kéo sắt nhọn trong không trung, kèm nụ cười như phù thủy gian ác.
An Ngôn ngầm hiểu ra có thể Từ Hoa Kiều muốn hủy hoại cô, còn giết cô thì chắc chắn ả không làm, vì Nam Môn Thần chắc chắn sẽ không tha mạng cho ả.
“Từ Hoa Kiều, cô không được động vào tôi!”
“Hô… Hoá ra cô rất thông minh nhỉ!”
Từ Hoa Kiều đặt mũi kéo bén ngót lên gò má kéo tới dịch lui trên mặt hoa da phấn.
“Đê tiện.” An Ngôn trừng mắt chửi.
Từ Hoa Kiều ghét nhất là cặp mắt ngọc hút hồn của An Ngôn, thật sự khi bước vào phòng, ả muốn chọc thủng đôi mắt này. Ả giơ kéo chỉ vào nó, giọng khẽ khàng:
“An Ngôn… Cô nghĩ nếu mù, và khuôn mặt xinh đẹp bị hủy…” Ả bóp chặt hàm cô, lướt mũi kéo vẽ vời trên gò má mịn màng:
“Nam Môn Thần có cần cô nữa không?”
“Cô dám!”
– “Rắc.”
“Cô nghĩ tôi đùa.”
Ả bóp cổ cô đè xuống, trèo lên kẹp chặn khống chế An Ngôn.