– Hừ… Cứ đợi đó, cô sẽ sớm không lên mặt với tôi được nữa đâu.
…****************…
Hai người cùng nhau ngồi xe đến công ty, trên đường đi không ai nói với ai một lời, không khí trong xe vô cùng nặng nề.
Anh thì chuyên tâm lái xe còn cô thì quay ra ngoài cửa sổ ngắm cảnh, đột nhiên mắt cô sáng lên, kêu anh dừng xe:
Dừng, dừng xe, mau, mau dừng xe.
Nghe thấy vậy dù vẫn còn khó hiểu anh vẫn nghe theo cô, tấp xe vào lề đường.
Xe vừa dừng lại cô liền mở cửa bước xuống xe đi một mạch đến chiếc xe bán hoa quả lắc bên đường.
Trên xe bán rất nhiều loại nào là dâu tây, xoài, mận rồi cóc cô nhìn đến mức nước miếng như muốn tuôn trào liền nói với người bán hàng:
Cho cháu một phần xoài và mận lắc.
Được, chờ một chút_ người bán hàng nói với cô rồi bắt tay vào làm.
Anh thấy cô xuống xe liền xuống theo, thấy cô đến bên xe bán hoa quả bên đường liền nhíu mày đi theo.
Sao lại ăn mấy thứ không tốt này_ anh hỏi cô.
Ai nói mấy thứ này không tốt, hoa quả rất tốt cho bà bầu đó, với cả muốn thì ăn anh cản được sao_ cô không nghe, cãi lại anh.
Đừng ăn quá nhiều, không tốt đâu_ anh không yên tâm nhắc nhở cô.
Mới ăn có 1 lần, đâu cần làm quá như vậy_ cô bĩu môi nói anh.
Đợi khoảng 5 phút đồ đã được làm xong, cô trả tiền cho người bán hàng rồi lên xe ngồi.
Anh cũng lên xe ngồi theo, hai người tiếp tục đến công ty.
Cô ngồi trên xe vui vẻ thưởng thức đồ ăn, vừa ăn vừa ngân nga giai điệu nào đó nghe không rõ.
Nó ngon đến vậy sao?_ anh không nghĩ ra thứ đồ ăn lề đường đó có gì ngon, có gì tốt mà cô thích ăn như vậy.
Dĩ nhiên, cuối cùng cũng có một người bán hoa quả lắc hợp khẩu vị, dĩ nhiên phải ngon rồi_ cô trả lời, nói xong lại đưa một miếng xoài lắc vào miệng cắn một miếng.
Một lúc sau xe dừng lại trước cửa Lâm thị cũng vừa lúc cô đã ăn xong, xuống xe vứt rác vào thùng rồi hai người cùng nhau vào trong.
Thấy hai người đi vào, lễ tân cùng các nhân viên gần đó liền cúi người lễ phép chào:
Chủ tịch, Cố tổng.
Hai người gật đầu coi như đã biết đi qua họ vào thang máy chuyên dụng đến phòng làm việc.