“Không hề, Tạ tiểu thư chưa từng bắt nạt tôi! Đều là mấy người cố tình đòi tiền tôi, còn đánh tôi!”
“Hừ, nay còn dám trả treo với tao hả đồ nhà quê?”
Tóc vàng có vẻ khá có tiếng trong trường. Đứng ngay ở căng tin bắt nạt bạn học mà chẳng ai dám hé nửa lời, nhưng Tạ Thư Nhiên này chả ngán bố con thằng nào hết! Cô là cá mặn lười biếng không thích gây sự, nhưng một khi có người dây vào cô thì đừng có trách.
Cô đứng lên, đi về phía tóc vàng rồi giật lấy mái tóc cô ta như cách cô ta làm với cô bạn học nhỏ.
“Mở miệng ra là đồ nhà quê, cô có được ba mẹ giáo dục đàng hoàng không vậy hả?”
Tóc vàng kêu thất thanh, đám đàn em của cô ta liền muốn xông tới giúp đỡ. Thư Nhiên lia ánh mắt lạnh lùng tới phía họ, cả đám liền lưỡng lự không dám nhào vào.
“M* nó, chúng mày còn không mau giúp tao?”
Tóc vàng gào lên như lợn bị cắt tiết. Tạ Thư Nhiên ghét bỏ che tai lại, thật là tổn thương thính giác mà.
“Nói ít thôi! Tích đức cho cái miệng của mình đi! Lần sau còn nói lăng nhăng trước mặt tôi nữa thì đừng trách!”
Nói xong cô liền buông tay ra, kéo lấy bạn học nhỏ rời đi.
“Sao cậu ngốc vậy hả? Bị họ bắt nạt mà không phản kháng lại là sao?”
Cô gái sợ sệt lau nước mắt
“Nhưng họ nói đúng mà! Tớ đúng là kẻ quê mùa, gia cảnh bần hàn, không thể so sánh với tiểu thư khuê các như các cậu được!”
Thư Nhiên đỡ trán
“Gia cảnh thì sao? Chẳng phải tôi vẫn bị cô lập như cậu sao? Chúng ta chẳng khác nhau gì hết, chỉ có bọn họ là lũ chó hoang sủa bậy!”
Cô gái nhỏ bị lời nói của cô chọc cười
“Cảm ơn cậu đã giúp tớ hôm nay nha! Đây là lần đầu tiên có người bảo vệ tớ như vậy, tớ vui lắm!”
Cô cũng thở dài bất lực vì cô gái này.
“Nhưng chẳng phải trước đây tôi cũng bắt nạt cậu sao?”
Cô gái liền vội vàng xua tay
“Không có, không có! Trước đây, cậu chỉ đi cùng đám người vừa rồi thôi, chưa từng làm gì với tớ cả! Hơn nữa, cậu còn nhiều lần thay tớ trả liền cho bọn họ, họ mới tha cho tớ ấy chứ! Tớ phải biết ơn cậu mới phải!”
“Vậy nên hôm nay cậu tới ngồi cùng tôi là vì trả ơn sao, cô bé ngốc?”
Cô bạn liền đỏ mặt, khẽ gật đầu
“Ừm! Tớ không muốn cậu ăn cơm một mình! Sẽ buồn lắm!”
Thư Nhiên cực kì phấn khích với sự dễ thương của cô gái này, sao mà dễ xấu hổ như vậy chứ? Giọng nói còn ngọt như kẹo nữa! Thật là khiến cho cô rung động mà!
“Được rồi, tên cậu là gì vậy?”
“Là… là Hi Nhiễm… Hi trong ‘thần hi’ là ánh sáng mặt trời, Nhiễm trong ‘nhiễm nhiễm’ là mềm mại!”
Ừm, cái tên hợp với người lắm! Ánh sáng mỏng manh yếu ớt!
“Vậy sau này gọi cậu là Nhiễm Nhiễm nha!”
“Sau này?”
“Đúng vậy, tớ muốn có người cùng ăn trưa nha!”