“Giả Vân Gia nếu mày gọi không phải việc quan trọng thì lát nữa mang đầu đến gặp tao!” Giọng nói của Ninh Chu như phun ra từ kẽ răng, từng từ mang theo sự chết chóc.
Giả Vân Gia cười nói: “Mày có phải Ninh Chu không đấy? Mới sáng ra mà mày với Tưởng Hàng Đình chơi cái gì đây?”
Ninh Chu: “Có chuyện mau nói có rắm mau thả!”
Giả Vân Gia không đùa với Ninh Chu nữa, nghiêm túc nói: “Chú nghe nói mày sắp đến nhà tao, nên bảo tao chuyển lời cho mày để mày về nhà trước.”
Ninh Chu cười khẩy, mỉa mai nói: “Hiếm khi nào ông ấy có thời gian.”
Nhưng cậu không từ chối: “Vậy nhá, giờ tao về ngay đây.”
Nếu Ninh Trường Hùng đã tìm tới Giả Vân Gia, để tránh cho Giả Vân Gia bị kẹp ở giữa khó xử, cậu cần phải về nhà một chuyến.
“Nếu mày không muốn về cũng không sao.” Giả Vân Gia biết Ninh Chu rất kháng cự đối với cái nhà kia, cũng không muốn ép buộc cậu.
Ninh Chu trực tiếp gửi cho Giả Vân Gia một dãy địa chỉ: “Mày đến đón tao, dù sao hôm nay tao cũng muốn về nhà.”
Giả Vân Gia: “Được, tao đến ngay đây.”.
========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1. Bạch Tiên Sinh, Tôi Muốn Ly Hôn
2. Cuối Cùng Vẫn Bỏ Lỡ Nhau
3. Sau Khi Bắt Tôi, Sát Thủ Hối Hận Rồi
4. Lễ Vật Của Thần Linh
=====================================
Kết thúc cuộc trò chuyện với Giả Vân Gia xong, Ninh Chu đứng ở ban công hứng gió một lúc, sau khi điều chỉnh tốt tâm trạng mới quay về phòng.
Tưởng Hàng Đình không còn ở trong phòng khách, vali Ninh Chu vác từ trường về cũng không còn.
Ninh Chu đi đến phòng ngủ chính, nhìn thấy Tưởng Hàng Đình đang thu dọn đồ đạc cho cậu ở phòng thay đồ cạnh phòng ngủ chính.
“Nghe điện thoại xong rồi?” Tưởng Hàng Đình treo áo hoodie vào tủ, thấy Ninh Chu đang đứng ở cửa phòng thay đồ, lập tức mỉm cười với cậu.
Ninh Chu bị nụ cười này làm cho hoa mắt, sững sờ một lúc rồi mới bước đến bên cạnh Tưởng Hàng Đình, cậu muốn tự sắp xếp lại quần áo của mình.
Vừa cầm một bộ quần áo lên, đang định treo vào tủ thì thấy trong tủ chứa đầy những bộ quần áo đúng lứa tuổi của mình.
Khỏi cần phải nói, tất cả đều đã được Tưởng Hàng Đình chuẩn bị.
Ninh Chu kinh ngạc nhìn về phía Tưởng Hàng Đình, “Cái này……”
Tưởng Hàng Đình vươn tay xoa đầu Ninh Chu, ra vẻ bình tĩnh nói: “Những thứ này là chuẩn bị cho em, không biết em có thích hay không.”
Những bộ quần áo này đều do đích thân Tưởng Hàng Đình lựa chọn.
Nhãn hiệu, chất liệu vải, kiểu dáng…… Tưởng Hàng Đình đã chọn từng cái một trong lúc rảnh rỗi.
Tất nhiên là hắn không có ý định nói kỹ càng mấy chuyện này cho Ninh Chu biết.
Cảm giác lạnh lẽo do cuộc điện thoại gọi đến vừa rồi đã bị đống quần áo trong tủ cuốn trôi. Không phải vì giá trị của những bộ quần áo này, mà bởi vì thông qua chúng Ninh Chu có thể nhìn ra được có người rất quan tâm đến mình.
Hoá ra cảm giác được người khác nhớ thương tuyệt vời đến vậy.
Ninh Chu nhìn quần áo trong tủ, trong ánh mắt có thứ gì đó đang dâng trào, nhưng đã được cậu trân trọng cất giữ ở nơi sâu nhất đáy lòng.
Đồ đạc của Ninh Chu cũng không nhiều, mười phút sau đã sắp xếp xong.
Lúc đi ra khỏi phòng thay đồ, Ninh Chu mới nói với Tưởng Hàng Đình rằng cậu chuẩn bị đi dự tiệc sinh nhật của Giả Vân Gia, nhưng cậu lại không nhắc đến chuyện sẽ về nhà.
Ninh Chu không nói, Tưởng Hàng Đình cũng không hỏi.
Thật ra Tưởng Hàng Đình cảm nhận rõ ràng tâm trạng của Ninh Chu so với trước đó thấp hơn rất nhiều, nhưng hắn tôn trọng Ninh Chu cho nên không hỏi. Hắn cũng tin tưởng, chờ đến khi Ninh Chu muốn nói, cậu chắc chắn sẽ nói với mình.
Nhưng không thể tránh khỏi có hơi mất mát, điều đó có nghĩa là quan hệ giữa hắn và Ninh Chu vẫn chưa đến mức thân mật gắn bó, ít nhất ở trong lòng Ninh Chu là vậy.
Tưởng Hàng Đình nhắm mắt lại, che giấu cảm xúc phức tạp trong mắt, hắn nhẹ nhàng hỏi: “Có cần tôi đưa em đến đó không?”
Ninh Chu lắc đầu, “Vân Gia sẽ đến đón em.”
Không phải Ninh Chu không muốn nói chuyện gia đình mình với Tưởng Hàng Đình, chỉ là một khi Tưởng Hàng Đình biết chuyện của cậu và gia đình cậu, hắn nhất định sẽ biết quá khứ của cậu, thiết lập tính cách ngoan ngoãn sẽ sụp đổ.
Vì mối quan hệ giữa cậu và Tưởng Hàng Đình chưa đủ vững chắc, Ninh Chu không muốn cho hắn biết thực chất cậu là người như thế nào.
Hiện giờ cậu không đủ khả năng để đánh cược.
Khoảng 20 phút sau, Giả Vân Gia gọi lại, báo cậu ta đã đến cổng khu.
Ninh Chu thay một bộ quần áo, tạm biệt Tưởng Hàng Đình xong xuống tầng rời khỏi khu tập thể, cậu nhìn thấy chiếc xe màu xanh huỳnh quang rực rỡ của Giả Vân Gia ở phía đối diện.
Giả Vân Gia đẩy chiếc kính râm trên đầu, vẫy vẫy tay với Ninh Chu.
Lúc Ninh Chu đến gần, cậu ta huých bả vai vào cậu, mập mờ nháy mắt: “Đã ở chung rồi hở? Được đấy, tốc độ đủ nhanh.”
Ninh Chu không thèm phản ứng lại với cậu ta, đi vòng qua ngồi vào ghế phụ.
Sau đó Giả Vân Gia ngồi vào ghế lái, tiếp tục trêu đùa: “Với cái tốc độ tên lửa này của mày với Tưởng Hàng Đình, nếu lần sau gặp lại mày mà có nói rằng mày với Tưởng Hàng Đình kết hôn rồi tao sẽ cũng không ngạc nhiên.”
Bấy giờ Ninh Chu mới cười nói, “Mày nói đúng rồi đấy, tao và anh ấy dự định thứ hai sẽ đi đăng ký.”
Giả Vân Gia đã khởi động xe, nghe thấy cậu này không tự chủ được mà đạp phanh, cả người chúi về phía trước nhưng cậu ta không quan tâm, ngược lại nghiêm túc nhìn Ninh Chu hỏi: “Mày nghiêm túc đấy?”
Không đợi Ninh Chu trả lời, Giả Vân Gia tự nói luôn: “Cho nên mày nói muốn về nhà là để lấy sổ hộ khẩu đúng không?”
“Cũng không ngốc.” Ninh Chu khẳng định câu trả lời của Giả Vân Gia.
Giả Vân Gia còn muốn nói gì đó, nhưng nhìn vẻ mặt của Ninh Chu không giống như đang nói đùa, những gì muốn nói đều không nói ra được thành lời.
Cậu ta và Ninh Chu cùng nhau lớn lên, đối với Ninh Chu không hiểu nhiều thì cũng phải biết đến tám phần, một khi cậu đã quyết định thì rất khó thay đổi.
Chuyện bất ngờ “sa đoạ” thời cấp hai, kiên quyết nộp đơn vào Học viện Điện Ảnh ở cấp 3, kể cả việc gia nhập giới giải trí, những điều này không gì có thể thay đổi được quyết định của Ninh Chu. Lần này cậu muốn kết hôn với Tưởng Hàng Đình, ước chừng không ai có thể khiến Ninh Chu thay đổi, trừ khi Tưởng Hàng Đình hối hận về cuộc hôn nhân này.
Giả Vân Gia thở dài: “Mày cứ tự nghĩ kỹ đi là được, dù mày đưa ra quyết định như thế nào thì tao cũng sẽ ủng hộ.”
Ninh Chu lấy ra từ ngăn bên trong ghế một cây kẹo mút, bóc lớp vỏ ra, nâng lên như chúc mừng với Giả Vân Gia: “Cảm ơn.”
Dứt lời, cậu bỏ cây kẹo mút vào miệng, cơn thèm thuốc lá cũng giảm bớt
Nửa giờ sau, chiếc xe màu xanh huỳnh quang rực rỡ dừng lại trước một biệt thự.
Ninh Chu xuống xe, ngẩng đầu nhìn căn biệt thự mình đã sống hơn mười năm, cười mỉa mai.