Ninh Thư đem thẻ cất vào, theo ông lão tiến vào bên trong tiệm tạp hóa, ông lão mở ra một cánh cửa dày, đối với Ninh Thư nói: “Vào đi.”
Ninh Thư a lên một tiếng, cẩn thận từng li từng tí tiến vào, quả nhiên là có Động Thiên khác, nguy nga lộng lẫy, sáng sủa sạch sẽ, lúc này mới giống một câu lạc bộ a.
Liếc nhìn xung quanh, đều là gian liền kề, trong từng gian mọi người đeo máy hộ thính, hết sức chăm chú xạ kích bia ngắm trước mặt.
Toàn bộ hội sở đều tràn ngập tiếng súng, Ninh Thư ngẫm lại cũng thấy say, rõ ràng là cốt truyện vườn trường đơn giản nhất, thế nào hiện tại lại biến thành bắn nhau.
Ninh Thư đứng như trời chồng không biết nên làm gì bây giờ, hình như ở đây không có nhân viên phục vụ tiếp đãi.
“Đại thúc, cháu muốn bắn súng, cháu… Cháu nên đi đâu.” Ninh Thư nhìn một nam nhân đang lau mồ hôi hỏi.
Người đàn ông liếc nhìn Ninh Thư, chỉ là một cái nhìn thôi, Ninh Thư lại cảm thấy mình giống như đứng ở trước mặt cả đống người chết, cả người lạnh run, như xuyên qua núi thây biển máu vậy.
Sát khí quá nặng đi, khẳng định người này giết rất nhiều người.
“Cô gái nhỏ từ đâu đến đấy, ông già Lý này người nào cũng dẫn dụ đến, đi ra ngoài.” Người kia lạnh lùng nói, lúc nhướng mày, một cỗ sát khí đập vào mặt Ninh Thư.
Ninh Thư như đối mặt với người cùng một con mãnh thú giống nhau, lại nhìn trong mắt đối phương có sự tàn nhẫn, tay của hắn vuốt nhẹ súng ống, híp mắt nhìn đầu Ninh Thư, tựa hồ muốn bắn vỡ đầu Ninh Thư.
Mẹ nó chứ, thế giới này quá nguy hiểm, cô muốn về nhà, Ninh Thư vội vàng móc ra thẻ phù hiệu, nói: “Cháu là được người giới thiệu đến đây.”
Người nọ chứng kiến thẻ trong tay Ninh Thư, sắc mặt ngưng trọng một chút, bỗng nhiên lộ ra vẻ mặt co rút giống như tươi cười, nhìn không được đẹp mắt cho lắm.
“Cô là người kẻ điên giới thiệu a, gian thứ hai phía trước là vị trí của kẻ điên, cô đi đi.” Người nọ chỉ vào ô vuông, nói: “Cô đến vị trí của hắn tập luyện đi.”
Kẻ điên? Chẳng lẽ là nói Giáo Y đại thúc? Chứng kiến đối phương là người hung hãn như vậy, nhìn thấy cái thẻ này thì thái độ lập tức liền thay đổi.
Giáo Y đại thúc có bao nhiêu hung tàn a, lại khiến cho người hung ác như vậy thấy cô đều có chút sợ như sợ cọp.
Biết rõ Giáo Y đại thúc có lực uy hiếp như thế, Ninh Thư tức khắc thuận côn đánh rắn, nói: “Đại thúc, cháu không biết bắn súng, chú có thể dạy cháu không?”
Gã đàn ông kia cơ mặt thoáng co rút một cái, nói: “Có thể.”
Cảm tạ Giáo Y đại thúc, không cần trả tiền lại có thể nhặt được một người huấn luyện viên.
“Nạp đạn vào đi.”
“Không biết.”
“Kéo chốt an toàn của súng a.”
“Không biết.”
“Giữ cò súng bắn a.”
“Không biết.”
Ông chú vuốt súng bên hông, híp mắt nhìn đầu Ninh Thư, tựa hồ lại cố kỵ cái gì, trên mặt lộ ra dáng tươi cười co rút.
“Phiền toái đại thúc rồi.”
Chung quanh đã tụ tập không ít người, nghe được lời nói của Ninh Thư…, nhao nhao cười nhạo Ninh Thư là đồ tay mơ, liền tay mơ cũng không bằng.
Không bằng thì không bằng, cô chưa từng dùng súng, không có gì phải mất mặt, cô nếu biết sẽ không ở cái chỗ này.
“Đừng làm rộn, cô bé này là kẻ điên giới thiệu đến đấy.” Ông chú nhe răng nói.
Nghe được danh xưng kẻ điên, xung quanh lập tức xuất hiện quang cảnh chim thú tán loạn, thời gian mới vài giây đồng hồ, người trước mặt đều biến mất.
Tựa như nếu nghe được hai chữ kẻ điên này liền sẽ mất mạng vậy.
Ninh Thư: …
Giáo Y quá mức hung bạo a, thế nhưng căn bản Ninh Thư cũng không có nghĩ đến hắn thật lợi hại, bị người dùng ám khí phi trúng, quả thực quá kém rồi.
“Đại thúc, chúng ta có thể bắt đầu, chú yên tâm, cháu nhất định sẽ học tập thật tốt.”
Vì thế, Ninh Thư bắt đầu chương trình học xạ kích, bên người có một huấn luyện viên bất cứ lúc nào cũng có thể bạo phát bắn vỡ đầu mình, cho nên tiến trình học tập của Ninh Thư rất nhanh.
Tiềm lực của con người quả thật là vô hạn.