Tô Tiểu Kiều cắn răng nhét thịt khô vào trong miệng nhai, nhai mấy lần liền nuốt vào trong bụng.
– Ăn thịt Đồng Nha Thú biến dị, đạt được 1 điểm gen biến dị.
Âm thanh vang lên trong đầu lại khiến cho Tô Tiểu Kiều vừa mừng vừa sợ:- Thịt Đồng Nha Thú biến dị? Tệ ca săn được Đồng Nha Thú biến dị? Hắn bảo mình mang tiền tới Lạc Phong Cốc, chẳng lẽ hắn còn rất nhiều thịt Đồng Nha Thú muốn bán cho mìnhTô Tiểu Kiều nghĩ tới đây càng thêm hưng phấn, thầm nghĩ lần này gặp may rồi, không chỉ có thể bàn giao chuyện của Tần Huyên, còn có thể mua được thịt biến dị từ chỗ Kim Tệ, quả thực là một công đôi việc.
Mới rạng sáng ngày hôm sau, Tô Tiểu Kiều đã lên đường đi đến Lạc Phong Cốc, sau khi đến Lạc Phong Cốc, đợi cả buổi nhưng vẫn không nhìn thấy Hàn Sâm tới.
Một mực đợi từ sáng sớm lúc mặt trời còn chưa nhô, đến lúc mặt trời treo ở giữa đỉnh đầu, đừng nói là Kim Tệ, ngay cả một con dị sinh vật cũng không thấy đâu.
– CMN, không phải là lừa mình chứ.
Trong lòng Tô Tiểu Kiều buồn bực, đang muốn rời đi, lại nghe thấy tiếng nói truyền từ bên cạnh đến:- Có mang tiền đến không?Tô Tiểu Kiều hết hồn, vội vàng quay đầu nhìn sang, lập tức nhìn thấy Kim Tệ mặc bộ giáp vàng đang từ trong bụi cỏ đi ra.
– Tệ ca, không phải anh ở chỗ này trốn cả buổi sáng đấy chứ?Tô Tiểu Kiều trợn to mắt nhìn Hàn Sâm nói.
– Tôi đã ở đây từ đên qua rồi, cậu cũng biết tình huống hiện nay của tôi, không thể không cẩn thận được.
Hàn Sâm thuận miệng nói.
– Tệ ca, tôi thật khâm phục anh đấy.
Nhưng mà anh thật sự không cần lo lắng, tôi sao có thể bán anh đi được, anh đồng ý bán thịt sinh vật biến dị cho tôi, tôi cảm kích còn không kịp nữa là, tuyệt sẽ không có lòng riêng.
Tô Tiểu Kiều giơ ngón tay cái lên với Hàn Sâm, trốn dưới mặt đất từ đên qua tới giờ, không hề nhúc nhích, cảm giác kia tuyệt đối không dễ chịu, không phải người bình thường có thể chịu được.
– Bớt nói nhảm đi đi, có mang tiền tới không?Hàn Sâm từ trong chỗ ẩn nấp kéo một cái bao ra ngoài, đưa tới trước mặt Tô Tiểu Kiều.
Tô Tiểu Kiều nhìn trong bao thấy toàn bộ đều là loại thịt khô mà sáng sớm hôm qua mình ăn, ước chừng có bảy tám cân, liền hưng phấn hỏi:- Tệ ca, đống thịt khô này đều là Đồng Nha Thú biến dị ư?- Cần phải hỏi sao? Đây là toàn bộ thịt của Đồng Nha Thú biến dị, cộng thêm mấy miếng sáng sớm hôm qua cậu ăn, một miếng cũng không thiếu, hai trăm vạn chắc giá.
Hàn Sâm nói.
– Được, hai trăm vạn thì hai trăm vạn.
Tô Tiểu Kiều cầm hai cọc tiền loại 1 vạn đồng Tả Toàn Tệ đưa cho Hàn Sâm, nhưng y dường như cũng không tin toàn bộ đám thịt khô đó đều là thịt của Đồng Nha Thú biến dị, bởi vì số lượng thoạt nhìn ít đi rất nhiều.
Hàn Sâm nhìn ra tâm tư của y, thu tiền rồi nói:- Đây là cách làm thịt khô gia truyền, áp súc tất cả tinh hoa lại, cậu ăn hết sẽ biết, toàn bộ là Đồng Nha Thú, không thiếu một chút nào.
Hàn Sâm cố ý làm thành thịt khô, chính là không muốn để cho người ta nhìn thấy con Đồng Nha Thú biến dị nhân tạo kia, miễn cho người ngoài nghi ngờ.
– Tôi đương nhiên tin tưởng Tệ ca anh rồi.
Tô Tiểu Kiều dừng một chút rồi nói thêm:- Tệ ca, anh nên biết, tôi làm việc cho Tần Huyên, cô ấy bảo tôi chuyển lời cho anh, cô ấy muốn mua thần huyết thú hồn và cự phủ màu vàng anh lấy được ngày đó, vấn đề giá cả có thể thương lượng.
– Ồ, cô ấy dự định ra gia bao nhiêu?Hàn Sâm cũng có ý định bán cự phủ màu vàng kia đi, thứ đó giữ ở trên người quá bất tiện, lại không có tác dụng gì, hiện tại nó vẫn nằm dưới một góc chân núi.
– Chuyện này để hai người gặp mặt tự nói chuyện đi, tôi chỉ phụ trách truyền lời thôi.
Tô Tiểu Kiều giang tay ta nói.
– Gặp mặt thì thôi đi, cậu nói cho Tần Huyên biết, nếu như cô ta thật sự muốn mua vậy thì tự mình ra giá đi, cậu chuyển lời cho tôi là được, nếu tôi hài lòng, tự nhiên sẽ cân nhắc.
Hàn Sâm lạnh nhạt nói, bảo hắn đi gặp Tần Huyên, chuyện này quả thật quá nguy hiểm.
.