Vân Thâm: “Đừng sợ, Khanh Khanh có anh.”
Cô cúi người xuống, che lại đôi mắt, sau khi bình tĩnh thì lập tức gọi điện thoại cho anh, nhưng lại là Mẫn Kính nhận máy, giọng anh ta rất thấp: “Bây giờ Hoắc tổng không tiện, có mấy chuyên gia đang xem vết thương cho anh ấy.”
Ngôn Khanh nghẹn ngào hỏi: “Anh ấy thế nào!”
Không đợi Mẫn Kính trả lời, cô đổi giọng: “Bệnh viện nào, nói cho tôi biết địa chỉ, tôi tự đến xem!”
Hoắc Vân Thâm cũng không ở trong bệnh viện. Người nắm quyền Hoắc thị vô cớ nhập viện, vết thương lại nhạy cảm, dễ gây ra những rắc rối không đáng có. Chiếc xe tới đón cô vượt qua hơn phân nửa Hải Thành, lái đến một khu biệt thự tĩnh mịch tại Giang Bắc.
Ngôn Khanh còn chưa kịp nhìn cảnh vật xung quanh, đến nơi đã qua 12 giờ đêm, cô vội vàng chạy lên tầng hai. Hành lang lành lạnh, ánh đèn bên trong rất tối, tĩnh lặng đến đìu hiu.
Mẫn Kính canh giữ ngoài cửa, thấy cô tới, biểu cảm cứng rắn của anh ta có vết rạn, đỏ mắt không thể nhịn được mà nói: “Cô đau lòng cho anh ấy đi, ba năm nay anh ấy đã khổ đủ nhiều rồi, hơn nửa bình axit đổ xuống, nhiều mảng trên lưng và cánh tay anh ấy đã bị bỏng, mu bàn tay cũng có, nếu không phải mùa đông quần áo dày, sợ là cả người đều bị huỷ.”
Chóp mũi Ngôn Khanh đỏ bừng, duỗi tay đẩy cửa.
Mẫn Kính thở dài, âm thanh chán nản vang lên ở phía sau: “… Thật xin lỗi, thái độ tôi không tốt, không phải cô sai… Nửa giờ trước Thâm ca vừa châm cứu, có lẽ trước khi trời sáng sẽ không tỉnh lại, cô tình nguyện thì hãy ở bên anh ấy đi.”
Ánh sáng phòng ngủ mờ nhạt, Hoắc Vân Thâm nằm nghiêng trên giường, cả người bị bóng tối bao phủ.
Ngôn Khanh ngồi xổm bên mép giường, đầu ngón tay nhẹ nhàng chạm vào hai vết tích chướng mắt trên mu bàn tay anh, làn da trắng lạnh ban đầu đã biến thành một màu đen sần sùi, nhìn thấy mà giật mình.
Trái tim cô bị bóp chặt, không dám cởi áo ngủ anh ra, sờ qua lớp quần áo, biết rõ không thay đổi được gì, nhưng vẫn ngóng trông có thể xoa dịu chút đau đớn của anh.
Ngôn Khanh hít hít mũi, kéo ghế nhỏ ngồi xuống, xoa xoa đôi mắt như quả đào, run giọng nói chuyện.
“Hoắc Vân Thâm, ân tình lớn như thế, tôi làm sao trả lại anh…”
“Nếu không phải có anh chặn lại, tôi đã bị phế trong tay Tống Tuyết Nhiên, nhẹ thì hủy dung, nặng thì chết. Tôi biết trong lòng anh là vì Vân Khanh, nhưng người được anh cứu mạng xác thật là tôi, tôi không thể coi như chưa có chuyện gì xảy ra.”
“Tôi biết anh muốn gì, anh hy vọng tôi là Vân Khanh, đối xử tốt với anh như trước đây, tìm lại tất cả những gì ta đã mất năm xưa, nhưng tôi thật sự không phải cô ấy.”
“Đến bao giờ anh mới có thể chấp nhận hiện thực, Vân Khanh đã không còn nữa, tôi là một người khác.”
“Anh cực đoan như vậy, tôi biết ơn anh, những cũng vẫn muốn chạy.”
Rạng sáng, vạn vật yên tĩnh, cô gái bên mép giường đã nói mệt, nghiêng đầu nằm sấp, truyền đến tiếng hít thở mềm mại đều đều, thỉnh thoảng còn có tiếng khóc hờn dỗi, than thở không thôi.
Hoắc Vân Thâm hơi hé mắt, bàn tay bị thương đặt trên đỉnh đầu cô, nhẹ nhàng mà chậm chạp vuốt ve, chẳng sợ người khác làm phiền, âu yếm bảo bối độc nhất vô nhị của anh.
Ngôn Khanh dần dần an ổn, vô thức cọ cọ trong lòng bàn tay anh.
Hoắc Vân Thâm ngủ nông, tác dụng của thuốc đối với anh càng ngày càng yếu, khi cô vừa mới mở miệng thì anh đã tỉnh.
Anh nhìn chăm chú vào sườn mặt xinh đẹp của Ngôn Khanh, cứ nghĩ đến nguy hiểm ngàn cân treo sợi tóc tối nay lại sợ hãi đến ngạt thở.
Ngón tay anh hơi run rẩy, khẽ vuốt khuôn mặt cô, trong đáy mắt hiện lên sắc đen thâm thuý, suy nghĩ nào đó đã sớm tồn tại sắp bộc phát, đâm vào lồng ngực anh căng đau mà run rẩy.
Suy nghĩ này – kể từ khi gặp lại, kể từ khi cô nhiều lần kháng cự rời đi, nghĩ mọi cách thoát khỏi anh, còn cả sự tồn tại của cái người gọi là người theo đuổi, cho tới hôm nay, anh lại thiếu chút nữa mất đi cô – đã bành trướng không cách nào khắc chế.
Khanh Khanh nói đúng, anh vô cùng cực đoan, từ quá khứ đến bây giờ, kẻ điên, chưa bao giờ thay đổi.
Anh cam tâm tình nguyện nhượng bộ vì cô, suy xét cho cô chu toàn, nhưng đồng thời, anh cũng đòi lại càng nhiều, nhiều đến mức đáng để đánh đổi mọi thứ.
Thay đổi thành một thân phận — có thể danh chính ngôn thuận có được cô, khiến cô không thể trốn thoát, từ chối những người theo đuổi khác, chấp nhận sự bảo vệ 24 giờ của anh, nhất định phải ở lại bên cạnh anh.
Có thân phận này, anh mới có thể an tâm.
Có lẽ như vậy, anh với Khanh Khanh mới có được một cơ hội thực sự.
Hoắc Vân Thâm trợn mắt đến hừng đông, làm công tác chuẩn bị.
Ngôn Khanh tỉnh lại với đôi mắt nhập nhèm buồn ngủ, ngoài ý muốn đối diện với một đôi mắt đen. Cô bị dọa nhảy dựng, vội vàng ngồi thẳng người: “Anh thế nào? Vết thương có đau không?”
Hoắc Vân Thâm chống thân thể, Ngôn Khanh ngoan ngoãn đỡ lấy, anh cúi đầu, hơi thở hoà quyện lẫn nhau.
“Ngôn Khanh.” Anh gọi cô.
Ngôn Khanh sửng sốt.
Đây là lần đầu tiên ngoài lúc ghi hình, anh không gọi “Khanh Khanh”, mà là “Ngôn Khanh”.
Có phải đại diện cho việc, cuối cùng anh cũng nhìn thẳng vào vấn đề mấu chốt? Nhận rõ thân phận của cô?
Ngôn Khanh tích cực đáp lại: “Tôi đây.”
Anh nhìn chằm chằm vào ngón áp út của cô, vị trí đáng lẽ đã sớm nên đeo một chiếc nhẫn, khàn khàn hỏi: “Có phải em cảm thấy thiếu anh không?”
“Đúng!”
“Có muốn trả lại không?”
Ngôn Khanh kích động: “Muốn, chỉ cần đừng nói tôi là Vân Khanh, anh muốn sao cũng được, tôi sẽ phối hợp.”
“Anh chỉ có một yêu cầu, em làm được, những cái khác anh đều có thể nhượng bộ.”
Giọng Hoắc Vân Thâm trầm xuống, va vào màng nhĩ cô.
Ngôn Khanh ngồi bên giường lớn, trong lòng bỗng sinh ra cảm giác khẩn trương khó tả, cô nắm chặt tay, hít sâu: “Anh nói đi!”
Lông mi đen nhánh của Hoắc Vân Thâm run rẩy, anh nâng mắt lên, chăm chú nhìn cô, nói từng chữ: “Kết hôn.”
Ngôn Khanh ngây người nửa phút, chậm rãi hỏi: “Hoắc tổng, có khả năng thính lực tôi không tốt, anh nói… cái gì?”
Trong mắt anh như có một ngọn lửa, không ngại lặp lại, dứt khoát bảo với cô.
“Ngôn Khanh, anh muốn kết hôn với em.”