A Thích không phát hiện cô có chỗ không thích hợp, còn nói tiếp: “Người ta đổi bạn gái thường xuyên, không biết gương mặt kia đã gây tai họa cho bao nhiêu cô gái nhỏ rồi.”
Trong chốc lát sau, Lộ Vô Khả đột nhiên hỏi A Thích một câu.
“Vì sao hắn học đại học ở đây?”
Cô hỏi vấn đề này, căn bản không liên quan đến chuyện A Thích nói, A Thích bị cô hỏi không hiểu ra sao: ” Cái gì vì sao hắn học ở đây?”
“Không phải Thẩm Ngật Tây ở thủ đô sao?”
Vấn đề này từ miệng Lộ Vô Khả hỏi ra quả thực khó để tin, bình thường cô mới lười hỏi mấy đề tài của nam sinh.
A Thích kinh ngạc, nháy mắt bắt được trọng điểm: “Sao cậu biết được?”
Tay Lộ Vô Khả dừng một chút.
A Thích giống như phát hiện ra bí mật nhỏ của Lộ Vô Khả, kéo dài ngữ điệu “Wow, Lộ Vô Khả, bị tớ phát hiện rồi nha.”
Lộ Vô Khả dùng đũa chọc chọc cơm, quay đầu vẻ mặt khờ dại nhìn cô ấy: ” Cậu từng nói với tớ mà.”
A Thích nghẹn họng: “Tớ nói á? Sao tớ không nhớ gì nhỉ, chắc không đó?”
Lộ Vô Khả gật gật đầu.
A Thích bị cô làm cho hồ đồ, tuy rằng mình không có nhớ nhưng bình thường đúng là biết chuyện gì cũng nói với Lộ Vô Khả.
Cô ấy cũng không rõ, gãi gãi đầu: “Nhưng mà cậu hỏi chuyện này làm gì?”
“Thì tò mò thôi.” Lộ Vô Khả nói.
“Thật ra tớ cũng không biết vì sao Thẩm Ngật Tây chạy đến Lan Giang học nhưng trước đây từng nghe người ta nói qua một chút về hắn, rất nhiều người cũng tò mò chuyện của hắn.”
Rốt cuộc là người ở thủ đô, trong nhà lại có tiền có thế, làm sao có thể chạy tới cái thành phố nhỏ Lan Giang này học.
Nhưng Thẩm Ngật Tây tới.
Lộ Vô Khả lại hỏi cô ấy vì sao.
A Thích nói: ” Còn có thể vì sao nữa, giống như phim truyền hình con trai quá hư cha liền đổi cách trị.”
Cô ấy nói bố Thẩm Ngật Tây đem anh ném ở đây là muốn mài dũa lại tính nết anh.
“Nhưng không có tác dụng gì,” A Thích một lát liền gặm xong đùi gà, mút mút ngón tay, “Thẩm Ngật Tây liều mạng đua xe, tán gái, uống rượu không thiếu thứ gì, tớ thấy hắn cực kỳ vui sướng ấy chứ.”
Lộ Vô Khả nghe xong chỉ ồ một tiếng.
A Thích thấy có thể đi tắm được rồi, đứng dậy đá ghế dựa ra, nói với cô: “Tớ đi tắm đây, cậu phải ăn hết cơm đấy, không ăn hết tớ mách bà nội.”
Lộ Vô Khả tranh luận: “Cậu mách đi.”
“Mẹ,” A Thích cười, “Lộ Vô Khả cậu thật kiêu ngạo.”
Hãy là người đọc văn minh, hãy ủng hộ công sức của người Editor và người Beta bằng cách đọc đúng trang, đọc trên chính chủ Wattpad: @huongcuacothom (Hương Của Cỏ Thơm).
– ————————————-
Kỷ niệm ngày thành lập trường qua đi, sinh hoạt lại bắt đầu buồn tẻ lặp đi lặp lại.
Ngay cả thời tiết ở Lan Giang cũng vậy, không gió không mưa bình lặng như nước.
Buổi tối Lộ Vô Khả có ca làm ở tiệm trà sữa, lúc tan học trời mới hơi tối, cô thu dọn mọi thứ rồi đi đến đó.
Đêm nay vẫn là cô với Lý Lị Đình làm.
Nhưng mà hôm nay trong tiệm không chỉ có hai người các cô, mà còn có vị chủ quán tâm huyết dâng trào tới xem tiệm nữa.
Chủ quán là dân thất nghiệp lang thang khoảng ba bốn mươi tuổi, bình thường không có tới tiệm trà sữa, cũng không biết làm gì, lúc Lý Lị Đình vừa mới tới làm việc thậm chí hoài nghi vị chủ quán này không trả nổi tiền lương cho cô ấy, sau này cứ hai tháng nhận được chuyển khoảng cô nàng mới đem hoài nghi kia nuốt về trong bụng.
Chủ quán không chỉ hành tung bất định, tính tình cũng cổ quái khó hiểu, khi thì vẻ mặt ôn hoà khi thì bắt được ai liền mắng, làm cho Lý Lị Đình vẫn luôn có chút sợ hắn.
Nhưng hôm nay tâm tình chủ quán thoạt nhìn không tồi, ngồi ở đó nói chuyện với các cô gần hai tiếng, làm cho Lý Lị Đình ngồi cực kỳ nghiêm chỉnh.
Có nữ sinh đến mua trà sữa, Lộ Vô Khả đứng dậy làm cho người ta.
Mấy cô gái nhỏ trong lúc chờ trà sữa túm lại một chỗ nói chuyện, đơn giản nói ai lớn lên đẹp trai, nữ sinh ở giữa bị chọc mặt đỏ bừng.
“Chờ lát nữa cậu cứ ngồi bên cạnh hắn, ra sức rót rượu,” một nữ sinh bày chiêu cho nữ sinh mặt đỏ, “Con trai á, vừa uống say liền không quản được phía dưới, đến lúc đó cậu cứ cởi hết quần áo ra còn sợ người ta không đáp ứng sao?”
Đám nữ sinh kia đều là chịu chơi, cũng hay nháo loạn pha trò, vui đùa.
Tuy rằng đoạn đối thoại của bọn họ không có bất luận câu nào nhắc tới tên của người con trai.
Nhưng Lộ Vô Khả biết bọn họ nói ai.
Mấy người này chính là mấy người ở nhà ma lúc trước.
Người đứng ở giữa chính là người đứng cạnh Thẩm Ngật Tây lần trước, chắc là chưa theo đuổi được, bạn bè cô ta đều khuyến khích đêm nay đem người chuốc say rồi chộp lấy.
Bọn họ nói, nữ truy nam cách tầng sa.
Lại hỏi cô ta vì sao lại thích người này.
Cô gái đó đứng trong đám người nhìn ra lại là một người điềm đạm nhỏ nhẹ, đỏ mặt nói không biết, chỉ là rất thích.
Thẩm Ngật Tây rất thích hút thuốc.
Mà bản thân người này tựa như thuốc.
Sặc người, mạnh mẽ, mê đắm.
Có thể làm người ta nghiện đến mức tìm chết.
Bất luận cô gái nào gặp người như Thẩm Ngật Tây, không có ai không bị hấp dẫn.
Qua một lát có đám nam sinh đi đến.
Từ ngày kỷ niệm ngày thành lập trường đó, đây là lần Lộ Vô Khả gặp lại Thẩm Ngật Tây.
Anh không khác trước mấy, vẫn là bộ dáng cà lơ phất phơ đối với cái gì cũng không để tâm.
Cách thật xa, tầm mắt anh dừng lại trên người cô.
Lộ Vô Khả mang khẩu trang, ánh mắt đối diện với anh một lúc ngắn ngủi.
Một ánh mắt, một cái bí mật trong lòng hiểu rõ mà không nói ra.
Không ai biết anh đang nhìn cô, cũng không ai biết cô đang nhìn anh.
Cô rũ mắt bỏ nguyên liệu vào trong ly.
Tiếng các nam sinh dần dần vang tới gần, ánh mắt kia cũng trở nên càng ngày càng không thể ngó lơ.
Lúc này Lý Lị Đình đang ngồi nói chuyện phiếm với chủ quán ở phía sau, đi ra.
“Vô Khả, trà sữa làm xong chưa?”
“Chưa,” Lộ Vô Khả nói với cô ấy, “Còn hai ly.”
“Để tớ làm cho,” Lý Lị Đình tiến đến bên tai Lộ Vô Khả, “Cứu cứu tớ, nói chuyện phiếm với ông chủ tim tớ chịu không nổi, cậu nhanh chóng vào trong chắn giúp tớ đi.”
Lộ Vô Khả vừa lúc cũng không muốn ở nơi này, tránh chỗ đi ra phía sau.
Ngoài tiệm trà sữa, cô gái kia đã chạy đến bên cạnh Thẩm Ngật Tây, đỏ mặt hỏi anh muốn uống trà sữa không.
Thẩm Ngật Tây không đáp, nhìn thân ảnh bên trong vừa thấy anh tới liền chạy mất, trong lòng có chút khó chịu.
Mười ngón tay rũ bên người gảy gảy thuốc, khói bụi rào rạt rơi xuống đất.
Nghĩ nghĩ rồi lại cười, hung hăng nhả khói ra ngoài.
Lúc Lộ Vô Khả từ phía sau đi ra đám người đã đi rồi.
Chủ quán nói thật nhiều, từ trời nam nói đến đất bắc, nói xong cái này lại nói cái kia, đến mức lỗ tai cô sắp mọc kén.
Tối nay khách tới tiệm mua trà sữa không nhiều, Lộ Vô Khả với Lý Lị Đình không bận lắm.
Ngược lại rất lâu rồi không ai gọi đến đặt hàng thì lại có.
Là một đơn lớn, liếc mắt nhìn qua một cái có tới mười ly.
Lý Lị Đình sau khi nhìn đơn hàng còn tấm tắc kinh ngạc cảm thán là người nào vậy, thật là hào phóng.
Nhưng mà giây tiếp theo cô ấy nhìn thấy ghi chú, thiếu chút nữa bị sặc bởi nước miếng của mình.
Khách hàng này để lại tin nhắn.
“Để người xinh đẹp nhất trong tiệm mấy người giao hàng qua đây.”