– Đã từng là Tầm đạo sinh, cho tới khi chân tôi bị đau cách đây vài tháng. Từ đó tôi không còn là chính mình nữa. – Newt cúi xuống, lơ đãng sờ lên mắt cá chân phải, một nét đau đớn thoáng hiện trên khuôn mặt. Thomas cảm thấy nỗi đau chủ yếu nằm trong đầu chứ không phải một nỗi đau cụ thể mà thằng bé đang gặp phải.
– Làm sao cậu bị như vậy? – Thomas hỏi, nghĩ rằng càng buộc Newt nói nhiều thì nó càng biết được thêm nhiều điều.
– Chạy trốn lũ Nhím sầu thối tha kia, chứ còn gì nữa? Chúng suýt nữa thì bắt được tôi. – Newt ngừng lời. – Bây giờ tôi vẫn còn rùng mình khi nghĩ đến viễn cảnh phải trải qua quá trình Biến đổi.
Sự Biến đổi. Đây là một trong những chủ đề mà Thomas nghĩ có thể đưa mình đến với những câu trả lời nhanh hơn bất cứ điều gì khác.
– Nó là cái gì vậy? Cái gì thay đổi? Có phải mọi người đều trở nên điên loạn như Ben và bắt đầu tìm cách giết người hay không?
– Ben tệ hơn hẳn những trường hợp còn lại. Nhưng tôi cứ tưởng cậu muốn trò chuyện về các Tầm đạo sinh? – Giọng điệu của Newt cảnh báo rằng nói về sự Biến đổi như vậy là đủ rồi.
Điều này chỉ càng làm cho Thomas thêm tò mò, mặc dù nó cũng không phản đối nếu quay về đề tài Tầm đạo sinh.
– Thôi được. Tôi đang nghe đây.
– Như tôi đã nói. Đám đó là ưu tú nhất.
– Vậy các cậu làm gì? Thi tài xem ai là người nhanh nhất à?
Newt nhìn Thomas một cách hằn học, rồi gằn giọng:
– Làm ơn động não chút đi, Đầu xanh, à quên, Tommy, bất cứ cái tên nào cậu thích. Việc chạy nhanh chỉ là một phần của công việc thôi. Một phần rất, rất nhỏ, thật đấy.
Thomas lại càng chú ý tợn.
– Ý cậu là sao?
– Khi tôi nói giỏi nhất, tôi muốn nói là trên mọi lĩnh vực. Để sống sót trong cái Mê cung thối tha kia, cậu cần phải thông minh, nhanh nhẹn và khỏe mạnh. Phải là một người quyết đóan, có thể ước lượng đích xác mình liều mạng được tới đâu. Không khinh suất, nhưng cũng không thể nhút nhát được. – Newt duỗi chân ra, dựa người trên hai tay. -Ngoài đó dễ sợ lắm, cậu có biết không? Tôi chẳng ham hố gì nó nữa đâu.
– Tôi tưởng lũ Nhím sầu chỉ ra ngoài vào ban đêm thôi chứ. – Dù là định mệnh hay không thì Thomas vẫn không muốn đụng phải một con trong số chúng.
– Ừ, thường là như thế.
– Vậy thì tại sao Mê cung lại kinh khủng đến vậy? – Còn chuyện gì khác mà nó chưa biết đây?
Newt thở dài.
– Áp lực. Căng thẳng. Cách bố trí của Mê cung thay đổi hàng ngày. Luôn luôn phải vẽ lại mọi thứ trong đầu, cố gắng đưa chúng ta rời khỏi chỗ này. Lo nghĩ về cái mê đồ quỷ quái kia. Điều tệ hại nhất là cậu luôn luôn sợ mình sẽ không quay về được. Một mê cung bình thường đã đủ khó khăn lắm rồi, đằng này nó còn thay đổi đường đi lối lại hàng ngày nữa, nên chỉ cần sai lầm một chút thôi là cậu sẽ phải qua đêm cùng với lũ quái vật khát máu đó. Không có chỗ cho sự ngu ngốc hay hèn nhát đâu.
Thomas nhíu mày, không hoàn toàn hiểu được sự thôi thúc đang chảy trong huyết quản buộc nó tiếp tục hỏi tới. Đặc biệt là sau sự kiện đêm qua. Nhưng nó vẫn cảm thấy sự thôi thúc đó, trên tất cả mọi thứ.
– Tất cả những sự quan tâm này là thế nào? – Newt hỏi.
Thomas ngập ngừng và ngẫm nghĩ một chút, nó thấy sợ khi phải nói ra thành lời một lần nữa:
– Tôi muốn trở thành một Tầm đạo sinh.
Newt quay lại, nhìn thẳng vào mặt Thomas.
– Cậu mới ở đây chưa đầy tuần, huynh à. Hơi sớm để chui đầu vào chỗ ấy đấy, cậu không nghĩ vậy sao?
– Tôi nghiêm túc mà. – Chuyện này gần như là vớ vẩn ngay cả đối với Thomas, nhưng nó vẫn cảm thấy điều đó một cách sâu sắc. Quả vậy, mong muốn trở thành một Tầm đạo sinh là thứ duy nhất đưa nó tiến lên, giúp nó chấp nhận hoàn cảnh này.
Mắt Newt vẫn không rời Thomas.
– Tôi cũng nghiêm túc. Quên chuyện đó đi. Chưa có ai trở thành một Tầm đạo sinh ngay trong tháng đầu tiên cả, chứ đừng nói tới tuần đầu tiên. Cần phải có rất nhiều bằng chứng chứng tỏ trước khi chúng tôi đưa cậu tới gặp Trang chủ.
Thomas đứng dậy, bắt đầu gấp túi ngủ lại.
– Newt này. Tôi nói thật đấy. Tôi không thể nhổ cỏ cả ngày. Tôi sẽ phát rồ mất. Tôi chẳng có chút manh mối nào về thứ mà tôi đã làm trước khi họ đóng tôi vào cái hộp kim loại kia và giao đến đây, nhưng trong đầu tôi luôn sôi sục ý tưởng trở thành một Tầm đạo sinh. Tôi có thể làm được mà.
Newt vẫn nhìn Thomas, không buồn giúp một tay.
– Có ai nói cậu không thể đâu. Nhưng hiện tại nên cho ý tưởng đó nghỉ ngơi chút đi.
Thomas cảm thấy nóng ruột
– Nhưng mà…
– Nghe này, tin tôi đi Tommy. Cậu cứ quanh quẩn trong này và suy nghĩ về việc vì sao mình giỏi giang thế này mà lại phải đi làm cu li, về việc cậu mong ước được trở thành một Tầm đạo sinh đến như thế nào… và rồi cậu sẽ chỉ tạo ra cho mình thêm nhiều kẻ thù mà thôi. Bây giờ cứ tạm gác chuyện đó lại cái đã.
Mua thêm kẻ thù là điều cuối cùng mà Thomas mong muốn, nhưng dẫu vậy… Nó quyết định chuyển sang hướng khác:
– Tốt thôi, tôi sẽ trao đổi với Minho về chuyện này.
– Cứng đầu ghê nhỉ, cái đồ quái quỷ nhà cậu. Các Tầm đạo sinh sẽ được đề cử trong Trang nghị, và nếu như cậu nghĩ là tôi khó tính, thì chờ mà xem lúc đó họ cười vào mũi cậu như thế nào.
– Cho cậu biết, tôi có sức chịu đựng khá tốt đó. Đừng có phí thời gian bắt tôi chờ đợi.
Newt đứng lên, dí một ngón tay vào mặt Thomas.
– Này Đầu xanh, nghe cho rõ đây. Cậu có nghe tôi nói không đấy hả?
Đáng ngạc nhiên là Thomas không hề cảm thấy sợ sệt. Nó chỉ đảo mắt, rồi gật đầu.
– Tốt hơn là cậu nên dừng cái trò vớ vẩn này lại, trước khi những người khác biết được. Ở đây mọi chuyện không diễn ra như cậu muốn, và sự tồn tại của chúng ta phụ thuộc vào cái đang diễn ra ấy đấy.
Newt ngừng lời, nhưng Thomas không nói gì, chờ đợi bài thuyết giảng mà nó biết là sắp diễn ra.
– Trật tự. – Newt nói tiếp. – Trật tự. Cậu hãy đảo đi đảo lại từ đó trong cái đầu bã của cậu. Chúng tôi vẫn sống khỏe ở đây là bởi vì chúng tôi làm việc chết bỏ và giữ vững trật tự. Trật tự chính là nguyên do khiến chúng tôi phải đẩy Ben ra ngoài: không thể để cho những kẻ loạn óc chạy quanh và tìm cách giết người khác được. Trật tự. Điều cuối cùng mà chúng tôi muốn ở cậu là hất đổ nó.
Sự chống đối đã bị gạt phăng khỏi đầu Thomas. Nó biết đã tới lúc phải im mồm. “Được thôi” là tất cả những gì nó nói.
Newt vỗ lưng Thomas rồi nói:
– Ta cùng thỏa thuận nào.
– Cái gì? – Thomas lại cảm thấy hy vọng trỗi dậy.
– Cậu giữ mồm giữ miệng về chuyện này, và tôi sẽ để tên cậu vào danh sách những người có tiềm năng được huấn luyện càng sớm càng tốt. Đừng có tự đưa đầu vào rắc rối, nếu không tôi sẽ làm đủ mọi cách để cậu không bao giờ trở thành một Tầm đạo sinh được. Thỏa thuận chứ?
Thomas căm ghét cái ý tưởng phải chờ đợi không biết đến bao giờ.
– Thỏa thuận thấy gớm.
Newt nhướng mày.
Cuối cùng Thomas gật đầu.
– Đồng ý.
– Đi nào, chúng ta kiếm gì bỏ bụng ở chỗ Chảo chiên thôi. Hy vọng là ta không bị nghẹn họng.
Sáng hôm đó, rốt cuộc Thomas cũng nhìn thấy Chảo chiên dù chỉ là ở khoảng cách xa. Thằng bé đang bận bịu làm bữa sáng cho cả một đạo quân trảng viên háu đói. Trông nó không thể lớn hơn mười sáu tuổi, nhưng nó đã có cả một cái cằm đầy râu và lông lá mọc khắp người, như thể mọi cọng lông đều đang tìm cách thoát ra khỏi sự bức bí do bộ đồ ám mùi thức ăn của nó tạo ra. Trông không có vẻ gì là đứa sạch sẽ nhất thế giới trong khi làm bếp, Thomas nghĩ bụng. Nó nhủ thầm cần phải coi chừng những sợi lông đen trong đồ ăn.
Thomas và Newt đến ngồi cùng với Chuck tại một cái bàn dã ngoại ngay bên ngoài nhà bếp đúng lúc một nhóm đông trảng viên đứng dậy và chạy về phía Cửa Tây, vừa chạy vừa chộn rộn nói với nhau về điều gì đó.
– Có chuyện gì vậy? – Thomas hỏi, tự thấy ngạc nhiên vì giọng điệu hờ hững của mình. Những diễn biến mới trong Trảng Đất đã dần dà thành cơm bữa đối với nó.
Newt nhún vai trong khi chọc chọc quả trứng của mình.
– Chắc là đi xem Alby và Minho lên đường. Họ sẽ đến chỗ con Nhím chết bằm kia.
– Ê. – Chuck nói, làm một mẩu thịt nhỏ văng ra khỏi miệng. – Em hơi thắc mắc chuyện này đó.
– Ừ, Chuckie. – Newt mỉa mai. – Vậy cái câu hỏi chết bằm của cậu là gì nào?
Chuck có vẻ suy nghĩ rất lung.
– Vậy là, họ đã tìm thấy một con Nhím sầu bị chết, phải không?
– Phải. – Newt đáp. – Cám ơn đã báo tin.
Chuck lơ đãng gõ gõ cái nĩa xuống bàn một lúc.
– Thế, ai đã giết cái con vật ngu ngốc đó?
Câu hỏi hay đấy, Thomas nhủ thầm. Nó chờ nghe câu trả lời của Newt, nhưng mãi chẳng thấy gì. Rõ ràng là thằng bé không có manh mối gì về chuyện này.