– Không có ngày đó đâu nhé
– Hứa nhé?
– Anh hứa.
Hai đứa móc tay nhau rồi cười khì khì xong bắt tay vào tô tượng. Dưới đáy tượng Nguyên cười tủm tỉm mà vẽ hình trái tim với cái tên Phương
– Anh làm gì đó?
– Đố biết luôn mà em tô xong chưa?
Nguyên thành công dời sự chú ý của cô gái nhỏ sang cái tượng cô dâu còn đang tô dở dang. Cô nhỏ chề môi quay về cầm cọ tô tiếp.
– Chút nữa chú tô sơn bóng cho con nhé.
– Hai anh em các cháu cứ yên tâm sơn bóng rồi màu không phai được đâu, phai thì quay về đây chú đổi cho con khác.
-Dạ/ Vâng ạ.
Hai tiếng đồng thanh cất lên, chen chút dư vị vui vẻ khiến chủ quán vui lây. Mở hàng cho hai nhóc con này chắc sẽ đông khách lắm đây.
– Cháu xin ạ.
– Được rồi, giảm cho hai đứa mười nghìn mau về đi muộn rồi .
– Cháu cảm ơn ạ.
Phương lễ phép hơi cúi một cái rồi ngẩng lên cười tươi rói, tay ôm lấy bức tượng để trong bịch ni lông. Nguyên cầm tiền thừa rồi ngắm hai bức tượng, miệng vui đến nỗi không tự chủ được mà cong lên.
Từ ngày đó trong phòng của hai đứa luôn chưng bày một bức tượng. Một chú rể một cô dâu. Chúng bị tách ra nhưng lại chứa đầy cảm xúc của đôi bạn trẻ lén lút yêu đương.
…—————-…
– Anh Nguyên! Em xin được vào trường A rồi đấy.
Cô gái nhỏ ngày nào đang mặc áo cử nhân, tay cầm giấy báo trúng tuyển màu trắng giơ lên mà cất cao tiếng gọi. Nguyên mặc sơ mi trắng, quần âu đen đứng đó cười bởi hai đứa vẫn có thể chở nhau đi học rồi.
– Giỏi quá, mau lại đây anh tặng cho bó hoa hướng dương này với mong muốn em mãi nở rộ hướng đến ánh mặt trời mà tỏa sáng mà nơi mình đang đứng.
– Xinh quá, em xin nhé.
– Tối nay đi chơi không? Bố mẹ anh hay được tin rồi, họ đang ở nhà em mở tiệc luôn rồi đó.
– Em có! Tối lên khu vui chơi chơi đi, em kìm hãm quá lâu rồi.
– Được!
Nguyên dắt cô ra chỗ để xe, dắt xe máy ra kêu cô lên xe. Cô vui vẻ hát hò ở đằng sau, anh cũng ngâm nga hát cùng. Người đi đường ngoái lại nhìn hai người lạc quan đến mức này.
– Con gái tôi nó đỗ đại học rồi! A..a..a
Bố Kiên thường ngày trầm tĩnh bao nhiêu thì nay tính khí như trẻ con mà hò hét, nước mắt ông chảy ra ở nếp nhăn của tuổi già. Cả đời vất vả lắm nuôi con đến bây gi chính là niềm tự hào.
– Phương vào đây, chụp với mẹ mấy tấm ảnh nào.
– Chụp với mẹ Hà nữa.
– Chị thôi đi mới năm ngoái khoe con trai xong.
– Thì sao hả? Đều là con tôi cả nhá!
Cả nhà cười nói vui vẻ đến nỗi kéo nhau đi hát karaoke…
– Anh Nguyên em xinh không?
– Cô gái nhỏ của anh….
* Uỳnh*
– Tiếng gì vậy???
– Chết rồi! Hình như tai nạn giao thông!
– Kiên! Hình như là cái Phương?!!
– Cả thằng Nguyên nữa ! Mau mau! Gọi cấp cứu!!!