Chỉ thấy bóng hắn cầm thương hoặc đứng trên đỉnh ngọn sóng, hoặc chui thẳng vào trong sóng lớn ngập trời.
Lúc gió êm sóng lặng, lão Bạch lại cùng Miêu Nghị chui xuống biển sâu.
Trong sơn cốc dưới đáy biển sâu chừng ngàn thước này có một loại Bá Vương ngư, chiều dài thông thường là một thước, toàn thân có giáp xương. Chúng không thích hoạt động, sau khi ăn no thích ngủ vỗ béo trong huyệt động giống như ngủ Đông. Nhưng một khi xuất động, tốc độ phản ứng của chúng dưới biển cực nhanh, nhất là miệng đầy răng sắc bén như đồng sắt của chúng có lực cắn xé kinh người, thích công kích bầy đàn, có thể gặm một con cá kình thành xương trắng chỉ trong thoáng chốc.
Lão Bạch dẫn Miêu Nghị tới nơi này tự nhiên không phải là vì cho hắn thưởng thức phong cảnh đáy biển làm mồi cho cá, mà là muốn hắn chui xuống đáy biển giết chúng.
Áp lực ở độ sâu ngàn thước đáy biển hết sức kinh người, nếu thương gỗ không có pháp lực gia trì sẽ bị ép cho tan tác. Lần đầu tiên xuống dưới Miêu Nghị rất khó thích ứng, càng không cần phải nói săn giết ở độ sâu ấy, huống chi đáy biển tối đen đưa tay không thấy được năm ngón.
Nhưng lão Bạch muốn cho Miêu Nghị xem áp lực biển sâu là đối thủ hùng mạnh thi triển pháp lực chèn ép, muốn cho hắn làm quen thích ứng phát động tấn công dưới tình huống pháp lực hùng mạnh chèn ép này.
Sau khi Miêu Nghị vất vả thích ứng với áp lực này, cũng không biết lão Bạch làm trò quỷ gì, một đám Bá Vương ngư nấp trong huyệt động sơn cốc đáy biển đột nhiên chạy ra vây công.
Lần đầu tiên, Miêu Nghị dưới áp lực thật lớn múa thương giết chết trên trăm con Bá Vương ngư, sau đó chịu không nổi, cơ hồ kinh hoàng chạy thục mạng trở về mặt biển, mang theo vết thương máu đầm đìa leo lên thuyền.
Sau khi hắn nghỉ ngơi hồi phục, lão Bạch lại bắt hắn tiếp tục, mục tiêu là một lần xuống đáy biển sâu ngàn thước tru diệt một vạn con Bá Vương ngư mới coi là thành công.
Năm tháng thấm thoát, thời gian trôi cực nhanh.
Thác nước Miêu Nghị khổ cực làm ra đã biến mất, bởi vì sơn cốc phía dưới thác nước cơ hồ đã bị đá vụn do thương gỗ trong tay hắn đánh nát lấp đầy.
Giữa cuồng phong, một trăm quả dừa trong sóng dữ ngập trời cũng không thất lạc nữa, cuồng phong sóng lớn không ngăn cản được thương gỗ trong tay Miêu Nghị nhất nhất đánh nát chúng.
Trên mặt biển gợn sóng đỏ tươi một mảnh, nổi lơ lửng vô số thi thể Bá Vương, lão Bạch đếm kiểm tra, một vạn con chỉ hơn không kém.
Miêu Nghị tay cầm thương gỗ từ dưới biển bay vọt lên, đáp xuống thuyền nhỏ nhìn lướt qua mặt biển cười nói:
– Mặc dù yêu cầu của ngươi có hơi nhàm chán, nhưng ta đã làm được!
Nhàm chán ư? Lão Bạch quét mắt nhìn hắn một cái, có lẽ bản thân Miêu Nghị cũng không biết hôm nay tu vi mình thế nào.
Thần thái sáng láng, tinh thần phấn chấn, hai mắt lấp lánh hữu thần, đôi tròng mắt đen nhánh sáng ngời giống như hàn tinh.
Bắp thịt rắn chắc cân xứng, thân hình thẳng tắp như thương, mặt mũi cương nghị, anh khí bộc phát.
Quanh năm suốt tháng đánh giết không ngừng, vô số lần hao hết pháp lực lại đứng lên tấn công, một khi súc thế chờ phát sẽ như một thanh kiếm ra khỏi vỏ, có một cỗ khí thế khiếp người chưa từng có từ trước đến nay, đây là sự tự tin hiếm thấy.
Đây là sự tự tin được bồi dưỡng ra sau vô số lần thất bại lại đứng lên vô số lần.
– Ta không nói ngươi nhàm chán.
Miêu Nghị khoát tay áo một cái, cười nói:
– Bất quá ta cảm thấy có hơi đáng tiếc, mấy năm qua phần lớn thời gian phải làm những chuyện này cho ngươi, nếu như ta tranh thủ thời gian này tu luyện pháp lực, nhất định tu vi sẽ tiến bộ không ít, rút ngắn khoảng cách lên cấp Bạch Liên nhị phẩm.
– Tu vi chỉ cần có cơ hội và thời gian cũng có thể bù lại được, xây dựng nền tảng cơ sở vững chắc lại là cả đời, sẽ giúp cho ngươi cả đời được ích lợi vô cùng. Nếu không một khi bỏ lỡ, có một vài thứ đã định hình ngươi muốn bù đắp cũng không được, tỷ như suy nghĩ và tính tình, còn có thói quen, cho dù là pháp lực cao thâm tới mức nào đi nữa cũng không thay đổi được.
Lão Bạch bất quá tùy tiện chỉ điểm mấy câu, y không phải là loại người hay giải thích dài dòng, sau đó vuốt cằm ra hiệu cho Miêu Nghị điều khiển thuyền:
– Trở về đi thôi!
Khi Miêu Nghị đã đạt tới yêu cầu của lão Bạch, lão Bạch không hề nuốt lời, không hề ngăn trở Miêu Nghị rời đi nữa. Trên thực tế từ trước tới nay y vẫn không hề ngăn trở, chẳng qua là nhắc nhở, bất quá lúc nào Miêu Nghị cũng thi hành răm rắp theo lời nhắc nhở của y.