Nhược Nhược: “Hả?”
Cái đầu nhỏ của cô bé không đủ thông minh bằng anh trai, cô bé không rõ tại sao mẹ lại không ở bệnh viện? Không phải mẹ đã quay lại bệnh viện làm việc sao?
Cô bé mờ mịt nhìn anh trai một lúc, cảm thấy có chút buồn chán, lại ôm búp bê vải đi xem phim hoạt hình.
Mười mấy giây sau, bên bệnh viện nhận điện thoại.
“A lô?”
“Xin chào, cháu muốn hỏi, hôm nay bác sĩ Nancy có đến không?”
“Bác sĩ Nancy, thật ngại quá, hôm nay cô ấy không có ở đây, nếu cháu là bệnh nhân của cô ấy hẹn trước, có thể hẹn lại với cô ấy vào dịp khác.”
Y tá nhẹ nhàng nói với Mặc Bảo qua điện thoại, mẹ cậu bé không ở bệnh viện.
Sao có thể thế được?
Mẹ không đi bệnh viện, còn có thể đi đâu?
Mặc Bảo không tin những lời này, nhưng cậu bé biết có hỏi thêm cũng vô ích, vì vậy cậu leo xuống ghế đi vào phòng làm việc của dì Chung.
Vài phút sau, trên màng hình máy tính phòng làm việc, các video của bệnh viện Clear xuất hiện trên máy tính của nhà dì Chung.
Quả nhiên, những hình ảnh này vừa xuất hiện trong máy tính, rất nhanh, cậu đã sớm thấy mẹ ở sảnh, thang máy, cửa phòng giám đốc bệnh viện.
Tại sao mẹ lại vào đó? Vì sao mẹ cậu bị người đàn ông mặc đồ đen khiêng đi?
Cậu bé nhướng mày!
Khách sạn Hilton lúc này.
Ôn Hủ Hủ bị bắt vào đây, vẫn không ngừng giãy dụa.