Kiều Niên Niên cong môi: “Cảm ơn anh.”
Đến tiệm mì Đỗ Cửu mới thầm thở phào trong lòng, cuối cùng cũng không cần ở trong một không gian kín với quỷ nữa, chờ tới khi đi vào quán mì người người tấp nập tới lui y càng cảm thấy an toàn hơn.
Kiều Niên Niên dường như là khách quen của quán này, thuận đường dẫn y đi tới một chỗ tương đối vắng người, cười tinh nghịch: “Chỗ này khá khuất nhưng yên tĩnh, ít ai tìm ra, em thường tới đây nên mới thấy được đấy.”
“Không tệ.” Đỗ Cửu nói. Y có thể hiểu được vì sao Nghiêm Cửu sẽ thích Kiều Niên Niên, em gái này rất tinh ý, hai người mới gặp gỡ được mấy lần đã nhận ra y thích yên tĩnh, dịu dàng săn sóc lại hiểu chuyện, thật sự không tồi.
Kiều Niên Niên cũng rất biết cách gợi đề tài chung, biết Đỗ Cửu kiệm lời nên đa phần đều sẽ chủ động nói chuyện, tìm một ít chuyện thú vị lúc về nhà kể cho y nghe.
Đỗ Cửu vừa nghe vừa đáp lời.
Kiều Niên Niên đang nói bỗng dưng chộp vào cạnh bên hộp gia vị, buột miệng thốt ra: “Yên nào!”
Cả người Đỗ Cửu cứng đờ, cố gắng khống chế không để bản thân lộ ra sự sợ hãi, làm ra vẻ nghi hoặc: “Sao vậy?”
Kiều Niên Niên vội xua tay: “Không có gì, không có gì, em đang nói nó.” Cô chỉ vào hộp gia vị bên cạnh, ngượng ngùng giải thích, “Em thấy nó sắp ngã.”
Đỗ Cửu chỉ có thể vờ như không biết gì, ừ một tiếng.
Trong lòng đi hỏi hệ thống: “Có phải là Quỷ Vương kia hay không?”
Hệ thống: “Đúng vậy, hắn ngồi ngay cạnh nữ chính.”
Đỗ Cửu cảm thấy mình sắp không chịu nổi, nhìn thấy thì sợ mà không nhìn thấy còn sợ hơn, y cố hết sức để mình không dời mắt nhìn sang bên cạnh Kiều Niên Niên, trong lòng thầm niệm 3 lần “đừng nhìn” để tự thôi miên bản thân.
Bữa cơm này Đỗ Cửu ăn tới kiệt sức, mặc dù có mì sợi ngon lành cũng không thể cứu vớt lại tâm trạng y.
Đặc biệt là đang ăn một nửa bỗng dưng cảm thấy bên cạnh lành lạnh, một loại cảm giác lạnh lẽo không nói nên lời bao trùm lấy cơ thể y, cái loại lạnh lẽo tựa như đến từ nơi sâu nhất của địa ngục men theo ống quần tay áo chạy vào người, toàn thân y nổi da gà, lông tơ dựng hết cả lên.
Đỗ Cửu không biết có nên nuốt xuống miếng mì đang trong miệng không nữa, y vờ như không nhìn thấy ánh mắt nóng lòng thất thố của Kiều Niên Niên đang nhìn vào nơi bên cạnh mình, trong lòng điên cuồng gào thét với hệ thống: “Hắn, hắn, hắn đang làm gì thế?!!”
Hình như hệ thống vừa nuốt nước bọt một cái: “Hắn… hắn đang sờ ngươi.”
“Hả?” Đỗ Cửu bị sặc, ho khan liên hồi.
Kiều Niên Niên vội đưa khăn giấy cùng nước cho y: “Anh không sao chứ?”
Đỗ Cửu nhận khăn giấy lau miệng, lại bưng nước lên uống hai ngụm lớn, ho khẽ mấy cái mới đỡ hơn, nói cảm ơn với Kiều Niên Niên: “Cảm ơn, ngại quá.”
Kiều Niên Niên tưởng là do Quỷ Vương giở trò nên lòng ngập tràn áy náy, có một chút khẽ nhiễm lên mặt cô: “Không cần cảm ơn, không sao đâu, là do em…” giọng nói đột ngột ngưng bặt, mặt mày lộ vẻ khiếp sợ.
“Sao vậy em?” Đỗ Cửu hỏi, vừa mới dứt câu trên lưng lập tức cảm giác dường như có thứ gì đó dán lên, y không nhịn được đờ cả người.
“Aaaa, tình hình gì nữa vậy?!! Hắn đang làm gì?!!!!”
Trong lòng y hò hét điên cuồng nhưng ngoài mặt vẫn vờ như khó hiểu quay đầu lại, theo bản năng sờ ra sau lưng.
Em gái à mau dạy lại Quỷ Vương nhà em đi!!
“Hửm.” Đỗ Cửu khóc không ra nước mắt, xem chừng động tác của y có hiệu quả khiến thứ trên lưng rời đi, ngay cả luồng không khí lạnh lẽo cũng biến mất không còn.
Vẻ mặt căng thẳng của Kiều Niên Niên cũng buông lỏng, nói sang chuyện khác: “Mì sắp nguội, ăn nhanh thôi anh.”
“Được.” Đỗ Cửu vờ như chưa hề xảy ra chuyện gì, lần nữa cúi đầu ăn hết mì, nhưng mà rốt cuộc mì có vị gì y hoàn toàn không nếm được.
Cơm nước xong, Đỗ Cửu đưa Kiều Niên Niên về nhà như chuyện đương nhiên.
May là nhà Kiều Niên Niên cách quán mì không xa, lái xe 5 phút đã đến.
Tới dưới lầu, Đỗ Cửu lấy va li hành lý từ cốp xe ra, dù cho trong lòng cực kỳ mong muốn Kiều Niên Niên nhanh nhanh lên nhà, nhưng để diễn tốt tâm trạng của người vừa mới xác định quan hệ yêu đương thì cần có một đoạn quyến luyến không rời sau khi hẹn hò xong.
Dựa theo tính cách Nghiêm Cửu thì hôn môi gì đó là quá nhanh, chắc chắn không làm được, Đỗ Cửu bèn đưa va li cho Kiều Niên Niên: “Ngày mai…”
“Ngày mai…” Kiều Niên Niên cũng mở miệng cùng lúc.
Hai người bất ngờ sau đó nhìn nhau cười.
“Em nói trước đi.” Đỗ Cửu nói.
Kiều Niên Niên nhìn vào vết thương của y, khẽ di di mũi chân: “Hôm nay thật sự cảm ơn anh, ngày mai tan làm em có thể tới tìm anh không? Giờ tan ca của em chắc chắn sẽ sớm hơn anh, em biết anh rất bận nên sẽ không làm phiền anh…”
Mặt mày Đỗ Cửu dịu dàng: “Được.”
“Vậy…” Kiều Niên Niên cắn cắn môi, ánh mắt không nỡ, “Vậy em lên trước nhé…”
Đỗ Cửu gật đầu: “Đi đi, anh nhìn thấy em bật đèn xong sẽ về, nhớ phải khóa cửa cẩn thận, chú ý an toàn.”
“Vâng.” Kiều Niên Niên cười gật đầu sau đó kéo va li xoay người rời đi.
Đi được hai bước cô đột nhiên đứng lại, quay đầu nhìn Đỗ Cửu, dường như do dự điều gì sau đó lại quyết tâm, nhanh chân bước trở lại duỗi tay ôm y.
Đỗ Cửu sửng sốt, nở nụ cười, vừa định ôm lấy cô lại đột nhiên cảm thấy ớn lạnh, một loại cảm giác âm u lạnh lẽo ập tới, sau đó dường như có thứ gì dán sát vào lưng, bây giờ càng rõ ràng hơn so với lúc nãy, cảm giác này, cảm giác này…
Rõ ràng là có người từ phía sau lưng ôm y!!
Đỗ Cửu cảm thấy bản thân sắp không khống chế nổi mà kêu ra tiếng rồi, má ơi đáng sợ lắm đó biết không hả?!!
Cứu mạng với có quỷ á á á!!!
Kiều Niên Niên đột ngột đẩy y ra, Đỗ Cửu không đề phòng lùi về sau hai bước.
“A, em không cố ý đâu.” Cô rối rít giải thích, “Em, em, em đứng không vững, xin lỗi anh.”
“Không sao mà.” Nét mặt Đỗ Cửu bình tĩnh nhưng trong lòng đang nổi điên, em gái à em nhanh lên lầu đi, nếu còn ở lại nữa y sẽ toang đấy!
“Em lên đây, mai gặp.” Hiển nhiên Kiều Niên Niên cũng sợ ở lại sẽ xảy ra chuyện không hay nữa, vội vàng chộp lấy vali đi nhanh lên lầu.
Đỗ Cửu nhìn cô bước vào cửa, trở lại xe: “Đi rồi sao? Quỷ Vương kia còn ở đây không?”
Hệ thống: “Không có, hắn đi theo nữ chính rồi.”
Đỗ Cửu nghe thấy thế ngã phịch người xuống, vùi đầu vào tay lái khóc hu hu: “Aaaa!! Đáng sợ quá đáng sợ quá!! Ta không làm nữa! Mi là cái đồ lừa đảo!! Ta muốn đổi thế giới khác, cứu mạng với! ~~~~(>_<)~~~~”