Triệu Khâm Thư cười ra tiếng: “Tôi có ý nhắc nhớ cậu, tránh tương lai không dứt được mối nợ phong lưu này. Nhân tiện, hoạt động lần này là suối nước nóng, không biết chị đại có mặc bikini không nhỉ?”
“Không đâu.” Trần Nhung lấy khăn giấy lau kính mắt, lau rất chậm, một bên kính mà lau tận mấy lần.
“Quần cô ấy ngắn không tưởng tượng nổi, mặc bikini cũng chẳng có gì lạ.”
“Cô ấy không để lộ thân trên.” Trần Nhung lau bên kính trái xong, bắt đầu lau bên phải.
Quả đúng như vậy, Nghê Yến Quy che thân trên kín mít. Nhưng hướng suy nghĩ của Triệu Khâm Thư lại chuyển sang Trần Nhung.
Trần Nhung và con gái chỉ giữ quan hệ bạn học, từ chối “quá” phép lịch sự. Dần dà, không có cô gái nào dám vây quanh. Gióng trống khua chiêng giống như Nghê Yến Quy, vẫn là lần đầu tiên.
Triệu Khâm Thư chỉ biết đôi chân Nghê Yến Quy vừa thon vừa dài, nào có bận tâm để ý đến quần áo của cô.
Có phải Trần Nhung rất để ý đến cô?
“Trần Nhung, cậu thích kiểu con gái thế nào? Lolita, chị đẹp? Thuần khiết, xinh đẹp?” Triệu Khâm Thư hỏi đùa, không mong câu trả lời.
Bất ngờ là, lần này Trần Nhung trả lời rất nhanh: “Tôi thích con gái hiền lành dễ thương.”
“Ồ…” Bốn chữ hiền lành dễ thương chẳng hề liên quan đến chị đại.
*
Trong ký túc xá, Kiều Na đang tắm.
Nghê Yến Quy kêu: “Tiếp theo đến lượt tớ lắm nhé.”
Cô châm một điếu thuốc, đứng ngoài ban công hút từ từ.
Nghê Yến Quy thay một chiếc áo phông màu đỏ vừa rộng vừa dài, cổ tròn rất rộng, sắp biến thành áo trễ vai. Vạt áo dài che đi chiếc quần sooc. Nếu không nhờ cặp chân thon dài của cô, thì trông chẳng khác nào tròng cái thùng nước vào người.
Kiều Na và Nghê Yến Quy là hai thái cực. Quần áo của Kiều Na dài đến mắt cá chân, còn quần áo của Nghê Yến Quy càng ngắn càng tốt.
Tóc Liễu Mộc Hi sấy đã khô được phân nửa, một nửa còn lại, cô nàng để gió tự nhiên thổi khô. “Việc bỏ thuốc của cậu cũng giống như việc giảm cân của tớ, lúc nào cũng vào “ngày mai”.”
Nghê Yến Quy ngậm điếu thuốc lá, tiện tay cột tóc củ tỏi, nói: “Tớ đang suy nghĩ.”
“Nói tớ nghe đi.”
Nghê Yến Quy giơ tay, lắc qua lắc lại: “Tối nay tớ và Trần Nhung đã nắm tay nhau. Cũng không khác nắm tay là bao.”
Liễu Mộc Hi trố mắt: “Cậu đã dùng thủ đoạn gì rồi?”
“Không phải do tớ, cậu ấy nắm tay tớ trước mà.” Nghê Yến Quy cong môi.
Liêu Mộc Hi càng kinh ngạc hơn: “Không thể tin được, cậu ấy chủ động như vậy?”
“Nửa chủ động, vì là hiểu lầm. Cậu ấy đã giải thích với tớ rồi. Nhưng…” Nghê Yến Quy dừng lại.
“Nhưng sao?”
“Tớ không tin lời cậu ấy.” Nghê Yến Quy nhả khói ra bên ngoài. “Tớ cảm thấy, tên mọt sách ngốc nghếch này có tình cảm với tớ, nếu không tại sao cậu ấy lại nắm tay tớ? Cậu ấy hoàn toàn có thể nói với huấn luyện viên cậu ấy không phải bạn trai tớ. Nhưng cậu ấy không nói.”
Liễu Mộc Hi đếm ngày, rồi nói: “Bây giờ mới là buổi sinh hoạt câu lạc bộ thứ hai, mà hai cậu đã hẹn hò rồi cơ à?”
“Không rõ nữa. Cậu ấy không thừa nhận, tớ không ép cậu ấy. Hai đứa tớ chỉ mới quen nhau, nền tảng tình cảm vẫn chưa bền chặt, có lẽ cậu ấy cảm mến tớ, nhưng không đến mức thích đâu. Cơ mà dần dần sẽ đến, tớ tin là vậy.” Nghê Yến Quy kẹp thuốc. “À quên, câu lạc bộ tụi tớ sắp đi tắm suối nước nóng. Cậu nghĩ tớ nên mặc kiểu gì đây?”
“Bikini.” Liễu Mộc Hi không cần ngẫm nghĩ, nói. “Con trai thấy chắc chắn hồn bay phách lạc. Trần Nhung là đàn ông con trai, thế nên – Trần Nhung hồn bay phách lạc. Vừa hay là điều cậu muốn. Con trai dẫu có lịch sự nhã nhặn, cũng vẫn là sinh vật giống đực, tớ không tin Trần Nhung không rung động khi nhìn thấy đôi chân nuột của cậu.”
Nghê Yến Quy lắc đầu: “Cậu ấy khác những kẻ phàm phu tục tử.”
“Khác chỗ nào? Đừng bảo là đàn ông con trai, một người con gái như tớ đây cũng thích ngắm chân dài của người đẹp.” Liễu Mộc Hi giơ tay sờ chân Nghê Yến Quy một lát: “Tụi mình là sinh viên mỹ thuật, giỏi nhất là tìm ra vẻ đẹp vạn vật. Mùa hè là mùa tốt nhất, bao nhiêu đôi chân đẹp trắng nõn nà, tớ ngắm chẳng xuể nữa là.”
Nghê Yến Quy liếc sang: “Trần Nhung không phải đồ mặt người dạ thú.”
“Cậu ấy không phải, cậu đúng là vậy.” Liễu Mộc Hi kéo tay Nghê Yến Quy, động viên cô: “Đi nào, bá vương ngạnh thượng cung (*).”
(*) Bá Vương ngạnh thượng cung: “bá vương” chỉ những người siêu mạnh mẽ, “ngạnh thượng cung” hiểu là “xuất ra uy lực còn mạnh hơn cung nỏ”, mà “cường cung” thì hiển nhiên sẽ bắn ra “cường tiễn”. Từ “cường tiễn” [đọc là “qiang jian”] hài âm hoàn toàn với “cưỡng gian”, mà “cưỡng gian” thời xưa là một từ đại kỵ húy, nên người xưa vốn tao nhã vô biên lịch lãm vô vàn, đã dùng năm từ “bá vương ngạnh thượng cung” thay thế cho hai từ “cưỡng gian”. (Nguồn: http://banlong.us/threads/ba-vuong-nganh-thuong-cung.13629/)
Cổ áo rộng của Nghê Yến Quy bị kéo rộng hơn, tuột xuống dưới, lộ ra hình xăm trên bả vai trái.
Liễu Mộc Hi từng thấy hình xăm này hai lần, nhưng chưa bao giờ thấy toàn bộ, cũng vì Nghê Yến Quy chưa bao giờ để lộ hình xăm hoàn chỉnh.
Gương mặt của một con hồ ly thò đầu ra khỏi cổ áo, không quyến rũ, mà còn dũng mãnh ngang ngược là đằng khác. Liễu Mộc Hi nói: “Con hồ ly này chả giống cậu tí nào.”
Nghê Yến Quy nhìn về sau: “Có lẽ nó là một con hồ ly đực.”
Dưới cự ly gần, Liễu Mộc Hi mới phát hiện da trên hình xăm hình như khác vùng da xung quanh. Cô nàng đang định xem kỹ…
Nghê Yến Quy kéo áo lên: “Ngày mai tụi mình đi dạo phố đi, tớ muốn mua vài bộ quần áo thục nữ.”
Liễu Mộc Hi hỏi: “Khi theo đuổi Trần Nhung, cậu có từng nghĩ sớm muộn gì hai người cũng lên giường không?”
“Hửm.” Có từng nghĩ? Đương nhiên là đã từng. Từ nhỏ, Nghê Yến Quy đã cả gan làm loạn. Nhưng mười tám năm trước, cô không ôm suy nghĩ như vậy với những tên con trai khác. Người con trai khiến cô vừa gặp cô đã muốn vồ lấy, chỉ có mỗi mình Trần Nhung.
Hiển nhiên chàng trai này đã nảy mầm bén rễ trong lòng cô.
“Vậy cái này phải làm sao?” Liễu Mộc Hi chỉ vai sau của Nghê Yên Quy. “Không thể che đi bằng kem nền phải không?”
Nghê Yến Quy kéo cổ áo cao lên chút nữa: “Một ngày nào đó khi cậu ấy yêu tớ say đắm, tớ sẽ nói với cậu ấy.”
“Nhưng, kiểu con trai ngây thơ không có kinh nghiệm giống như cậu ấy, không chịu đựng nổi sức hấp dẫn của cậu.”
Nghê Yến Quy mở cờ trong bụng: “Sự trong trắng của cậu ấy chỉ có thể chôn vùi trong tay tớ thôi.”
“Cậu chẳng khác gì giặc cướp ép người khác làm kỹ nữ. Tém tém lại đi.”
“Trước mặt Trần Nhung, tớ đã quá đoan trang và dè dặt rồi.”
Lúc này, trong phòng vang lên tiếng Kiều Na: “Nghê Yến Quy, đến lượt cậu tắm.”
“Đây đây.” Nghê Yến Quy dập thuốc lá.
Vào trong phòng tắm, cô cởi áo ra rồi bỗng quay lưng về phía gương.
Hình xăm sau lưng cô được phản chiếu rõ ràng trong tấm gương bán thân.
Bắt đầu rất nhẹ nhàng, hồ ly nằm trong góc nhỏ. Kiêu ngạo ngang ngược là chín chiếc đuôi vươn dài ra ngoài, phủ khắp vai và lưng tựa như đốm pháo hoa. Ở giữa vẽ vài đường vân màu xanh lá, chóp đuôi điểm xuyết hoa văn màu trắng.
Vẫn nên bọc kín người đi tắm suối nước nóng thôi.
Nếu không con hồ ly chín đuôi này sẽ chẳng còn chỗ nấp.
– Hết chương 15 –