[Đức phi muốn như vậy thì cũng thôi đi, đáng giận nhất là sau khi Ung Chính đăng cơ. ỷ vào thân phận mẹ đẻ mà bắt đầu làm ầm ĩ. Trước là muốn tuẫn táng theo Khang Hi. Nếu nàng thật sự muốn chết, tự mình lặng lẽ thắt cổ tại Vĩnh Hòa cung là được rồi, kết quả muốn làm ầm ĩ tại linh của Khang Hi. Nói là có bao nhiêu tình cảm thâm hậu với Khang Hi, ai mà tin. Cuối cùng, ép đến mức phải để Ung Chính nói ra lời nói “Người chết thì ta cũng chết”. Nói thật, nếu là tôi, Đức phi mà gây chuyện thì tôi sẽ đưa Thập Tứ xuống trước.]
Dận Chân:…
Dận Trinh:…
“Người đời sau đều ác như vậy à?” Dận Ngã nuốt nước miếng.
[Lúc sau, Đức phi còn cự tuyệt phong hào Thái hậu, cự tuyệt dời cung. Còn nói Ung CHính kế vị Thực phi mộng chi sở kỳ. Xuy, Khang Hi tuyển người thừa kế còn quan tâm cảm thụ của một phi tử sao.]Khang Hi nghe được đủ loại hành vi của Đức Phi liền cảm thấy rất khiếp sợ, đây là Đức phi trong tưởng tượng của hắn sao. Cái người khéo hiểu lòng người, không tranh không đoạt, khắp nơi khoan dung, Ô Nhã thị khiêm tốn ôn nhu.
Theo Khang Hi, cho dù Lão Tứ có được ngôi vị bất chính thì cũng chẳng đến lượt nữ nhân hậu cung nghi ngờ, người này còn là mẹ đẻ của hắn.
[Ung Chính gặp được một người mẹ ruột như vậy cũng là huyết môi ngã tám đời, vốn cha ruột đã để lại một cục diện rối rắm, một đám cùng một đám huynh đệ không bớt lo ở bên như hổ rình mồi. Thể xác và tinh thần của Ung Chính đã sớm mệt mỏi, lại thêm một người mẹ ruột như kẻ thù. Quả thực, bên người toàn đồng đội heo.]“Lời nói của người đời sau sao lại thế này, hiếu thuận cha mẹ là chuyện thiên kinh địa nghĩa, Lão Tứ cay nghiệt mới khiến ngạch nương không muốn tiếp thu thân phận thái hậu.” Thập Tứ cực kỳ không phục, nhưng trong lòng hắn lại rất rõ ràng, lý do vì sao mà ngạch nương lại làm ầm ĩ với Lão Tứ đã lên ngôi hoàng đế. Nhất định là vì hắn, lấy tính tình của Lão Tứ, hắn vẫn luôn đối nghịch với Lão Tứ, còn tranh đoạt ngôi vị hoàng đế với hắn, nhất định sẽ bị hắn thanh toán.
[Rất nhiều người đều nói cái gì mà Thiên hạ không có cha mẹ không đúng, đặc biệt là thời cổ đại, càng đem chữ Hiếu trên đầu. Chỉ là, trong lòng bàn tay đều là thịt, bị thiên vị chẳng lẽ không sợ, bị bạc đãi, tâm có thể không lạnh sao. Đây là không thể nào, Thánh nhân cũng không thể chịu nổi.] [Cha mẹ bất công dẫn đến tình huynh đệ, tỷ muội cũng không hòa thuận, thậm chí còn kích thích mâu thuẫn giữa nhi nữ. Quan hệ Dận Chân và Dận Trinh trở nên giương cung bạt kiếm như thế, có quan hệ với người mẹ đẻ là Đức phi này.] [Đảng Tứ gia: Tứ gia có tính cách quật cường, cố chấp, có thể là do di truyền từ Đức phi, nhìn dáng vẻ Đức phi đi, hai người, ai cũng không chịu thua.] [Yêu yêu yêu quá: Nếu Đức phi có tính cách như vậy, hoàng thượng chắc chắn sẽ không thích, Khang Hi cho nàng phong hào Đức, nói rõ phẩm hạnh của Ô Nhã thị không có vấn đề gì, nếu Đức phi thật sự càn quấy sau khi Ung Chính đăng cơ, Khang Hi sẽ không cho nàng phong hào này. Cho nên, nguyên nhân rất lớn có thể là do Đức phi bị áp lực tranh sủng làm thay đổi bản tính. Nàng không dám gây ầm ĩ với Khang Hi, nhưng đợi sau khi Ung Chính lên ngôi, ỷ vào thân phận mẹ đẻ, mới bắt đầu phát tiết áp lực nhiều năm ra.] [Yêu yêu yêu quá: Nếu nàng muốn Thập Tứ sống tốt, không phải là đi tranh cái ngôi vị kia cho Thập Tứ, mà phải cố gắng làm dịu đi mâu thuẫn giữa hai huynh đệ mới đúng.] [Con người mà cố chấp thì rất đáng sợ, trong mắt quần chúng là chuyện bất khả tư nghị, trong mắt đương sự thì là chuyện đương nhiên. Trong lịch sử cũng có không ít, ví dụ như mẫu thân của Trịnh Trang Công, bởi vì lúc sinh đại nhi tử không thuận lợi liền chán ghét hắn, thiên vị tiểu nhi tử, thậm chí còn muốn liên hợp với tiểu nhi tử giết đại nhi tử.] [Ví dụ như mẫu thân của Hán Cảnh đế Đậu Thái Hậu, một lòng một dạ muốn nâng tiểu nhi tử Lương Vương lên kế thừa ngôi vị hoàng đế.] [Cho nên, cha mẹ như vậy không ít, gặp được thì cũng không cần cảm thấy kinh ngạc, chỉ có thể cảm thấy xui xẻo. Chỉ là, chủ kênh đôi khi cũng cảm thấy hoài nghi, những người cha mẹ này thật sự bất công hay chỉ muốn thể hiện quyền uy làm cha mẹ của mình.] [Xem đi, tôi bất công, nhưng tôi là cha của ngươi, mẹ của ngươi, dù ngươi có cảm thấy ủy khuất, bất mãn, cũng chỉ có thể nghe theo. Dù cho ngươi có địa vị cao cũng vậy. Bên ngoài, tất cả mọi người đều kính cẩn nghe theo ngươi, nhưng ở trước mặt tôi thì ngươi phải nghe theo lời tôi, bởi vì bất hiếu là lỗi lớn. Mọi người có cảm thấy như vậy không.] [Yêu yêu yêu quá: Có cảm giác như thế, Lương Vương chết đi cũng không thấy Đậu thái hậu bi thương bao nhiêu, càng không chiếu cố con cháu của Lương Vương. Thêm mẫu thân của Trịnh Trang Công cũng vậy, một năm sau lại khôi phục quan hệ mẹ con với đại nhi tử.] [Đảng Tứ gia: Cho nên, các nàng yêu nhất vẫn là bản thân mình. Những nhi tử đó thật ra chỉ là công cụ đi thăm dò ranh giới cuối cùng của đại nhi tử.] [Hồng tỷ: Những phẫn nộ và suy nghĩ bất bình kia không thể hướng về mẹ ruột, vậy thì chỉ có thể hướng về người huynh đệ kia.]Dận Trinh:…
Hoàn Nhan thị nghĩ đến mỗi lần thỉnh an Đức phi tại Vĩnh Hòa cung, Tứ tẩu đều bị vắng vẻ. Khi đó nàng còn cảm thấy mình may mắn, nhưng hôm nay chỉ sợ, Tứ tẩu đang hận chết nàng.
Trong lòng Hoàn Nhan thị có chút hoảng, trước đây nàng sẽ không phản ứng lớn như vậy. Tuy Tứ tẩu là phúc tấn của thân vương, nhưng mọi người đều là chị em dâu. Tứ tẩu còn không có nhi tử, đắc tội thì thôi. Nhưng người ta có khả năng là chủ tử nương nương, hoàng hậu không phải là một phúc tấn thân vương có thể so sánh.
Vĩnh Hòa cung
Toàn thân Đức phi cảm thấy rét run, cảm thấy tâm tư bí ẩn nhất bị người khác xem. Hoàng thượng nghe thấy những lời này, sẽ nghĩ về nàng như thế nào. Thập Tứ sẽ cảm thấy người ngạch nương này ra sao. Đức phi nhìn Tinh Mộ trên màn trời, ánh mắt trở nên ác độc.
Vì cái gì sẽ có cái màn này, vì cái gì sẽ có người đời sau, nhất định là yêu nữ, đây là yêu pháp. Đức phi muốn há miệng hô to, nhưng lý trí ngăn cản nàng. Nàng giống như bị phân thành hai người, một là lý trí, nói cho nàng biết biện pháp tốt nhất là không cần quan tâm. Cho dù là hoàng thượng cũng chẳng thể làm gì được màn trời. Một nữ nhân hậu cung như nàng còn có biện pháp nào nữa.
Một là xúc động điên cuồng, nàng muốn xé nát màn trời, muốn xé nát những người nghe được những lời này. Nàng không nên sinh ra đứa con bất hiếu đó. Hắn là nhi tử của Đông Giai thị, không phải nhi tử của nàng.
Cung nữ hầu hạ bên cạnh Đức phi nhìn thấy được sắc mặt nhăn nhó của nàng, trong lòng cảm thấy sợ hãi, trên mặt cũng hiện ra vài phần.
Ba!
Một bàn tay dừng trên khuôn mặt của cung nữ…