Gặp được kẻ yếu thì giãm hơn, gặp người mạnh lại rụt chân về, đây thực chất là thói hư tật xấu của con người.
Cô sẽ không vô duyên vô cớ ra tay, nhưng đối với những kẻ khinh thường người khác quá, vậy cô sẽ giáo dục bọn họ, cô sớm không còn là quả hồng mềm yếu, mà là một con nhím, cả người đều là gai nhọn.
Ai động vào, sẽ bị đâm đến máu chảy đầm đìa.
‘GÓ Ông Dương nghe nói thế tức giận đến không nói nên lời, sắc mặt xanh mét.
Cuối cùng, ông phất tay áo lên, lạnh lùng quát lớn: “Cô Linh, nhà họ Dương chúng tôi thấp cổ bé họng, không lay động được, nhưng đây là địa bàn nhà họ Dương, ở đây không hoan nghênh cô, mời cô đến từ đâu thì về lại nơi đó, vĩnh viễn không cần quay lại đây!”
“Nhà họ Dương, tôi cũng chả thèm đến, nếu không phải vì cô em gái ngốc này của tôi đối với Dương Việt tình thâm nghĩa trọng, ông nghĩ rằng tôi sẽ đến sao?”
Hứa Trúc Linh tức giận trợn mắt, cầm chặt tay của Châu Vũ, nói: “Châu Vũ, chúng ta đi, lần này chắc em hết hy vọng rồi chứ…”
Cô đang nói, đột nhiên phát hiện Châu Vũ không vừa ý, đứng yên tại chỗ, vậy mà không chịu cùng cô rời đi.
Chân cô như đang chứa đầy chì, thế nào cũng không thể nhúc nhích được.
Hứa Trúc Linh không khỏi hung hăng nhíu mi, nói: “Không lẽ em vấn chưa hết hy vọng sao?”
Bà Dương nghe như thế, không kìm được mà có vài phần đắc ý.
Bà châm biếm nói: “Cô Vũ, tôi khuyên cô về sau đừng đi tìm đàn ông nữa, nếu không tìm người nào liền khắc người đó. Con trai tôi gặp phải tai tinh như cô mới đổ máu, cô cũng đừng thích nó nữa, quả thực là đang nguyên rủa nói”
“Cô Vũ, làm ơn hãy tránh xa nhà họ Dương xa một chút, đừng làm ô uế cánh cửa nhà họ Dương nữa…
“Bà câm miệng!”
Châu Vũ đần ra, không biết cãi lại, nhưng cô không phải người riêng.