Phó Thiết Ảnh nhìn bọn họ, vốn nghĩ rằng xưng hô thế này nhất định không được tự nhiên, nhưng không ngờ cũng khá suôn sẻ.
Khi anh nhìn Cố Thành Trung, lúc gọi “anh”, trong lòng tự nhiên lại có cảm giác vui sướng nhẹ nhàng.
Thà nói Cố Thành Trung là kẻ địch, cũng không nói là đối thủ đáng nể.
Nguyên nhân chính là vì anh em, cho nên không cam lòng tụt lại phía sau.
Không muốn kém hơn so với anh, chỉ có thể làm tốt hơn mạnh hơn.
Sở dĩ anh mạnh mẽ, động lực chính của bản thân mấy năm nay chính là Cố Thành Trung.
Tuy rằng hai người chưa bao giờ gặp mặt, nhưng Gố Thành Trung đã cho anh sự cổ vũ rất lớn.
Mặt khác trên bàn cơm bốn người, tôi nhìn anh anh nhìn tôi, đều thấy được sự sợ hãi trong mắt đối phương.
Bốn người họ tự nhéo mình, để nhận ra rằng đây không phải là mơ.
Cố Đình Sâm run rẩy đứng dậy, đỡ lấy Úy Như đang sắp ngã nói: “Con….
Con vừa gọi ta là gì? Gọi lại một lần nữa.”
“Bố.”
“Vậy… Vậy còn ta? Con gọi ta một lần nữa.”
“Mẹ”
“Anh là anh ba, anh hai đang ở nước ngoài. Chị tuy rằng nhỏ tuổi hơn tôi, nhưng đã gả cho anh ba, theo thân phận gọi chị là chị dâu, cũng không thành vấn đề chứ.”
“Không… Không thành vấn đề.”
Hứa Trúc Linh bị dọa đến mơ hồ.
Một đại ca xã hội đen gọi mình là chị dâu, cô cảm thấy bản thân thật có địa vị xã hội, bộ dạng rất lợi hại.
Chỉ có Cố Thành Trung là ở trạng thái tỉnh táo nhất, rất nhanh đã bình tĩnh trở lại, nhìn về phía Phó Thiết Ảnh cười.