– Aizo! Thiên tuế gia đại nhân! Giữa chốn thanh thiên bạch nhật mà lôi kéo hai vị cô nương yếu đuối là không được đâu.
Lãnh Tử Hiên tay cầm chiếc quạt phe phẩy ra vẻ công tử con nhà thế gia cất giọng châm chọc Mặc Diệc Hàn. Hắn ta không thèm để ý tên nhãi nào đó đang sủa lung tung chỉ đăm chiêu nhìn bóng dáng Thư Nhiễm dần khuất sau cánh cửa lớn. Lãnh Tử Hiên bị ngó lơ thì gấp quạt lại đứng cạnh Mặc Diệc Hàn than thở.
– Lão Hàn! Cậu thích cô nương cùng họ tên với con mèo nhỏ kia sao?
Mặc Diệc Hàn vẫn im lặng không hề có ý định rời mắt khỏi bóng dáng Thư Nhiễm. Lãnh Tử Hiên được nước lấn tới ghé sát tai hắn ta thì thầm.
– Hay tôi chọn cho cậu vài người chơi nhé. Nữ nhân mà! Trong thiên hạ này không thiếu mĩ nhân tuyệt sắc…Haizz! Đỡ cho ai đó đứng như hòn vọng thê nhìn ngắm người ta không rời mắt… đến nỗi chân sắp mọc rêu rồi.
Lãnh Tử Hiên trêu chọc hắn ta xong thì vui lắm trong lòng cười đắc thắng. Tên Mặc Diệc Hàn này từ trước đến giờ đều bày ra cái bộ mặt biến thái quỷ dị khác xa với Tiêu Dạ Thần tảng băng. Hắn ta rất thâm độc mưu mô hầu như y chưa từng cãi lí thắng hắn đây là lần thứ n ra trận tranh cãi và cũng là lần đầu thắng vẻ vang. Haha! Thoải mái!
– Cậu muốn rút xương hay lột da?
Giọng Mặc Diệc Hàn trầm trầm nhưng toả ra sát khí khiến người ta lạnh toát người. Hắn dùng ánh mắt giết người nhìn tên hoa hoa công tử bên cạnh.
– A…! Tôi nói đùa thôi.
Lãnh Tử Hiên chột dạ vừa lùi lại vừa xua tay. Đúng lúc đó Lãnh Tử Hiên va phải một người đằng sau lưng đang định quay lại mắng một trận ra trò thì y mới phát hiện hoá ra đó là Bạch Tư Thành. Lãnh Tử Hiên như vớ phải vàng lập tức chộp lấy tay Bạch Tư Thành mà ôm chặt.
– Lão Bạch! Cậu đến đúng lúc lắm…mau giúp tôi đi! Tên biến thái đó muốn lột da của tôi.
– Đồ khốn! Buông ra.
– Không buông!
– Mẹ kiếp! Đừng để tôi phải đập nát cái khuôn mặt ẻo lả của cậu.
– Hừ! Nhạt nhẽo!
Lãnh Tử Hiên hừ một cái rồi ném phắt tay Bạch Tư Thành ra. Cả đám thái giám cung nữ được một phen mở mang tầm mắt. Chuyện gì đây? Nhiếp Chính Vương với Lãnh Thần Y là một đôi sao? Vừa nãy họ còn lôi lôi kéo kéo hình như rất thân thiết.
– Tới điện phụ nói chuyện.
Mặc Diệc Hàn nhàn nhạt quăng lại một câu rồi xoay người rời đi. Lãnh Tử Hiên thấy vậy liền đi theo hắn ta trước khi đi không quên hất mặt một cái. Hành động này càng chứng thực cho ý nghĩ trong lòng của mọi người ở đây. Bạch Tư Thành chẳng thèm chấp cũng theo hai người họ đi về phía điện phụ.
…****************…
…Thiên Linh Yêu Giới – Điện chính….
Thanh Ly vừa giao dịch xong với Chu Ngữ Tịch thì liền bị đám trưởng lão của Yêu Giới gọi về. Trên bàn chồng chất một đống tấu chờ nàng phê duyệt. Thanh Ly vừa cầm quyển tấu lên đọc được vài giây thì tức giận ném bộp xuống dưới đất.
– Các người rảnh việc quá đúng không? Mấy cái tranh chấp nho nhỏ giữa hai bộ tộc mà cũng viết tấu để bổn vương giải quyết. Chức tộc trưởng được bầu ra cho đẹp à! Khốn kiếp! Lần sau còn dám gọi bổn vương về giải quyết mấy chuyện này ta sẽ ném các ngươi vào cấm địa.
Hai mươi mấy tên trưởng lão nghe mà sợ xanh mặt không ai dám ho he câu nào cả. Bạch Diệp Yên ngồi bên cạnh mà cũng áp lực theo… Mặc dù ở cùng lão đại từ bé tới lớn có biểu cảm nào trên mặt Thanh Ly mà nàng ấy chưa từng nhìn qua chứ nhưng mỗi khi lão đại tức giận khuôn mặt thật sự rất đáng sợ.