– Ta không chắc, nhưng ta tin tưởng ngài! Ta hiểu, ngài nói câu đó chắc biết kinh thành đang có chuyện gì, vậy nên lần này để ngài cải trang giống nạn dân như vậy. Là muốn ngài có thể giả vờ là nạn dân chạy nạn tới Lang quốc. Chắc chắn, hắn sẽ không làm khó dễ cho người ciat Khánh Quốc. Hắn sẽ chỉ nghi ngờ thân phận của ngài, lúc đó hãy đưa ra ba viên xúc xắc bị vỡ này và nói “Tiền chỗ người, ta chưa lấy hết!” hắn sẽ tự hiểu.
Vừa nghe nàng nói, hắn nhếch lên nụ cười ma mị.
– Đúng là Khánh Chi công chúa, trại chủ Vô Tình sơn trang vận đào hóa cũng thật lớn!
Nhã Tịnh biết hắn đang châm chọc mình, nhưng nàng biết điều gì quan trọng hơn lúc này.
– Các chủ không cần châm biếm ta, số thánh nữ dâng cho người kẻ thừa sống thiếu chết cũng không ít. Chúng ta kẻ tám lạng người nửa cân mà thôi!
Tám lạng nửa cân, không phải cũng đều như nhau hay sao! Haha, đúng là miệng lưỡi không chịu thua thiệt.
– Đây cũng không phải lúc chúng ta đọ những điều như vậy, chưa kể, chúng ta còn địch lớn trước mắt.
– Vậy, ý người ta sẽ tới Lang quốc một mình, còn người sẽ tới kinh thành?
– Không sai, chúng ta chia nhau hành động. Việc người tới Lang quốc chúng ta sẽ giữ bảo mật, nhưng người cũng không nên làm điều gì để bị chú ý. Vì ta và Ám Vệ đã nướng giếng chạm nước sông, nếu ta không làm gì chúng sẽ nghi ngờ. Một bên ta sẽ làm phiền chúng, ngài cứ từ từ thâm nhập điều tra.
– Ta hiểu rồi!
– Vì thời gian không còn nhiều, ta mong người hãy đi tới Lang quốc ngay bây giờ. Còn ta sẽ trở về Kinh thành, ta gửi người bảng ngôn ngữ riêng mà ta tự chế tạo và cách sử dụng chúng. Chỉ như vậy, khi chúng ta trao đổi, nếu có bị rò rỉ thông tin cũng sẽ không ai đọc và hiểu được!
Nhận lấy đồ từ tay nàng, hắn như suy nghĩ gì đó nhếch môi cười.
– Ta cũng có họ Dạ Nguyệt, nhưng không phải Dạ Nguyệt Tu Kiệt mà người mong nhớ, ta là Dạ Nguyệt Tần Lãng. Ta không rõ người biết tên ta hay chưa, nhưng ta hi vọng rằng chúng ta sau này có thể là hảo bằng hữu của nhau!
Nhã Tịnh nhìn hắn, ánh mắt nàng lại như từ hắn nhìn ra một kẻ khác. Đúng vậy, là một người lạnh lẽo trong tuyết, trong trẻo dưới trăng. Là người, nàng không dám chạm, chỉ dám cất giấu trong tim này. Không dám lộ ra, cũng không dám để hắn biết. Hết lần này, tới lần khác. Để hắn thất vọng, hết lần này tới lần khác, để hắn toàn thân thương tích mà rời đi. Nàng chẳng phải chưa từng rung động. Nhưng, nàng không có lựa chọn. Bảo vệ hắn, đó là điều duy nhất nàng làm được, để hắn rời xa mình. Từng ký ức vụn vặt nhỏ bé, cất giấu nơi trái tim kia là đủ rồi.
– Thần sẽ lui trước, không lâu sau, chúng ta sẽ gặp lại!
Nhìn hắn rời đi, nàng quay lưng.
– Báo cho đại tướng quân, mọi người bây giờ hãy tới biên giới Tây Vực củng cố thành lũy, một số ở lại đây canh phòng! Kinh thành có việc, tạm thời ta sẽ trở về đó!
Lời nói vừa dứt, đám quân lính đứng sau liền nhận lệnh rồi nghe theo nàng đi báo từng kẻ một.
– Ngươi đã lấy được chúng chưa?
Tên đeo mặt nạ đen, trên chiếc ghế bằng vàng trạm khắc tỷ mỉ nhếch môi lười biếng nhìn xuống.
– Thưa các chủ, ta đã thấy nhưng có kẻ nhanh hơn đã lấy chúng đi!
– Có vẻ như có kẻ đã biết được bí mật đó! Hãy điều tra thêm là ai!
– Thần nhận lệnh!
Chỉ là hắn vừa đi, một nữ nhân bước tới, chạm lấy vai tên “các chủ” kia.
– Đại nhân, chàng thật lạnh nhạt với ta! Đã bao lâu rồi chứ?
– Không phải vì nàng ta mới gây sự với nàng ta sao? Ta đã trả thù cho nàng rồi, không phải sao?
– Như vậy vẫn chưa đủ, đại nhân. Ta đã cho chàng tất cả những gì chàng muốn, vậy vẫn chưa đủ sao? Ta muốn hơn nữa, muốn để nàng ta ôm đớn đau khi nhìn người thân chết dần trước mắt mình sau đó chết đi! Chết trong đau đớn.