Nhưng có lẽ vì chuyện thế tử hoặc là vì không có duyên lắm mà ánh mắt đầu tiên Khương Đào nhìn hắn chỉ thấy sau lưng lành lạnh.
Loại cảm giác này rất kỳ quái, rõ ràng đối phương chỉ là một thiếu niên văn nhược, vô cùng khách khí mà gọi nàng “nhị biểu tẩu” nhưng ánh mắt của hắn… Tóm lại khiến Khương Đào rất không thoải mái.
Tuy vậy hai người chưa nói được mấy câu, Anh Quốc công đã gọi Tiêu Thế Vân tới bên người, chủ động đẩy đề tài tới trên người hắn, nói đến chói tai rằng đứa con này ông rất vừa lòng.
Rất rõ ràng, mục đích của chuyện này là để Tiêu Giác đừng do dự nữa, sổ con thỉnh phong thế tử kia nên phê duyệt đi.
Trên mặt Tiêu Giác và Thẩm Thời Ân không biểu hiện gì, trong lòng đều lạnh ngắt.
Khương Đào cũng nghe ra ý tứ ông mà quay đầu nhìn Tiêu Thế Nam – hắn đại khái là nghe không hiểu, ở bên cạnh vui tươi hớn hở cười cười, xong còn hỏi nương hắn: “Tiểu Vân mấy năm nay nhìn không hề thay đổi, vẫn gầy như vậy, có phải thân thể còn chưa khỏe lên hay không?”.
Nói tới cái này, Tào thị như mở máy hát, mặt đầy từ ái nói: “Sức khỏe của đệ đệ con xưa nay không bằng con, mấy năm trước nhà ta bị cấm túc không được ra ngoài, chi phí ăn mặc đều chỉ ra không vào. Ta và cha con khổ một ít thì thôi, thuốc bổ của đệ đệ con không còn thực sự là khiến người khác đau lòng. Hiện giờ ta cũng không trông cậy gì nhiều, chỉ hy vọng nó bình an lớn lên là được”.
Các nam nhân ngồi bên kia nói chuyện, Khương Đào và Tào thị ngồi bên này, hoàn toàn nghe được hết lời bà nói.
Trên mặt Khương Đào vẫn tươi cười nhưng kỳ thật lúc không ai để ý nàng đã hít sâu vài hơi. Quá tức rồi!
Nghe những lời này, ở nhà không thể đi ra ngoài, chi phí ăn ở có người đưa, thuốc bổ của nhi tử ít một tí thì vất vả!
Tiêu Thế Nam làm khổ dịch tận mấy năm đấy!
Cuộc sống ở Anh Quốc công phủ cũng xứng với chữ “khổ” so với những gì hắn trải qua sao?
Hơn nữa cái gì mà “không trông cậy vào hắn”, vị trí thế tử cũng đưa cho hắn rồi còn muốn trông cậy cái gì? Sao không cho hắn làm hoàng đế luôn đi?
Cũng chính là hiện tại thân phận khác biệt, yêu cầu cần duy trì lễ nghi, không thì với tâm tính của Khương Đào, khẳng định nên dỗi luôn đôi phu thê bất công này!
Không lâu sau hạ nhân nói cơm trưa đã chuẩn bị xong, có thể dọn lên.
Tổ tiên của Anh Quốc công cũng xuất phát từ nhà nông, bởi vậy quy củ trên bàn ăn cũng không nhiều, hạ nhân dọn đồ ăn xong liền lui qua một bên.
Anh Quốc công mời Tiêu Giác ngồi ở đầu, sau đó mọi người theo thứ tự ngồi xuống.
Bởi vì là gia yến, bữa cơm này không có chia bàn nhưng cũng may cái bàn nhà họ cũng rất khí phái, mấy người ngồi xuống cũng không quá chen chúc.
Tiêu Giác động đũa trước, sau đó những người khác cũng cầm đũa theo.
Khương Lâm sớm đã đói rồi nhưng trước mặt người khác hắn vẫn rất ngoan ngoãn, không hé răng nửa lời, ngửi thấy mùi đồ ăn thì bụng nhỏ thì thầm hai tiếng.
Tiêu Thế Nam cười ha ha, hỏi hắn muốn ăn cái gì? Sau đó gắp đồ ăn cho hắn
Khương Lâm biết tự ăn cơm, tuy vậy vóc dáng hơi nhỏ, ngồi ở trước bàn to ở phủ Anh Quốc công chỉ lộ ra cái đầu nhỏ.
Khương Đào cười xua tay, nói: “Đệ kệ nó, ta chăm sóc nó là được”.
Lúc này Tiêu Thế Nam mới tự ăn cơm, đi đường cả buổi sáng, lại thích nhất ăn đồ ở nhà, hắn ăn rất nhiều.
Tiêu Giác, Thẩm Thời Ân và Anh Quốc công vừa uống rượu, vừa nói chuyện ngoài lề triều đình.
Khương Đào gắp thức ăn cho Khương Lâm, lúc quay đầu phát hiện Tào thị đang nhìn nàng.
Hai người vừa gặp qua đã hành lễ, Tào thị cũng biết nàng là nữ nhi nhà tú tài nhưng nhìn nàng dù là hành lễ hay lễ nghi trên bàn ăn, cũng không nhìn ra tật xấu gì, bất giác đánh giá nhiều thêm vài lần.
Ánh mắt chạm phải, Tào thị chỉ đành tìm đề tài nói với nàng nhưng kỳ thật cũng không có gì đáng nói, lại không quen biết, tuổi tác và thân phận cũng không bình đẳng. Tào thị cũng chỉ có thể hỏi chính là “Trong nhà có mấy người?”, “Nhà ở đâu?”, “Trên đường đi có vất vả không?”.
Khương Đào tuy không vui khi thấy bà bất công với nhi tử nhưng lúc này không thể không nể mặt nàng, hỏi gì đáp nấy.
Hai người đang hàn huyên, Khương Đào lanh tay lẹ mắt mà vừa đè tay Khương Lâm lại, vừa hơi nâng nâng cằm với Tiêu Thế Nam.
Một lớn một nhỏ này đều không thành thật, thấy Tào thị nói chuyện với nàng còn lén uống rượu, mắt mày đã qua lại một lượt rồi.
Chén rượu niết trong tay Tiêu Thế Nam, Khương Lâm thì đang định nhảy xuống ghế.
Tuy Khương Đào vẫn luôn nói chuyện với Khương Đào nhưng trông hài tử lâu như vậy đã sớm luyện được bản lĩnh mắt nhìn sáu hướng tai nghe tám phương, dư quang đều nhìn thấy hết mấy động tác nhỏ của bọn họ.
Bị nàng nhấn tay một cái, lớn thả chén rượu, nhỏ về chỗ ngồi.
Tào thị ngượng ngùng cười nói: “Đệ đệ nhà con tuổi nhỏ không thể đụng vào rượu nhưng Tiểu Nam cũng đã lớn như vậy rồi, khó được lúc cao hứng, uống một chút cũng được. Tuy vậy rượu ủ lâu năm đúng là sẽ say, nếu Tiểu Nam muốn uống, nương sẽ lấy rượu trái cây cho con”.
Tiêu Thế Nam nào dám, vội vàng xua tay: “Con không uống, con không uống”. Nói xong cẩn thận dùng dư quang đánh giá sắc mặt Khương Đào.
Lúc này trong lòng Tào thị càng thêm chua, con ruột của bà! Lớn tới mười bảy tuổi rồi uống rượu ở nhà còn phải nhìn sắc mặt của người ngoài?!
Sao cũng khiến người làm nương như bà khó chịu!
“Ngài đừng chiều hắn”. Khương Đào cười cười với Tào thị, “Trên đường đệ ấy không quen với thời tiết, đã nôn mấy hôm rồi. Hôm nay ăn mặn nhiều như vậy, không tốt với dạ dày. Lại còn uống rượu thì lát nữa hẳn là sẽ thấy khó chịu”.
Lúc trước Tào thị thấy Tiêu Thế Nam thân thiết với Khương Đào như vậy trong lòng chua thành một mảng, lúc này nghe được những lời này thì tư vị trong lòng càng khỏi cần nói. Dù sao chỉ có một chữ, chua!
Nhưng Khương Đào lại không sai chỗ nào, bà chỉ có thể gượng cười: “Hóa ra là như vậy”.
Tiêu Thế Nam vội vàng làm mặt quỷ xin tha. Tuy vậy cũng không dám lên tiếng, hắn biết Khương Đào là ở trước mặt người khác cho hắn thể diện, bằng không nếu là ở nhà, dám ở lúc dạ dày không khỏe mà muốn uống rượu, Khương Đào nhất định sẽ đánh đũa lên mu bàn tay hắn, sẽ không hẳn chỉ là dạy bảo như này.
Hắn đi ra ngoài ngần ấy năm, cũng coi như khỏe mạnh trưởng thành. Nhưng rốt cuộc cũng nằm gai nếm mật qua, mấy năm trước do bữa no bữa đói mà ảnh hưởng tới dạ dày.
Khương Đào mới đầu ở cùng cũng không biết, khi đó trong nhà cũng không có nhiều tiền, tỷ đệ bọn họ còn đang giữ hiếu, trong nhà rất ít khi có món mặn, nàng ngẫu nhiên mua thịt cho hắn và Thẩm Thời Ân ăn một bữa no, cứ cách bữa như vậy thì không thấy gì.
Nhưng điều kiện trong nhà ngày một tốt hơn, ăn thịt nhiều hơn, hắn có bệnh dạ dày liền lộ ra.
Kỳ thật cũng không quá nghiêm trọng nhưng tiêu hóa không tốt, dễ dàng trướng bụng nôn mửa.
Khương Đào dẫn hắn đi khám, đại phu nói đây cũng không phải bệnh gì lớn, cũng không cần uống thuốc, hằng ngày chú ý một chút là được.
Sau đó Khương Đào hầm canh bổ cho Khương Dương, hắn cũng uống cùng nên đã lâu không có ảnh hưởng gì.
Nhưng trên đường về kinh hắn chơi đến điên rồi, Khương Đào thấy hắn về nhà vui vẻ nên cũng không ngăn đón, hắn đắc ý vênh váo rồi lại bị bệnh dạ dày lại, nôn một trận, tới y quán thì đại phu cũng nói như cũ, không phải bệnh gì nặng, dưỡng nhiều thì tốt rồi.
Vì thế mấy ngày trước Tiêu Thế Nam ăn rất thanh đạm, bởi vì môt bàn đồ ăn này là Tào thị chuẩn bị cho hắn nên Khương Đào mới không ngăn hắn ăn.
Chỉ dùng bừa thì thôi, hắn lại còn uống rượu, Khương Đào đương nhiên phải ngăn.
“Được được không nói”, Khương Đào gật đầu cười, quay đầu dùng thanh âm chỉ Thẩm Thời Ân nghe được nói với hắn: “Đệ ấy mấy ngày nay không biết chừng mực, ta cũng không áp được đệ ấy. Vẫn là người làm ca ca là chàng tới”.
Thẩm Thời Ân cong cong môi, gật đầu nói; “Phu nhân vất vả rồi, sau này ta sẽ quản giáo hắn”. Sau đó nói với Tiêu Thế Nam, “Đệ không phải luôn muốn học đao pháp sao, ngày mai ta sẽ bắt đầu dạy đệ, một ngày huấn luyện hai canh giờ, thân thể khỏe hơn sẽ không còn bệnh gì nữa”.
Tiêu Thế Nam nghe xong cảm thấy mấy món ngon trước mặt đều không còn mùi vị gì.
Đao pháp Thẩm gia đúng là hắn muốn học nhưng mới vừa trở lại kinh thành, sơn hào hải vị, giường rộng gối êm hắn còn chưa hưởng thụ qua mà! Sao lại đã trở thành ngày tháng khổ hạnh rồi?!
Tiêu Thế Nam uể oải cảm thấy no rồi, cũng không ăn gì nữa, Tiêu Giác thấy hắn buồn bực, cố nén ý cười, trên đường đi tới đây hắn đã phân phó người về cung lấy vải.
Chờ bọn họ ăn xong, cung nhân liền đem vải tới.
Tiêu Thế Nam rất dễ dỗ, vuốt sa tanh mềm liền cười tươi như hoa.
Tiêu Giác thấy hắn đã tốt liền nói trong cung còn nhiều việc cần xử lý, Thẩm Thời Ân và Khương Đào cũng cáo từ.
Sau khi ăn xong Tào thị kéo Tiêu Thế Nam muốn nói chuyện riêng, bà rất muốn loại trừ cái cảm giác xa cách này.
Tiêu Thế Nam cũng rất ngoan ngoãn, nương hắn hỏi gì hắn đáp nấy.
Tào thị lại được một phen hoảng hốt, cảm thấy là nhi tử ruột của mình, cũng ôn hòa như trước, mới rồi hẳn là mình nghĩ nhiều.
Nhưng lúc Anh Quốc công tiễn bọn Khương Đào và Thẩm Thời Ân ra ngoài, hắn cũng đứng dậy đi theo.
Tào thị vội hỏi, con đi đâu vậy?
Tiêu Thế Nam không chút nghĩ ngợi đáp: “Về nhà!”.