Hàn Lập cùng Nguyên Dao nhị nữ, không cần bọn họ lay động cũng tự mình độn quang theo.
Đi.
Cách khoảng hơn trăm dặm, đám yêu vương bỗng nhiên từ đâu đi ra.
Đám người Lục Túc vừa tiến nhập vào sau sơn mạch, thần sắc trở nên ngưng trọng, tất cả điều không ngừng cảnh giác tả hữu, bộ dạng cực kỳ cẩn thận.
Nhưng đoạn lộ trình này thuận lợi một cách kỳ lạ. Không có một con quỷ vật lợi hại, mà ngay cả một con âm hồn, đoàn người cũng không mảy may đụng phải. Rốt cục, một lúc sau, mấy người liền đi ngang qua lưng chừng sơn mạch, phía trước sơn mạch trở nên sáng ngời, liền sau đó xuất hiện một cái thung lũng lớn.
Liếc mắt một cái cũng thấy thung lũng này rộng chừng hơn mười dặm, bốn phía đều liên miên những mảng đồi núi trùng điệp vây quanh, ở chính giữa thung lũng có một tầng quang mạc màu đen bao trùm. Tầng quang mạc này mờ ảo kỳ lạ, khiến người ta không thể quan sát thấy tình hình bên trong.
Nhìn thấy tầng quang mạc kỳ lạ này, đám người Lục Túc độn quang dừng lại, ai nấy đều cẩn thận dò xét.
May mắn thay, lần trước chúng ta đã tiêu diệt lũ quỷ vật bên ngoài. Nếu không, hiện tại lại phải đại phí một phen chân tay.” Mộc Thanh thì thào nói.
“Nhưng lần trước chúng ta thật không ngờ ở trong cấm chế còn ẩn dấu một con Minh Lôi thú, làm cho Chu đạo hữu không kịp phòng bị, đành hạ táng ở nơi đây. Đó là con Minh Lôi thú trưởng thành không phải dùng lực có thể hạ sát nó.” Một gã huyết bào nhân thở dài ra một hơi, cũng nói xen vào.
“Bắt đầu hành động. Trước tiên, hãy phá trừ màn huyền quang mờ ảo, dẫn dụ con Minh Lôi thú. Phía dưới hãy xem Mộc đạo hữu thi triển công hiệu cấm chế Thiên Hoa Loạn Diệp.” Lục Túc hướng Mộc Thanh nghiêm trọng nói.
“Chỉ cần không động thủ, ta sẽ tự mình chủ trì Thiên Hoa Loạn Diệp trận. Minh Lôi thú tuyệt đối không thể phát hiện ra chúng ta. Nhưng pháp trận này sẽ hao tổn công sức cùng thần niệm cho nên ta không thể kiên trì được lâu. Nhất định phải để tên tiểu tử kia mau chóng dụ con thú này đi ra chỗ khác, tốt nhất là đi càng xa càng tốt.” Mộc Thanh thận trọng giảng đạo.
“Điểm ấy ta cũng biết rõ. Ta sẽ đem nhất kiện phi hành dị bảo cho hắn sử dụng. Địa Huyết đạo hữu, lát nữa người cho hắn thêm tấm độc môn phù triện. Về phần Lam đạo hữu, ngươi cũng đưa cho hắn Càn Khôn phiên.” Lục Túc định liệu mọi thứ trước sau đâu vào đó.
Nghe được hắn nói tới “Càn Khôn phiên” mỹ phụ đầu bạc nhất thời trên mặt không biểu hiện gì.
“Thật phải đem Càn Khôn phiên cho tiểu tử sử dụng sao. Tuy rằng nó không phải thông thiên linh bảo. Nhưng nó là bảo vật phòng thân rất kỳ diệu, thậm chí bản mỗ ta thấy nó so với thông thiên linh bảo mạnh hơn vài lần. Vạn nhất xảy ra cái gì bất ngờ thì…”Mỹ phụ có chút do dự.
“Đạo hữu hẳn là rất rõ. Chỉ có Hàn tiểu tử mới dẫn dụ được Minh Lôi thú, để kéo dài thời gian cho chúng ta an toàn. Chờ sự tình xong xuôi, ngươi lại thu hồi Càn Khôn phiên. Trong ba người, chỉ có ngươi mới có bảo vật này, nó không cần dùng nhiều pháp lực cùng khẩu quyết cũng có thể hộ thân.” Lục Túc chậm rãi nói.
“Cũng có thể, xem như ta tin tưởng tên tiểu tử này.” Do dự hồi lâu đầu, mỹ phụ đầu bạc buồn bực, hai tay khẽ động, ngay tức khắc một đoàn hào quang bắn ra, theo đó một cây tiểu phiên màu trắng bạc hiện lên
Hào quang trên tiểu phiên chớp động, phù văn như ẩn như hiện, vừa nhìn thấy cũng đủ biết không phải vật bình thường.
Mỹ phụ cũng không nói thêm gì, vươn cây bạch triết trên tay hướng đến tiểu phiên màu bạc.
“Sưu”một tiếng, tiểu phiên hoá thành một đạo ngân quang bắn thẳng tới trước mặt Hàn Lập.
Lục Túc nhếch miệng giật mình, cũng không thấy hắn có hành động gì, ánh mắt Hàn Lập đang đang đăm chiêu chợt lóe sáng, tay áo bỗng chạy run lên. Một cỗ bụi mù phun ra, đảo qua ngân quang cuốn nó lại và thu vào trong cổ tay áo.
Tiếp theo hắn ta đứng ở phụ cận không nhúc nhích. Thần sắc từ đầu đến cuối không chút biến sắc giống như ý thức không hề tự chủ.
Nhưng phía sau, huyết quang chợt lóe lên, một gã huyết bào nhân quỷ dị hiện lên ở sau người, giương lên bàn tay.
“Đi …đi ” vài tiếng nối thành một mảnh trầm đục truyền ra. Huyết bào nhân trong nháy mắt phóng hơn mười trương phù triện một hơi tới người Hàn Lập
Trên người Hàn Lập, huyết quang ẩn hiện, hơi thở như rất gấp.
Cùng lúc đó, Mộc Thanh từ từ bay lên, ở phụ cận tìm một nơi bí mật đi xuống.
Kim Hoa chợt loé lên tán loạn rồi biến mất, hai chân nàng giẫm nát mặt đất.
Mộc Thanh nhìn lên, dưới chân đột nhiên cháy sáng, đôi chân trần trụi bước ra trong đoàn quỷ dị bạch diễm.
Hay tay áo nhẹ nhàng bay múa, nhất thời vô số quang mang từ trong tay áo bắn ra, sau đó, nhập vào phụ cận trong hư không không thấy bóng dáng, lập tức một quang trận màu đen chợt loé lên vài cái rồi biến mất vô tung vô ảnh.
Một màn quỷ dị xuất hiện.
Mộc Thanh phát ra những tiếng thần chú, hai chân nàng đột nhiên biến từ trắng thành xanh, biến ảo thành dễ cây thô to nhnh chóng lan tràn ra xung quanh.
Cơ hồ trong chớp mắt, Mộc Thanh từ phần eo hoá thành thụ mộc, rễ cây mấp máy cắm sâu vào trong lòng đất mấy chục trượng.
Phụ cận nguyên bản không có cây cối bỗng nhiên vô số hoa cỏ dại từ đâu mọc lên. Trong nháy mắt hoa nở trắng và kết trái, đem cả trăm trượng biến thành bách hoa tề khai, xanh tươi um tùm.
Hắc sắc quang trận trên mặt đất thoáng hiện ra. Cây cỏ đều ở bên trong quang trận, nhưng một gốc cây quỷ dị lại mọc ở bên ngoài.Lục Túc run sợ, linh quang chợt loé sáng. Vô luận Mộc Thanh ở giữa đám cây cỏ, tất cả đều mơ hồ không thấy.