Kỳ thực cũng không có phức tạp như bọn họ nghĩ. Bởi vì lúc trước khi ăn uống, đám người Sài Quận đều rất là khách khí, chỉ có một mình Miêu Nghị không sợ hãi. Trong mắt đám yêu tinh này đám người Sài Quận không tín nhiệm các nàng. Cho nên bọn họ cũng không tín nhiệm đám người Sài Quận. Ngược lại cảm thấy Miêu Nghị là người thẳng thắn thành khẩn.
Nhưng mà Miêu Nghị nhìn thấy đám nữ yêu tinh nhiệt tình với mình lại có chút ngại ngùng. Khi nhìn thấy đám yêu tinh này đối xử khách khí với đám người Sài Quận, trong lòng Miêu Nghị có chút tâm thần bất định. Đám nữ yêu tinh này không phải vừa ý lão tử đó chứ?
Kể từ đó, ngồi sau Minh Chiếu vốn là Sài Quận, nhưng mà bây giờ lại biến thành Miêu Nghị. Những yêu tinh kia chỉ biết Minh Chiếu là khách nhân của trưởng lão. Những người khác thì mặc kệ. Dựa theo cấp độ yêu thích của mình mà đặt Miêu Nghị ở vị trí gần trên. Sài Quận lại bị xếp ở phía sau Miêu Nghị.
Mọi người lục tục ngồi xuống, Minh Chiếu nhịn không được truyền âm hỏi Miêu Nghị một tiếng:
– Trước kia ngươi đã tới đây sao?
– Không. Hà cớ gì tiền bối nói lời này?
Nói được một nửa, Miêu Nghị mới kịp phản ứng, cười ha hả:
– Có thể ta lớn lên ngọc thụ lâm phong nha.
Lời nói không biết ngượng như vậy khiến cho Minh Chiếu im lặng. Đám người Thiên hành cung, trừ Chung Ly Khoái có chút kém ra, những người khác bề ngoài dường như không kém. Người có thể được Thiên hành cung thu làm đệ tử đều có căn cốt thượng giai. Hình dáng cũng không tệ. Dưới tình huống bình thường tự nhiên sẽ không kém. Đương nhiên, chỉ có Chung Ly Khoái là ngoại lệ.
Miêu Nghị nhìn cái bàn được làm bằng rễ cây trước mặt mình, sau đó lại sờ cái ghế bằng rễ cây dưới mông, có chút buồn cười. Hắn phát hiện ra đám yêu tinh này quả thực đủ thân cận với tự nhiên. Ngay cả chỗ ngồi cũng như vậy.
Đúng lúc này vài tên nam yêu tinh thổi địch trong tay, tiếng địch ô ô du dương quanh quẩn trong núi rừng.
Đám yêu tinh đang ngồi dưới đại thụ lục tục đứng lên. Minh Chiếu cũng đứng lên, đồng thời nhìn về phía đám người Miêu Nghị ra hiệu. Vì vậy đám người Miêu Nghị cũng đứng lên theo. Bọn họ biết rõ nhân vật quan trọng sắp xuất hiện.
Quả nhiên từ trên đại thụ cao cao có hai người bay xuống, đáp xuống trên cái bàn được tạo thành từ vô số rễ cây.
Một người là một lão giả tóc bạc, mặc áo bào màu trắng, tay cầm một cái trượng màu đỏ, dung mạo uy nghiêm mà hiền lành. Hai mắt lấp lánh tinh quang. Mi tâm có một đóa Thải liên lục phẩm. Một người khác là một nữ nhân có mái tóc màu vàng, khuôn mặt thập phần tinh xảo. Tướng mạo giống như thiếu nữ, chỉ cần liếc nhìn nàng một cái chỉ sợ sẽ vĩnh viễn không quên. Dùng từ xinh đẹp trên người nàng sợ rằng cũng không đủ. Nàng là người khiến cho người ta nhìn qua đã sinh lòng thân cận. Hai con mắt màu xanh da trời, thanh tịnh mà sáng ngời, vô cùng tinh khiết. Trong mi tâm hiển hiện một đóa Kim Liên lục phẩm. Nữ yêu tinh này chỉ có thể dùng hai từ thuần khiết để hình dung. Trên đời không tìm ra từ nào có thể hình dung sự ôn nhu, thuần khiết của nàng. Ánh mắt nàng đơn thuần giống như trẻ con vậy.
Một già một trẻ này sợ rằng là hai người duy nhất trên y phục có ống tay áo trong bộ lạc. Cũng là hai người đi giày duy nhất trong đám yêu tinh mà Miêu Nghị nhìn thấy.
Nhưng mà khiến cho Miêu Nghị cảm thấy kỳ quái là lão giả kia dường như cũng không đồng tộc với đám yêu tinh này. Lỗ tai không dài, cũng chỉ lớn bằng người bình thường mà thôi. Hơn nữa trên người có yêu khí, đây là thứ mà trên người những yêu tinh khác không có.
Tất cả đám yêu tinh này đều đặt tay lên tim hành lễ với hai người. Minh Chiếu cũng như vậy, vì vậy đám người Miêu Nghị cũng làm theo.
Sau khi lão giả và nữ tử kia đáp lễ. Lão giả này phất tay ý bảo mọi người ngồi xuống:
– Xin mời những khách nhân tôn quý hưởng dụng mỹ vị rừng rậm ban cho. Không cần giữ lễ tiết.