nhiều.
“Không phải ngoài ý muốn là có người muốn hại Dương Việt.” Châu Vũ vội vàng nói, đột nhiên cô ấy nghĩ tới cái gì: “Anh Trung, tôi biết tiếng tăm lừng lây của anh ở Đà Nẵng, anh có thể giúp tôi tìm ra kẻ sát hại Dương Việt không.
Không thể để Dương Việt chết một cách vô cớ mà hung thủ lại nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật.”
`“Người đắp tội với nhà họ Dương tự nhiên nhà họ Dương sẽ xử lý, tôi sẽ không nhúng tay vào.”
Anh ta vô tình cự tuyệt nhìn thấy ánh sáng trong đáy mắt cô ấy chợt vụt tất.
Giờ phút này màu sắc của khuôn mặt như được trang điểm vô số phấn hoa cũng trắng bệch, đôi mắt trong sáng như trân châu của cô ấy phủ đầy bụi làm cho người ta không đành lòng chút nào.
“Anh Trung nói như thế chính là hy vọng nhà họ Dương sớm tìm ra hung thủ giết người không để cho anh ta xuất hiện làm chuyện xấu nữa phải không.”
“Châu Vũ, cô còn nhỏ, chờ cô lớn lên cô sẽ hiểu được hành vi hiện tại của mình vô cùng ngây thơ.”
“Trong mắt anh Trung tôi vẫn còn là một cô bé phải đúng không?”
“Đúng vậy, cho nên theo tôi, cô rất là ngây thơ. Một cô gái có bao nhiêu cái năm năm chứ vậy mà lại lãng phí trên một người vô dụng như vậy? Cũng may anh ta đã chết, đối với cô cũng là chuyện tốt.”
Hắc Ảnh thẳng thắn nói mà sắc mặt của Châu Vũ càng ngày càng khó coi.
Hứa Trúc Linh vừa đi tới cửa liền nghe được đoạn đối thoại bên trong, thiếu chút nữa đã bị Hắc Ảnh làm cho tức chết, đây tuyệt đối là một lời an ủi động lòng người nhất trong lịch sử, căn bản là sát muối vào vết thương, đâm dao vào trái tim người ta.
Cố Thành Trung không phải là người rất giỏi ăn nói sao? Sao bây giờ lại độc miệng như vậy?
Châu Vũ nghe nói như thế, tức giận đến mức sắc mặt tái mét, sắc mặt cô ấy vốn đã tái nhợt rồi nay lại càng nhợt nhạt hơn.
“Anh Trung….Dương Việt đã chết, anh nói như vậy thật sự là quá đáng.”
“Tôi quá đáng sao, tôi chỉ nói sự thật thôi.”
Hắc Ảnh nhíu mày không rõ mình sai ở đâu.